Đời Sẽ Giữ Thơ Người Làm Kỷ Niệm

(Tặng nữ sĩ Huệ Thu, họa nguyên vận bài
Xin Hãy Giữ Thơ Tôi làm Kỹ Niệm)

Chắc là vậy, thơ người không thể cạn
giữa thi đàn một tuyệt sắc tinh anh
mãi sáng trưng cho dù mưa hay nắng
mãi tuyệt vời lóng lánh dưới ánh trăng !

Như không khí đã đi qua buồng phổi
để cho đời hít thở dễ nào quên
vần điệu ấy ươm khuôn từng lời nói
từng âm thanh hòa điệp khúc êm đềm…

Thơ nguồn sống. Sống là thơ người ạ !
dẫu bềnh bồng góc biển hoặc chân mây !
rừng tràn thơ giăng mắc ngàn cây lá
thơ thành sông cuồn cuộn vẫy đầu tay !

Ý thơ vốn bật ra từ huyết quản,
lời ngọt ngào có lúc thấm chua cay…
thơ tình đời thanh tao rực rở sáng
thể loại nào rồng lượn thả vần hay !

Tâm đắc thế đọc hoài không hề ngán,
ý thơ như vàng ngọc trải lối đi…
thơ vô biên trái tim không rào cản
nên phương xa khắc khoải hướng mắt về !

Khuôn ngọc quý nào cần thêm tô vẽ,
tình trong thơ chấp cánh tự bay vào
lẽ thường tình thơ khi buồn nhỏ lệ
san nỗi niềm, nhân thế tự mình lau…

Đúng là vậy, thơ người không thể cạn,
tiếng thơ hồ thánh thót khúc vàng anh…
pha nhiều vị nào chua cay ngọt đắng,
vẽ cảnh đời cao ốc tận chiếu manh !

Đời sẽ giữ thơ người làm kỷ niệm
đếm bóng chiều lưu lại biết bao lăm
mai nếu phải hoàng hôn giăng mây tím
nghĩa hồn thơ còn vướng nỗi bâng khuâng!

Đã nói hết hầu như là tất cả
những lời thô xin họa vận cùng người
người “thi tài” trời ban toàn phép lạ!
khen thật lòng không chốt lưỡi đầu môi

Thơ người đó! một trời hương thơm thảo
Đẹp vô cùng như áo lụa người bay…

Hạ Thái Trần Quốc Phiệt

                                     2nd/6/2017

*

Xin Hãy Giữ
Thơ Tôi làm Kỹ Niệm

Xin đừng hỏi bao giờ thơ em cạn ?
Biết bao giờ! Khi còn sống để yêu anh
Nếu anh thấy ban đêm trời chẳng nắng,
Em vẫn đầy áo lụa trải hiên trăng !

Trăng là nắng em lọc qua màng phổi,
Nắng là trăng thành nỗi nhớ không quên !
Thơ em đó! Mai sau là tiếng nói
Vọng bên ai những khúc nhạc êm đềm…

Yêu là sống. Sống là yêu anh ạ !
Này tình em! Này nghĩa nước! Sương mây !
Thơ em đó! Anh thấy mà, ở lá
Đường gân xanh khi anh ngữa bàn tay !

Là máu em chảy tràn trong huyết quản,
Là bụi đường vương vào mắt anh cay…
Tự ngàn xưa tình yêu là ánh sáng,
Em làm thơ chỉ ước một câu hay !

Anh có thể lắc đầu và ngao ngán,
Thơ em đầy trên những lối anh đi…
Nhưng đừng nghĩ đó là chông gai cản,
Nếu ở xa anh chợt hãy quay về !

Thơ em đẹp nếu chưa bằng tranh vẽ,
Thì nhờ anh pha mãi nhớ thương vào.
Em tha thiết xin anh đừng pha lệ,
Thơ em buồn anh hãy vén tay lau…

Em nói thật thơ em không thể cạn,
Bởi anh còn…và em vẫn yêu anh…
Ôi đường mật vẫn nằm trong trái đắng,
Tình của anh dù một chút mong manh !

Hãy gìn giữ thơ em làm kỷ niệm,
Rất hồn nhiên như hồi tuổi mười lăm,
Có một buổi hoàng hôn mây rất tím,
Em để hồn tan với gió bâng khuâng…

Anh từng nói với mây trời gió cả:
“ Vì tình yêu tôi đứng dậy làm người ”
Chúa với Phật vì sao ban phép lạ ?
Khi lòng thành ta thể hiện trên môi !

Thơ em đó! Nếu chưa là thơm thảo,
Cũng mơ hồ như áo lụa em bay…

Huệ Thu

Đã xem 2267 lần

Ủng hộ nhóm Văn tuyển.

0 0 vote
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments