“ Định mệnh thật trớ trêu khi đưa tới tình cảnh số phận của chúng ta lại nằm trong tay của VNCH” ( Hồi ký của Nixon ).

Tình hình trước trận Mùa hè 1972

Tài liệu của CIA :

“Cuối mùa Thu, nội dung và giọng điệu các báo cáo trở nên đáng quan ngại.  Tôi và một số bạn đồng nghiệp đã đi đến kết luận là có thể một cuộc tấn công lớn của Bắc Việt sẽ diễn ra.  Thế nhưng các xếp lớn CIA lại không dám đoan quyết như vậy, họ luôn luôn cẩn thận hỏi lại Kissinger trước khi đi đến kết luận cuối cùng”. 

“Tại Sài Gòn Thiệu lâm vào cảnh khó khăn.  Không giống như những cố vấn Mỹ lão luyện, ông bình tâm đối diện với một cuộc tấn công lớn khác của Bắc Việt, và đến cuối mùa đông, ông và bộ tham mưu của ông đi đến kết luận rằng quân Bắc Việt sẽ tràn qua khu Phi quân svà tấn công các tỉnh cực Bắc của Miền Nam. ( Frank Snepp, Decent Intreval, trang 22 ).

Những nhà tình báo gạo cội của CIA buồn cười cho tiên đoán của Nguyễn Văn Thiệu.  Tuy nhiên sau đó những hoạt động chuyển quân của CSVN đã khiến cho họ phải đối diện với một thực tế là quả thực quân CSVN đang chuẩn bị đánh lớn.  Nhưng dầu sao họ cũng không tin vào khả năng Bắc Việt xua quân tràn qua Bến Hải như Thiệu dự đoán :

Trong thời gian cục diện dần dần rõ nét, các cơ quan tình báo Hoa Kỳ tại Sài Gòn cũng như tại Washington bắt đầu nghi ngờ về khả năng tiên đoán của mình.  Nhưng ngay cả khi chấp nhận rằng Hà Nội có thể tạo ra một áp lực quân sự mới, các quan chức CIA vẫn không đồng ý với dự đoán của Thiệu, họ đoan chắc nếu Bắc Việt có mở một cuộc đại tấn công mới thì đó là tại Tây Nguyên và vùng đồng bằng Nam Bộ.( Decent Interval, trang 22 ).

Và rồi thực tế xảy ra đúng như Thiệu tiên đoán thì những chính khách Mỹ tại Sài Gòn lại tự khen mình đã sáng suốt khi chọn Thiệu làm lãnh đạo VNCH :

“Vào ngày Thứ Sáu 31 tháng 3 năm 1972, 4 sư đoàn quân Bắc Việt tràn qua khu Phi quân sự như Thiệu đã tiên đoán.  Các quan chức Mỹ vội chúc mừng nhau là đã đưa được một người tài trí lên cầm quyền tại Sài Gòn.  Họ nhanh chóng quên đi những phán đoán sai lầm trước đó của họ” ( Decent Interval, trang 22. Bản dịch của Bùi Anh Trinh ).

Số phận của chúng ta nằm trong tay VNCH

Khi quân CSVN bắt đầu tràn qua sông Bến Hải tiến chiếm Quảng Trị thì Tổng thống Nixon mất hồn, đến độ đã nghĩ tới chuyện từ chức.  Ngày đêm ông cầu nguyện cho VNCH cầm cự được với quân CSVN chứ đừng bỏ chạy, hồi ký của ông ghi lại :

“ Định mệnh thật trớ trêu khi đưa tới tình cảnh số phận của chúng ta lại nằm trong tay của VNCH” .

Thực vậy, nếu lúc này mà Bắc Việt chiếm được toàn bộ Nam Việt Nam thì đương nhiên nước Mỹ trở thành lần đầu tiên bị thua trận, bởi vì Hoa Kỳ đang còn 69 ngàn quân không phải là lính tác chiến tại Việt Nam, chắc chắn 69.000 quân này sẽ phải được di tản trước…!  Nhưng như thế có nghĩa là quân Mỹ bỏ chạy trước, mặc cho đồng đội VNCH đang còn tiếp tục chiến đấu.  Còn nếu như di tản không kịp 69 ngàn quân Mỹ thì họ sẽ trở thành 69 ngàn tù binh của Hà Nội và như vậy thì càng thê thảm hơn nữa…!!

Vì vậy mà ngày 2-4-1972 Nixon vội vã viết thư cho Tổng thống Thiệu :

“Trong giờ phút khó khăn này cho ngài và cho các lực lượng dũng cảm của ngài, xin ngài an tâm, chúng tôi sẽ tiếp tục hỗ trợ nhân dân Việt Nam trong cuộc bảo vệ quê hương đầy can đảm của họ…Tôi tin tưởng rằng ngài sẽ tiếp tục duy trì sự lãnh đạo đầy nhiệt huyết của ngài để bảo đảm được sự sống còn của Miền Nam như là một quốc gia độc lập” ( Nguyễn Tiến Hưng, Hồ Sơ Mật Dinh Độc Lập, trang 94 ).

Ba ngày sau lại có thêm một bức thư nữa :

“Vào giờ phút đầy thử thách lớn lao này cho nhân dân Việt Nam, tôi xin ngài biết cho là Ngài được sự ủng hộ trọn vẹn nhất của tôi với tư cách Tổng thống Hoa Kỳ và Tổng tư lệnh Quân lực Hoa Kỳ…

Xin ngài cho phép tôi nhân dịp này biểu tỏ lòng ngưỡng mộ không ngừng và sâu xa về sự lãnh đạo của ngài trong giờ phút khó khăn này, cũng như về lòng dũng cảm của nhân dân Miền Nam đang chống cự các cuộc tấn công của Hà Nội”. ( Hồ Sơ Mật Dinh Độc Lập, trang 95 ).

Năm 1972, ngày 15-4-1972 Đại sứ Liên Xô tại Hà Nội là Secbacốp đến gặp Thủ tướng Phạm Văn Đồng, và ngày 17-4 đến gặp Tổng bí thư Lê Duẩn để thông báo rằng :

  • Chính phủ Mỹ sẵn sàng đưa ra những thỏa thuận mới vào cuộc họp của hai bên vào ngày 24-4 ( là ngày mà Lê Đức Thọ hẹn gặp Kissinger trước khi trận chiến nổ ra ). Nhưng nếu Bắc Việt không đáp ứng thì Mỹ sẽ tung quân đổ bộ vào Bắc Việt ( Trong lúc 200 ngàn quân Miền Bắc đang mắc kẹt tại Miền Nam ).
  • Ngoài ra nếu thuận tiện thì Kissinger mong gặp Lê Đức Thọ tại Mạc Tư Khoa trong dịp ông ta sang Mạc Tư Khoa từ ngày 21 đến ngày 23-4-1972 để chuẩn bị cho chuyến đi của Nixon vào tháng 5 .
  • Vì Hà Nội vi phạm các cam kết từ thời Johnson cho nên bắt buộc Mỹ phải ném bom Miến Bắc trở lại. Cuộc ném bom này sẽ ngưng chừng nào Lê Đức Thọ chịu nói chuyện riêng với Kissinger do Liên Xô tổ chức.

Hà Nội từ chối gặp Kissinger …!!  Lúc này quân CSVN đang chiến thắng như chẻ tre.

Hà Nội từ chối thương lượng với Nixon

Năm 1972, ngày 21- 4.  Sau khi quân CSVN chiếm xong Đông Hà thuộc tỉnh Quảng Trị, bao vây và chuẩn bị tấn công Thị trấn Tân Cảnh thuộc tỉnh Kontum, bao vây tấn công thị xã An Lộc thuộc tỉnh Bình Long, Tổng thống Nixon cử Kissinger sang Mạc Tư Khoa để nhờ Liên Xô buộc Hà Nội phải dừng tay.

Ngày 25-4, sau khi Kissinger đến Mạc Tư Khoa bàn bạc trong 3 ngày, Trưởng ban đối ngoại ĐCS Liên Xô là Katusep đến Hà Nội và thông báo cho Lê Duẩn những đề nghị của Mỹ :

-Mỹ sẽ rút hết quân khỏi Nam Việt Nam cùng thời hạn với việc Hà Nội trao trả tù binh.

-Mỹ ngưng cung cấp viện trợ vũ khí cho VNCH với điều kiện LX và TQ cũng ngưng viện trợ vũ khí cho Hà Nội. Mỹ chấp thuận bất cứ giải quyết nào của CSVN đối với VNCH ( Nghĩa là nếu Hà Nội đánh chiếm được Miền Nam thì Hoa Kỳ không can thiệp ).

-Mỹ rút hết các tàu chiến ngoài khơi Vịnh Bắc Việt được đưa tới sau ngày 29-3-1972, để đổi lại Bắc Việt phải rút hết 6 sư đoàn đã tràn qua vùng giới tuyến Bến Hải.

-Mỹ chấm dứt các hoạt động chống lại Bắc Việt nếu Hà Nội tôn trọng khu phi quân sự tại vĩ tuyến 17.

-Mỹ chấp nhận chuyện thành lập chính phủ 3 thành phần mà trong đó không có Thiệu.  Ngoài ra Mỹ muốn biết tên của những người mà CSVN muốn đưa vào Chính phủ 3 thành phần.

-Mỹ không chấp thuận đích thân ra tay lật đổ Nguyễn Văn Thiệu

-Mỹ tôn trọng các giải quyết chính trị giữa CSVN và VNCH.

-Mỹ muốn một cuộc đàm phán có kết quả cụ thể, dù kết quả đó chỉ là tạm thời ( Nghĩa là chỉ cần có hiệp ước được ký kết, dĩ nhiên trong hiệp ước đó phải có chuyện trao trả tù binh.  Còn sau đó ra sao thì HK không cần biết ).

-Mỹ không cho phép lợi dụng cuộc bầu cử tổng thống sắp tới của Mỹ để mưu lợi trrên bàn đàm phán, nghĩa là hiệp ước phải được ký kết trước cuộc bầu cử. Nếu không đạt được thỏa thuận này Mỹ sẽ đánh lớn để triệt hết mọi tiềm năng quân sự của Hà Nội để Hà Nội không còn đủ sức tấn công Miền Nam.

-Mỹ sẽ làm áp lực với bất cứ hình thức nào ( thí dụ như phong tỏa cảng Hải Phòng ).

*[Theo tài liệu “Các Cuộc Thương Lượng của Lê Đức Thọ & Kissinger tại Paris” do Lưu Văn Lợi phổ biến ].

Cũng theo Lưu Văn Lợi thì sau khi nghe xong lời nhắn của Nixon thì Phạm Văn Đồng đã nổi giận đập bàn quát mắng trước mặt Katusep, sau đó Hà Nội phản đối Katusep bằng cách đợi ông ta lên đường trở về nước mới cho công bố chuyến viếng thăm của ông ta.  Nghĩa là áp lực của Liên Xô hoàn toàn thất bại.

Lúc này Hà Nội đã thấy ra lòng dạ của Liên Xô cũng chẳng khác gì lòng dạ của Trung Cọng.  Họ chỉ muốn dùng máu xương của quân CSVN để bắt Mỹ phải biết điều với họ.

BÙI ANH TRINH

[post_connector_show_children slug=”b%c3%b9i-anh-trinh-lu%e1%ba%adn-v%e1%bb%81-nguy%e1%bb%85n-v%c4%83n-thi%e1%bb%87u” parent=”16370″ link=”true” excerpt=”false”]