Buồn Quá Thơ Ơi !

Mượn vận bài  Thơ Ơi Buồn Quá – 
của nữ sĩ Huệ Thu.

BUỒN  QUÁ THƠ ƠI !

Hỏi ngày mai mốt còn chăng
để ngồi chốn cũ ngắm trăng hao gầy
gọi người ta vẩy bàn tay
chỉ nghe tiếng vọng nhịp đầy nhịp vơi

Mong  ai rót rượu ra mời
cho ta sướt mướt một thời ngả nghiêng
gặp nhau được tại cơ duyên
hương tin dìu dặt dâng lên ngạt ngào

Tình THƠ ôi lớn nhường bao !
như đêm gió lộng xát vào mặt ta
dẫu nay dù đã cách xa
sương khuya vẫn đọng trên da mãi còn!

Dễ dì như bóng trăng suông
khi duyên cầm sắc quay cuồng cuộc chơi
người như hạt ngọc của trời
ta đây lỡ một kiếp người bỏ đi !

Cố tìm về giữa cơn mê
qua bao năm tháng dễ bề nào quên
trăng năm tháng cũ nào yên
cho hồn lắng đọng bên thềm bóng chao!

Chiều qua gió dạt dàn lau
nên chim “bắt cắt” lao đầu hư vô
bỗng dưng dậy lại hồn THƠ
tựa hồ sóng vỗ bên bờ biển xa

Người ơi ! ví nhớ đến ta
sá gì lời gọi vẳng xa thì thầm
ai ngồi tính chuyện tháng năm
giữa đời dồn dập khói trầm hương bay

Chén nào mời uống chẳng say!
mà quên sao nỗi đắng cay với trời
cạn ly rồi rươu khô môi
Ta cười, ta giận cảnh người thế gian.

Đêm êm tịch mịch, tiếng đàn
sao khuya lạnh buốt sương tàn đủ chưa!
nỗi buồn nước mắt như mưa
từ dòng lệ đẩm này vừa nhỏ ra!

Biết rồi, người đã cách xa
ta đau nỗi nhớ, xót xa nỗi lòng
làm sao ngăn lại những dòng
sông – xuôi dĩ vãng chảy vòng về THƠ!   (xin một vận)

Hạ Thái Trần Quốc Phiệt

Feb-20-2017

*

Thơ Ơi Buồn Quá

“ Người về người có nhớ chăng
mảnh trăng ngày cũ giờ trông đã gầy ” *

 Hỏi người mà lạnh bàn tay
dụi con mắt ướt lệ đầy hay vơi ?

Rót ra cốc rượu ta mời
cái bóng ta ngả, cái đời ta nghiêng
tiếng chào xưa một lời duyên
tiếng mời nay dể lòng riêng nghẹn ngào!

Người về đâu? Cõi chiêm bao
đêm đêm trong mộng ta cào mặt ta
rượu nồng hay lệ xót xa
hay sương chảy xiết chiều qua vẫn còn ?

Người về, ôi bóng trăng suông
cái dao cầm cắt, cái hồn cầm chơi
thơ tuôn như hạt mưa trời
ồ ta đã khóc. Thôi người về đi !

Ta buồn. Ta tỉnh. Ta mê
ta đau. Ta đớn. Ta thề. Ta quên.
mảnh trăng ngày cũ nằm yên
ta bưng cốc rượu bỗng thèm sóng chao…

Mười năm. Một thoáng. Ta lau
mặt ta phấn bụi rớt vào hư vô
tiếng lòng còn lại tiếng thơ
Quê Hương sóng vỗ mãi bờ biển xa

Người về có nhớ gì ta ?
những câu ta viết chẳng qua gọi thầm
tình nào bền tới trăm năm ?
để ta đốt chút hương trầm khói bay

Mời người. Ta uống. Ta say
ta nghiêng ngả có vòng tay của trời
mảnh trăng cười gượng trên môi
chút son đã nhạt hiểu rồi nhân gian…

Tiếng thơ lạnh buốt cung đàn
tiếng ngâm sa mạc xé làn mây chưa ?
ta thèm một cốc nước mưa
hứng từ đôi mắt ta vừa tuôn ra!

Người về có xót có xa
xót ta nỗi nhớ, xa ta nỗi lòng
thơ ơi buồn quá những dòng
cuồng lưu của biển chảy vòng thiên thu!

* Thơ Hà Thượng Nhân trích trong  
32 bài Hòa Âm – 
              gửi Huệ Thu

  huệthu

Đã xem 2263 lần

Ủng hộ nhóm Văn tuyển.

0 0 vote
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments