Tết Ngẫm Lại Mình

Huệ Thu

Mượn Vận Bài Phú Ðường Luật Nhớ Tết Quê Nhà của Tú Lắc

Bướm lượn, chim bay
Vẻ gì thêu dệt?
Xuân, Xuân đến đó, thôi cũng mừng Xuân
Tết, Tết về đây, thì đành vui Tết
Lại nghĩ:
Mừng Xuân họ đã thêm vui
Lo Tết, ta sao chẳng mệt!
Nay:
Nhìn sông núi, lạnh lùng năm tháng, nghĩ lại thêm buồn
Ðọc thơ phú, vớ vẩn báo chương, nói sao cho hết!
Nhớ lại:
Tú gật rồi lại lắc, câu thơ tình, men rượu đắng, nhớ chi nhớ đến não nùng!
Vui chán để rồi buồn, nắm tay lạnh, cặp mắt xinh, giận thế! Giận càng thảm thiết.
Nào là:
Ôm đại hôn hờ
Xô ra định phết
Nếu sành nghệ thuật, yêu cũng nên công
Bởi dở thơ văn, nên càng muốn tét.
Rồng rắn đâu thở phì phò
Gà lợn cứ kêu eng éc
Người ba hoa, hỏi say hay tỉnh, lên mặt ngang tàng
Phú bố láo, chửa biết đúng sai, cứ khen rối rít
Ðã Xuân, ừ cũng Tết, câu thơ xưa, vần luật cũ, coi như kinh sử lầu thông
Có bạn lại thêm bè, tờ báo chợ, bài phú xưa, tưởng đâu thơ văn ra phết.
Thương cho ngươi tài mọn, tán nàng thơ, mơ ghế lớn,
lăng nhăng ngày tháng mấy lần đau!
Tiếc cho tớ lời thừa, chê thơ vụng, ghét phú xoàng, lộn xộn trước sau ba bảy tiết.
Cố lên gân, nói câu gàn dở, giao tiếp lăng nhăng
Mong được nước, giở giọng khiêm cung, bạn bè đãi thết
Ðóng cửa nghĩ đã là xong
Mở lòng sao chưa thấy khít?
Ở đất Cờ Hoa
Nhớ trời nước Việt
Bọn ta Phật độ, Chúa phò
Chúng nó Trời tru, Ðất diệt
Ta hôm nay:
Ðất khách lúc chiều tàn, rót chén rượu, ngâm câu thơ,
thương cho thân thế buồn xo
Quê người khi năm hết, nhớ quê cha, nhìn cội già
ngán nhẽ nhân tình nhạt thếch!
Thôi thì đành:
Phú thì phú sai vài niêm luật, thế cũng là danh!
Thơ là thơ nói hết tâm tư, vậy rồi cũng Tết!

Huệ Thu
Norwood Lưu Ký Tết Canh Thìn

Đã xem 1883 lần

Ủng hộ nhóm Văn tuyển.

0 0 vote
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments