Điều quân Miền Bắc vào Nam Bộ

Năm 1968, cuối năm, Hà Nội điều bộ chỉ huy Sư đoàn 1 tại Tây Nguyên cùng với các trung đoàn 33, 320 và 174 vào Nam Bộ ( Hồi ký của Thượng tướng Đặng Vũ Hiệp, bí thư Quân ủy mặt trận Tây Nguyên ).

*Chú giải : Trung đoàn 320 và 174 là hai trung đoàn trực thuộc Sư đoàn 1 CSVN đang hoạt động tại Kontum, còn Trung đoàn 33 là trung đoàn biệt lập đang hoạt động tại Ban Mê Thuột.

Thực ra quân số của 3 trung đoàn đã bị tan tành sau trận Dak Tô vào tháng 11 năm 1967, chỉ còn 3 Trung đoàn bộ.  Sở dĩ chỉ còn sư đoàn bộ và Trung đoàn bộ bởi vì theo nguyên tắc tổ chức của quân CSVN thì Sư đoàn bộ và Trung đoàn bộ luôn luôn ở nơi an toàn cách mặt trận trên 10 cây số, ngoài tầm pháo của pháo binh địch.  Do đó khi các trung đoàn 33, 320 và 174 bị B.52 tiêu diệt tại Dak Tô thì bộ chỉ huy Sư đoàn 1 và bộ chỉ huy 3 trung đoàn vẫn còn nguyên.

Giờ đây sau khi quân CSMN bị chết hết sau 3 đợt tổng công kích thì Hà Nội đưa quân từ ngoài Bắc vào để bổ sung cho Sư đoàn 1 Tây nguyên rồi đưa Sư đoàn 1 Tây Nguyên vào Nam Bộ ( có lẽ quân số lấy từ Sư đoàn 324 ở Đồng Hới bởi vì sau năm 1967 sư đoàn 324 không còn xuất hiện trong các quân sự của CSVN, chỉ có Sư đoàn 234.B ).

Năm 1969, đầu năm, theo của Phòng 2 BTTM/VNCH, trong 40 ngày đầu năm, quân đội VNCH và Hoa Kỳ đã bắt được trên 17.000 tấn đạn súng cối các loại và 500 hỏa tiễn địa địa cỡ từ 107 ly tới 144 ly . Số vũ khí này được Liên Xô và Trung Quốc tăng cường yểm trợ sau khi nhận thấy dấu hiệu thua cuộc của Hoa Kỳ sau trận tết Mậu Thân.

  • *Chú giải : Mỹ thả hằng triệu tấn bom vào chỗ không người

Kết quả bắt được 17 ngàn tấn đạn pháo mới chuyển đến sau 3 đợt tổng tấn công khiến cho các nhà tham mưu quân sự Mỹ kết luận rằng dội bom trên tuyến đường mòn HCM không có hiệu quả.  Các ông tướng Mỹ đành bó tay .  Cuối cùng họ thừa nhận phương pháp chuyển vận vũ khí của CSVN là thần bí đối với các nhà quân sự học.

Sự thần bí đã được giải mã sau khi tướng Lon Nol đảo chánh tại Cam Bốt.  Hóa ra vũ khí của CSVN đi bằng tàu hàng của Trung Cọng từ Hồng Kông đến Shihanukville rồi chở bằng đường bộ đến biên giới Việt Nam.  Như vậy hằng triệu tấn bom của Mỹ thả tại vùng hỏa tuyến và đường mòn HCM chỉ là vô ích, thả bom vào chỗ không người để chận một con đường không ai sử dụng tới (sic).

Trong các cuộc đàm phán sau này phía Mỹ luôn luôn tỏ ý lo ngại phía CSVN sẽ lợi dụng lúc Mỹ ngưng thả bom vùng hỏa tuyến mà đưa vũ khí xâm nhập Miền Nam.  Điều này khiến cho CSVN càng thích thú.  Một mặt họ kích cho Mỹ tăng cường ném bom nhiều hơn nữa, một mặt họ lu loa với thế giới rằng Mỹ không ngưng ném bom tức là không có thiện chí hòa bình

Tổng công kích đợt 4

Năm 1969, ngày 31-1, Trung ương cục Miền Nam ra chỉ thị số 71, ra lệnh chuẩn bị tấn công một lần nữa vào dịp tết, tương tự như tết Mậu Tng không tập trung tấn công thành thị, mà tấn công các huyết lộ tiếp vận cho các các căn cứ Mỹ và VNCH;  đợt này tổng tấn công và tổng nổi dậy tại vùng nông thôn.

Năm 1969, ngày 22-2, mồng 7 tết Kỷ Dậu, quân CSVN mở đầu tổng công kích đợt 4 bằng các cuộc pháo kích vào 100 mục tiêu trên khắp Miền Nam.  Trong 5 ngày đầu pháo kích bằng hỏa tiễn vào các thành phố lớn như Sài Gòn, Đà Nẵng, Huế.

Tại Vùng 2, quân CSVN đào đường đắp mô trên các quốc lộ 1, 14,19 và tuyến đường sắt Nha Trang – Quy Nhơn.  Tại vùng 4, quân CSVN tấn công ở vùng nông thôn tại các tỉnh Định Tường, Châu Đốc, Kiến Tường và Vĩnh Bình.

Tại Sài Gòn, trước đó quân VNCH mở 500 cuộc hành quân tuần tra vùng ven biên thành phố.  Tuy nhiên cũng có 7 cuộc pháo kích bằng hỏa tiễn 107 ly vào thành phố, có 3 toán pháo kích bị bắn hạ khi đang chuẩn bị pháo.

Tại Vùng 3 có một cuộc tấn công cấp trung đoàn vào căn cứ tiếp liệu Long Bình và một cuộc tấn công cấp trung đoàn vào trại giam tù binh Suối Máu ở Biên Hòa.

Cuộc tấn công vào kho Long Bình bị chống trả bởi Trung đoàn Khinh kỵ 11 Mỹ.  Hơn 200 quân CSVN bị trực thăng vũ trang Cobra bắn hạ giữa 5 lớp hàng rào phòng thủ, quân đội Mỹ chỉ bị thiệt hại nhẹ.

Ngày 23-2, lúc 3 giờ sáng, Trung đoàn 275 CSVN xâm nhập vùng Tân Hiệp, Biên Hòa để tấn công trại giam Suối Máu, Bộ tư lệnh Quân đoàn 3 VNCH và phi trường Biên Hòa.

*Lúc 5 giờ sáng :  Tiểu đoàn 5 TQLC/VNCH ( khoảng 650 người ) cùng với 1 tiểu đoàn Biệt động quân ( khoảng 500 người ) và 1 đại đội Địa phương quân VNCH ( 100 người ) bao vây tấn công quân CSVN.  Cuộc tấn công bắt đầu từ lúc 11 giờ sáng.  Đến 3 giờ chiều quân VNCH dùng loa trên máy bay L.19 kêu gọi dân chúng tản cư ra khỏi vùng Tân Hiệp. Có một số quân CSVN trà trộn trong dân chúng thoát ra ngoài.  Sau đó máy bay ném bom vào vị trí đóng quân của CSVN và Tiểu đoàn 5 TQLC tấn công.  Kết quả bắt sống 87 người và đếm được tại chỗ 264 xác, tịch thu hơn 100 súng.

  • *Chú giải : Quân CSVN biến hóa như Tề Thiên

Lực lượng tấn công là 1 trung đoàn ( lý thuyết là 2.500 người ) nhưng quân đội VNCH chỉ cần 1 tiểu đoàn BĐQ ( 500 người ) và 1 đại đội ĐPQ ( 100 người ) là đủ để bao vây và tiêu diệt.  Vậy 1 trung đoàn của CSVN vào lúc này là bao nhiêu?  Câu trả lời là khoảng 400 như Trung đoàn Quyết Thắng hay Trung đoàn Đồng Nai trong trận tổng tấn công đợt 2.

Tướng Abrams (Tư lệnh quân đội Hoa kỳ tại Việt Nam ) báo cáo với Washington là tổng số quân CSVN tấn công trong đợt 2 tại vùng Sài Gòn là 4 trung đoàn ( 10.000 người, theo lý thuyết mỗi trung đoàn 2.500 người ).  Nhưng thực tế cho thấy chỉ có 2 trung đoàn tấn công trong vùng Biên Hòa,  và mỗi trung đoàn có quân số khoảng 400 người.

Sở dĩ có chuyện tưởng như đùa này là vì sau trận tết Mậu Thân các đơn vị CSVN đều bị tan nát, mỗi trung đoàn gom quân lại chưa đủ một tiểu đoàn.  Nhưng căn cứ vào những tin giật gân của Mỹ, Tướng CSVN Trà có sáng kiến là đôn các trung đoàn lên thành sư đoàn, đôn các tiểu đoàn lên thành trung đoàn.

Thí dụ như một người tù binh khai rằng họ thuộc Tiểu đoàn 167 của Trung đoàn 275 thuộc sư đoàn 5 CSVN bởi vì họ đã được cấp chỉ huy cho biết như vậy;  nhưng thực ra Sư đoàn 5 CSVN chỉ có 1 Trung đoàn 275 và Trung đoàn 275 chỉ có 1 Tiểu đoàn 167.  Rồi thì do lời khai của anh tù binh này và một số tù binh , tình báo VNCH và Hoa Kỳ ghi nhận lực lượng CSVN tham dự trận đánh tại Biên Hòa là 1 sư đoàn ( 10.000 người ) trong khi thực chất chỉ là 1 tiểu đoàn ( một tiểu đoàn du kích khoảng 350 người )

Năm 1969, ngày 6-3, quân CSVN tấn công trại Ben Hét do 1 đại đội Biệt kích Mỹ ( dân sự chiến đấu ) trấn giữ, cuộc tấn công có sự tham gia của 10 xe tăng PT.76 và 6 chiếc vận tải Molotova chở quân chạy theo xe tăng.  Máy bay Mỹ bắn hạ 2 PT.76 và 6 Molotova.  Sau khi kế hoạch tấn công nhanh bằng chiến xa thất bại, quân CSVN tổ chức tấn công trại bằng bộ binh nhưng gặp sự chống trả quyết liệt của quân phòng thủ với sự yểm trợ của máy bay trực thăng vũ trang và máy bay ném bom.

Sau 56 ngày dằng co, quân CSVN rút lui vào ngày 1-7-1968.  Trong thời gian bao vây quân CSVN đã pháo vào đồn tất cả là 6.000 quả đạn.  Đây là trận cuối cùng của đợt 4 tổng công kích.

Trong đợt 4 CSVN chỉ điều động lực lượng chính quy từ Bắc vào.  Số cuộc tấn công cấp tiểu đoàn hoặc cao hơn tiểu đoàn là 16 vụ, so với 6 vụ trong đợt 2 và 2 vụ trong đợt 3.  Chứng tỏ lực lượng địa phương hoàn toan tan nát sau 3 đợt tổng tấn công.

Mỹ dứt khoát phải cầu hòa để tránh đại bại

Năm 1969, ngày 7-1, Ngoại trưởng Hoa Kỳ Dean Rush gọi điện thoại cho Đại sứ Bunker, phàn nàn về việc chiếc bàn của hội nghị Paris ( Hà Nội đòi bàn vuông, ông Thiệu đòi bàn tròn ).  Dean Rush cho biết là Tổng thống Johon rất tức giận về việc vô bổ này.

Sau đó Bunker tìm đến Tổng thống Thiệu với bức công điện của Tổng thống Johon và cho biết Washington sẽ ngưng hỗ trợ cho Sài Gòn nếu ông Thiệu không thay đổi thái độ mà phía Mỹ cho là “quá đáng”.  Ngoài ra Bunker cũng cho biết đây cũng là ý kiến của tân Tổng thống Nixon và tân Ngoại trưởng Hoa Kỳ William Rogers.

Tổng thống Thiệu không quan tâm và tìm cách tránh mặt Bunker;  sáng thứ Hai ông nói rằng bệnh, sáng thứ Ba ông đi kinh lý các tỉnh, ngày thứ Tư ông không có mặt tại Sài Gòn. Mãi đến thứ Sáu ông mới tiếp Bunker.  Sau 5 giờ thảo luận, đến 8 giờ chiều ông mới chấp thuận bàn nào cũng được.

Nhưng không ngờ tối hôm đó Paris cho biết là Hà Nội đã chấp thuận bàn tròn thay vì bàn vuông (sic).  Theo ghi chép của Bunker thì ông không hiểu nổi triết lý xâu xa nằm trong hình dáng cái bàn mặc dầu Ngoại trưởng Nguyễn Chánh Thành đã mất nhiều thời gian để giải thích cho Bunker vào hồi tháng 10.*( Bàn vuông là có 4 quốc gia, còn bàn tròn là có 3 quốc gia ).

BÙI ANH TRINH

[post_connector_show_children slug=”tr%e1%ba%adn-m%e1%ba%adu-th%c3%a2n-1968″ parent=”17389″ link=”true” excerpt=”false”]