Sương Chiều Thu Ðọng & Phiên Bản 1 – 20

Huệ Thu, Hà Thượng Nhân

1
Sương Chiều Thu Ðọng 

Sương chiều Thu đọng có tan không ?
Nhánh liễu reo chi những tiếng lòng
Gió thoảng bên tai ngờ tiếng thở
hái cho ta với nụ hoa hồng

Sương Chiều Thu Ðọng
mắt âm u
ai đốt lòng ai
khói tỏa mù
Một dải sông xanh đùa sóng bạc
Thu này Thu nữa
tiếp bao Thu ?
Sương Chiều Thu đọng

Sương chiều Thu đọng
có tan không?
nhánh liễu reo chi
những tiếng lòng
Gió thoảng bên tai
ngờ tiếng thở
hái cho ta với
nụ hoa hồng !

Sương Chiều Thu đọng
mắt âm u
ai đốt lòng ai
khói tỏa mù
một dải sông xanh
đùa sóng bạc
Thu này Thu nửa
tiếp bao Thu ?

Huệ Thu

Sương chiều Thu đọng tan không, 
Liễu reo chi những tiếng lòng ngày xưa ? 
Gió bay hơi thở còn ngờ, 
Hoa hồng ai hái bây giờ tặng nhau ? 

Sương Chiều Thu Ðọng muốn lau, 
Khô sao cho được niềm đau chẳng cùng ! 
Ðốt thơ hay đốt tấm lòng, 
Chiều tàn khói sóng trên sông bạc đầu… 

hà thượng nhân

2
Kinh Vô Tự 

Ta cúi xuống hôn vùi trang giấy trắng
Thơ bay rồi chữ nghĩa trả trăng mây
Kinh vô ngôn không lẽ đang nằm đây ?
Tình vô tự chẳng gì hơn sóng mắt

Dịch Kinh Vô Tự 

Cúi xuống hôn vùi trang giấy
Thơ bay chữ nghĩa thành không.
Nhìn ra trời đất mênh mông
Còn lại vô tình ánh mắt

hà thượng nhân

3
Hồ Như Thoảng Ðộng 

Làm gì rượu uống mà say
làm gì lời nói mà cay đắng lòng
Gió đùa con sóng ngàn năm
biết đâu trăng đã lên khung trời nằm !

Xin anh lòng ý tối tăm
Xin anh cay đắng đừng găm vào hồn
Xin anh trổ hết ngọn buồn
Cho em đi với qua truông cơ cầu

Hồ như nắng có sầu đâu
Sao trên cành liễu tím màu rưng rưng
Gặp nhau đây giữa dặm trường
mai em loài ngựa nghìn phương một mình

Anh buồn có gió làm tin
Có mưa hiu hắt có hiên đi về
Em buồn có núi ngàn che
Có trùng dương lạnh buồn se môi chờ

huệ thu

Hồ Như Thoảng Ðộng

Rượu dù ngàn chén vẫn chưa say, 
Lời nói làm sao lại đắng cay ? 
Con sóng ngàn năm đùa gió thổi, 
Biết đâu trăng đã sáng đêm nay. 

Xin anh lòng nhẹ như mây trắng 
Cay đắng coi như hớp rượu nồng 
Em sẽ theo anh ngàn vạn lối 
Trăng tròn mình có biết hay không ? 

Hồ nước nhìn xem phẳng lặng tờ 
Trùng Dương tím ngắt một mùa thơ. 
Gặp nhau ta cám ơn trời đất 
Mai mốt dù cho mỏi mắt chờ. 

Anh buồn đã có em thương nhớ 
Có ngọn đèn khuya vẫn ngẩn ngơ 
Em nếu như buồn ai vuốt tóc, 
Rưng rưng nâng chén cạn men thu ? 

hà thượng nhân

4
Khép lại cho em thế giới sầu 

Em mời anh đó bước vào đây
thế giới đời em một khoảnh này
Những chậu bonsai thiên cổ lụy
Một hồ cá lội nát trời mây

Em mời anh đó ! Hãy vào đi
Bầy chó em nuôi … chẳng nghĩa gì !
Chúng sủa mừng thôi người bạn mới
vào đây giủ áo bạn Ðường thi

Em mời anh đó thấy vui chưa ?
Con thỏ kìa đang ngậm lá thơ
Chạy vòng chân em trao chiếc lá
hãnh diện nhìn như nói ước mơ !

Hãy đến vườn xem những giò lan
những chùm hoa xanh tím trắng vàng …
em cũng như lan tươi rất muộn
rồi khi tàn úa, cũng thôi tàn

Em mời anh hãy đến sân hoa
những khóm hồng nhung rực trước nhà
cây liễu nghiêng mình buông nhánh thả
khóm trúc tươi cười đón nắng sa

Em mời anh đến uống ly bia
em có gì hơn để sớt chia
con két gọi em từng buổi sớm
gọi luôn anh nữa bữa nay về

Thế giới của em không phải mộng
nhưng mà ai cấm được em mơ
ngồi đây mà uống ly bia cạn
để ngấm sầu tan theo với thơ …

Khép Lại Cho Em 
Thế Giới Sầu 

Chẳng mời anh cũng cứ vào, 
Ðể xem cá lội nát nhàu trăng Thu. 
Ðể xem trong cõi phù du, 
Chậu bonsai mấy công phu cho thành ? 

Anh vào mây ngả màu xanh, 
Mấy con chó nhỏ thấy mình bỗng vui 
Thơ Ðường đọc lại ngậm ngùi 
Tiếc gì nhau nhỉ một lời thưa anh 

Một lời nói thật chân thành, 
Một tia mắt chớp để dành làm duyên 
Một lời ngày ấy Bích Tiên 
Nhắn em lớp Sáu chưa quên bao giờ. 

Giò lan lá mượt không ngờ 
Những chùm xanh tím như thơ chúng mình 
Lan tươi trong nét thơ tình 
Có tàn sao được nửa vành trăng xưa ? 

Sân hoa thắm mãi thấy chưa 
Tay vin cành liểu cho vừa Thu sang 
Trúc xinh không mọc giữa đàng 
Ai đem Cổ Trúc chắn hàng Hiên Xanh 

Rót ly bia, rót cho anh ! 
Rót cho em rót cho thành tiệc vui 
Sao con anh vũ ngạạm ngùi, 
Nghe như lời gọi lời mời ngẩn ngơ 

Ly bia em uống bây giờ 
Nữa mai bia ngấm thành thơ không chừng… 

hà thượng nhân

5
Một Chiều Hạ Thu 

bây giờ gió đã đổi chiều
mang mây mùa Hạ đưa vào mùa Thu
không gian rây ngập sa mù
Con chim bói cá chợt vù cánh bay
hóa thân vào mấy cồn mây
gió Thu tỏa cánh hồn bay chập chờn

Một Chiều Hạ Thu 

Nhớ nhau quên sớm hay chiều 
Quên xưa cuối dốc con diều bay cao 
Quên chừng lá cỏ xôn xao, 
Heo may hoặc đã lọt vào huê viên ? 
Trúc vàng nửa mái Thanh Hiên 
Nửa vành trăng sáng Giáng Tiên chưa về 
Mùa Thu, Thu đã gần kề 
Màu hoa phượng tím đã tê tái sầu . 

hà thượng nhân

6
Thoáng Nhớ mênh Mông 

Ta vẫn buồn như loài cỏ dại
Nằm nghe đất thở tự ngàn xưa
Trong thân xác chừ còn hơi ấm
Chờ phút hồi sinh mãi tới giờ
anh ở cuối phương trời viễn mộng
hiện về như có chợt như không
bỗng trong một phút ta quên hết

một thoáng hoang sơ mấy chuyện lòng

Thoáng Nhớ 
Mênh Mông 

Có dấu chân nào trên cỏ dại 
Hương thơm lưu lại những ngày xưa ! 
Dường như mùi cốm len trong gió 
Ðã tái sinh ngày giữa buổi trưa 
Buồi trưa anh đứng bên hiên vắng 
Mới đó mà như lại đã không 
Mới đó mà như trời đất rộng 
Chưa bằng một thoáng nhớ mênh mông 

hà thượng nhân

7
Bao Giờ Anh Ðến Thăm 

Hôm qua anh chắc bồn chồn
trọn ngày Chủ Nhật để hồn lao đao
anh đi uống rượu nơi nào ?
mà em gọi mãi gió chào bên tai !

Em về trong chiều thứ Hai
máu trên ngực chảy, chảy dài tới đâu ?
vết thương ! Ôi ! Một vết sầu
hơn mười năm cứ ẩn sâu vào hồn

Bây giờ mới được anh hôn
vết đau sẽ hết , vết buồn sẽ tan
ước gì anh đặt cho nàng
một lời tha thiết trên làn tóc thơm

Ðể cho em bớt tủi hờn
để cho em bớt cô đơn giữa đời
để em thốt được một lời
cảm ơn anh đã nhớ người xa xăm !

Bao giờ anh mới đến thăm
tìm em những tấm bia nằm nghĩa trang
Bonsai bên góc vườn tàn
tưới cho em nhé những hàng lệ thơ

Bao Giờ 
Anh Ðến Thăm 

Hôm qua, chắc hẳn anh thao thức 
Chủ Nhật mà buồn đến thế sao ? 
Em gọi mơ hồ nghe tiếng gió 
Anh đi uống rượu ở phương nào ? 

Thứ Hai lầm lũi em về đó 
Một vết thương sâu mãi chẳng lành 
Ðã trọn mười năm từ dĩ vãng 
Em buồn anh có biết không anh 

Bao giờ anh mới về anh nhỉ 
Tay vuốt dài trên mái tóc say 
Hơi thở nồng trên mi mắt ướt 
Buồn em mây trắng cuối trời bay 

Anh nói một lời tha thiết đi 
Nữa mai chẳng biết nói năng gì 
Anh về trong buổi chiều hiu quạnh 
Qua nghĩa trang buồn những mộ bia 

Anh có tưới dùm đôi giọt lệ 
Bonsai tàn ở góc vườn xưa 
Em từ đáy mộ nghe xanh cỏ 
Trời nắng bây giờ đã lại mưa ! 

hà thượng nhân

8
Ðêm Qua 

Ðêm qua nằm mộng ta thấy ta
đi bên chàng dạo một đồi hoa
Chàng im không nói, ta không nói
hai đứa nhìn thơi ! đủ thiết tha

Ðêm qua thức dậy ta buồn lắm
cái giường đơn chăn gối xót xa
cửa kính sương loang từng vệt trắng
lệ trời hay lệ của ta sa ?

Ðêm qua không phải bây giờ nhỉ !
mà chẳng bao giờ nửa phải không ?
chàng chẳng bên ta, ta chẳng bạn
trời Tây xa lắm hỡi trời Ðông !

Ðêm Qua

Ðêm qua ta mộng thấy ta, 
Tay trong tay dạo đồi hoa với chàng. 
Chàng im. Nghe tiếng chân vang, 
Nghe trong hơi thở nắng vàng thiết tha. 

Ðêm qua thức dậy xót xa, 
Giường đơn ta lại với ta. Một mình 
Sương loang cửa kính vô tình, 
Tưởng đâu giọt lệ chảy quanh chỗ nằm. 

Bao giờ chàng sẽ về thăm, 
Chẳng bao giờ nữa tháng năm đợi chờ. 
Lạnh cho thấm nỗi bơ vơ, 
Trời Tây xa lắm cứ ngờ trời Ðông. 

hà thượng nhân

9
Anh Hứa 

Anh hứa chiều nay em hãy đợi
Chiều nay không biết tím hay xanh
anh hứa về, em trông vời vợi
mà chút hoàng hôn quá mỏng manh

Chiều nay rồi hết chiều đã xuống
nắng tím mây xanh mộng úa vàng
anh chẳng bao giờ lên tiếng gọi
em chờ cho hết buổi chiều tan

Cảm ơn anh hứa và em đợi
Cũng cảm ơn chiều rất đỗi mong
tia nắng cuối cùng sa bóng tối
cái gì đã có chẳng là không !

Bởi anh có nhớ nên còn hứa
cũng bởi em buồn mới ước mơ
nhớ để mà quên, mơ để mộng
và còn muôn thuở chỉ là thơ

Anh Hứa 

Chiều nay anh hứa em trông đợi 
Tím cả thời gian tím cả lòng, 
Anh hứa. Em trông. Vời vợi nhớ 
Hoàng hôn giờ đã tím không trung. 

Chiều hết rồi anh. Tối muộn màng 
Mà sao anh vẫn chẳng thèm sang ? 
Ở đây en ngóng nhìn phương ấy, 
Trăng bỗng dưng trông cũng võ vàng. 

Em dẫu sao đi cũng cảm ơn 
Một lời hứa thế cũng còn hơn 
Là anh chẳng gửi lời an ủi 
Ðể mãi riêng em nỗi tủi hờn. 

Anh hứa bởi anh còn có nhớ 
Em buồn đôi lúc vẫn còn mơ 
Anh ơi ! Quên nhớ mơ và mộng 
Rút lại ta còn những vận thơ. 

hà thượng nhân

10
Ðời Có Bên Nhau 

Khi nào cười và khi nào thì khóc ?
đời vui buồn cô độc với cô đơn
chúng ta ngồi hoặc đứng dậy hay hơn ?
đừng có hỏi để em buồn thêm chút !

Rừng với rú chẳng qua đều hư thực
có còn gì khi lửa đốt ra tro
– có chứ anh : nước mắt và mây thơ
là tro bụi rải đầy trên mặt đất

Khi chắp tay ngươi ta cầu Chúa Phật
rớt đâu rồi ngón trỏ chỉ vầng trăng ?
em muôn năm thiên hạ gọi mắng thầm
là cách nói ở mỗi lần thương ghét !

Thơ còn sống để chia buồn cái chết
Nguyễn Du cười chấm hết khúc Tân Thanh
Nguyễn Bỉnh Khiêm từ chức dựng lều tranh
xé mây trắng chữ nhân tình tan tác

Người xưa đó và người nay có khác ?
em ngồi buồn, anh ngồi hát , chiêm bao !
đám phù vân bay trước mặt hôm nào
đang rớt xuống trên đầu xanh hai đứa

Buồn thêm nữa, buồn ơi thêm chút nữa
viết cho đời thơ thẩn bóng trăng loang
thơ hôm nay mai mốt giọt sương tràn
là giấy rách như nguyệt tàn thu mộng

Ðời Có Bên Nhau

Ðứng hay ngồi. Ta buồn hay khóc đó ? 
Vui bao nhiêu ? Và buồn biết bao nhiêu ? 
Hãy lặng yên đừng có nói thêm nhiều 
Nỗi cô độc lạc loài như tiếng gió 

Nẻo hư thực ? Nói gì đây với đó ? 
Lửa đốt rừng. Tất cả hóa thành tro 
Giọt nước mắt đưa tay chùi tưởng nhớ 
Có ngờ đâu phút chốc hóa thành thơ. 

Ta chắp tay lòng nguyện cầu Phật Tổ 
Khi thấy rồi sáng tỏ một vầng trăng 
Có cần chi phải tắm nước sông Hằng 
Mới nghĩ đến thân mình cần Phổ Ðộ ? 

Thơ em đó như tình yêu vĩnh viễn 
Khúc Tân Thanh sống mãi một giai nhân. 
Nguyễn Bỉnh Khiêm khi áo vải chân trần 
Cuộc sống chết chẳng cần người đưa tiễn. 

Xưa cũng thế mà bây giờ cũng thế 
Cõi phù du vẫn đắng vị nhân gian 
Nếu hoa tươi cùng năm tháng không tàn 
Nếu cuộc sống cứ vô cùng giản dị 

Và ăn uống có cần chi gia vị 
Em ơi em ! Ta chưa lạc Thiên Ðường 
Ðể thấy gió cùng trăng đang thủ thỉ 
Ðể ta còn biết đến nghĩa yêu đương. 

hà thượng nhân

11
Nên Em Chưa Nói 

Bao giờ em mới nói : yêu anh ?
– đừng hỏi anh ơi ! hãy cứ nhìn
không phải mắt em, kìa núi biếc
kìa con sông chảy, nước trong xanh

  • Anh nói Yêu em, anh cứ nói
    như non còn đứng, nước còn trôi
    nước non ta thấy muôn đời đó
    em sợ tình anh, chỉ một thời !
  • Em sợ, anh à, em biết sợ
    lòng người ai biết nắng hay mưa
    Nếu em mà nói, bây giờ … sớm
    mai mốt em buồn, tội lắm thơ !

Em nửa chừng xuân, anh nửa buổi
đời ta đã hết thuở mơ màng
cầm tay lỡ nói điều mơ ước
một nụ hôn xưa hiểu vội vàng

Em như chim nhỏ lạc rừng thu
anh tựa như sương một chút mù
chim chỉ hót vui cành buổi sáng
Sương chiều lắng đọng có bao lâu ?

Núi xanh… ta thấy còn xanh mãi
sông chảy nhìn kia vẫn chảy hoài
sông núi ở đâu là điểm hẹn
cho tình ta hướng tới tương lai

Nên em chưa nói anh đừng giận
bởi tiếng thơ thầm anh có nghe ?

Nên Em Chưa Nói 

Cần gì phải nói hở anh, 
Lộc non đã hé, nụ xanh đã chào. 
Anh nhìn anh hiểu vì sao, 
Mắt em ngó xuống, lòng nao nức chờ 
Em không muốn nói bây giờ, 
Lỡ như mai mốt bất ngờ quên nhau 
Lỡ như chẳng hiểu vì đâu, 
Con chim lại hót bên cầu nước trôi. 
Ừ non, ừ nước muôn đời, 
Mà sao vẫn có một thời xa nhau ? 
Ngày xưa chung một nỗi đau 
Mai kia nhìn lại trắng màu mây Thu 
Em về đỉnh núi sương mù 
Soi gương có thấy phù du nỗi mình ? 
Còn thơ, còn mối chân tình 
Vẫn còn mãi đó những hình bóng xưa 
Tóc thơm theo ngọn gió đưa, 
Dưới trăng vẫn có người chưa chịu về 
Hỡi ơi ! Một phút đam mê, 
Ðủ dài hơn cả lời thề trăm năm 
Áo em xếp dưới gối nằm 
Mùi thơm như ánh trăng rằm còn đây ! 
Yêu dù một phút một giây, 
Cho sông nước chảy cho mây lững lờ. 
Cho ta biết đợi biết chờ, 
Biết đêm nay có bài thơ sẽ làm. 

hà thượng nhân

12
Say

ta còn ai nữa rượu ơi !
say đi ! Ta với rượu cười đêm nay
tóc tung tóe với trời mây
rượu tung tóe với đau này của ta

Nỗi đau của một cành hoa
mà con bướm hết muốn sà xuống hôn
rượu ơi ! Ta với rượu còn
chung hương vị của gót mòn lãng du

Ta đâu ? Nào biết ta đâu !
rượu ơi ! Cái bóng đèn màu ngả nghiêng
ta say ? Hay là ta quên ?
sao ly chưa cạn, rót thêm làm gì ?

Uống đi ! Mời rượu, uống đi !
ta đau rã ngực, rượu thì rã tay
cái ly vỡ với mặt mày
tường gương bốn bức ta say được ã ?

Ta cười sao lệ tuôn ra ?
rượu ơi ! Có muốn khóc òa trên vai ?
ta còn rượu chứ hay ai ?
tìm đâu thấy lại tuổi hai mươi hồng ?

Ta say ! Người ấy buồn không ?
sao chưa về nhỉ để lòng ta yên ?
ta như chiếc lá ngả nghiêng
giữa trùng dương, một con thuyền bơ vơ !

Say

Ta cũng say đây. Ta cũng say 
Vì sao mà ta buồn đêm nay ? 
Em không ngoảnh lại ta nhìn xuống 
Trời ạ ! Bỗng dưng mà lệ cay. 
Bạn ta chỉ có vài ly rượu 
Rượu hãy vì ta cạn chén này. 
Ta đập vỡ ly không uống nữa, 
Rượu đâu nói hết tâm sự này 
Rượu có là bạn ta không đó ? 
Ta biết tìm đâu một nắm tay ? 
Em chẳng tin ta như tin rượu 
Thì để làm chi ly rượu đầy 
Rượu ơi ! Nếu thật ngươi chung thủy 
Sao chẳng dùm ta uống thật say 
Ta uống bỗng dưng ta lại hỏi 
Lòng ta thảng thốt nỗi chua cay ! 
Người ta yêu nhất trong thiên hạ 
Lại nỡ ngờ ta dù phút giây. 
Một phút giây thôi ngàn tủi nhục 
Lời nào gửi gió, gió nào bay 
Nếu ta là rượu xin người uống 
Ðể thấy lòng ta không đổi thay 

hà thượng nhân

13
Lệ Thừa 

lệ thừa xuống biển bơ vơ
khóc theosóng lũ đau bờ cát xây
mồ thiêng tôi ở cõi này
mơ về cõi nọ gió ly u hồn
nhớ lần đỉnh trắng tô son
soi màu năm tháng mộng tròn gương trăng
Ai xưa nhúm cát sông Hằng
lửa về lưỡng cục tuyết băng chuyển mình
Xa rồi núi chặt thơ kinh
Ngày đi giọt lệ sinh thành rtiễn đưa

Lệ Thừa 

Thương cho bãi cát ngàn đời, 
Quanh năm sóng vỗ rã rời niềm đau ! 
Hiểu rồi một cuộc bể dâu, 
Tấm thân lưu lạc biết đâu bến bờ ? 
Là mồ chôn của người thơ ? 
Là dòng lệ ướt bất ngờ nhớ ai, 
Trăng xưa, tiếng gió thở dài, 
Sông Hằng hạt cát còn vài lời kinh . 
Lời kinh hồ tựa lời tình, 
Lệ thừa rỏ giọt để mình khóc nhau… 

hà thượng nhân

14
Thoảng Mơ 

Bây giờ ta lại là hai
một đôi ong bướm lượn dài nương khoai
đường kia lai nở hoa mai
phố phường lại chớm mấy vài nụ mơ

Vào rừng vạch lá đề thơ
lỡ mai mất dấu nai ngơ ngác rừng
bóng chim ríu rít tưng bừng
hội Xuân ta mở đón mừng ngày ra

Anh về hứng giọt sương sa
em về rủ áo rồi ta tự tình
sớm mai hứng giọt sương trinh
ngàn mây xoải cánh châu minh tỏa ngàn

bấy giờ ta lại sắm đàn
mấy giây hoan hỷ đôi hàng nến mơ

Thoảng Mơ 

Tuy rằng chỉ một lại là hai 
Ong bướm chung đôi cứ lượn dài 
Có lẽ lòng xuân vừa mới chớm 
Ðường xưa lại nở trắng hoa mai 

Vào rừng vạch lá thử đề thơ 
Thơ đến giàu sang quá bất ngờ 
Chim cũng vì nhau mừng ríu rít 
Ðời ai từng đẹp những cơn mơ ? 

Anh về thử hứng giọt sương sa 
Rũ áo em cười vội bước ra 
Mây khói bốn bề sương lãng đãng 
Còn ai đâu nữa chỉ đôi ta ! 

Chỉ đôi ta đó, cung đàn đó, 
Một tiếng tơ đàn mấy thiết tha . 

15
Ca Dao Huệ Thu

“Qua đình ngả nón trông đình
đình bao nhiêu ngói em thương mình bấy nhiêu”
câu ca dao vọng từng chiều
khi em đi những bước xiêu về nhà

Ở đây xứ lạ quê xa
đình đâu để ngà nón mà nhớ thương ?
nhưng anh thì vẫn trong hồn
và em thì vẫn cứ còn ca dao

Ðình ơi ngói đỏ xưa nào
bây giờ rêu phủ chắc đau đớn thầm
ngỡ là đi một hai năm
ngờ đâu vỡ nát trăng rằm thiên thâu !

Qua đình ngả nón thật lâu
đếm bao nhiêu ngói dạ sầu bấy nhiêu
ngày xưa ôi những buổi chiều
chợ tan về muộn ai dìu ai đi ?…

Ca Dao Huệ Thu 

Chẳng cần ngả nón trông Ðình 
Chỉ cần ta biết rằng mình với ta 
Ta đem sửa lại khúc ca 
Kẻo rồi mai mốt lầm là Ca Dao 
Dù cho ta ở nơi nào 
Vẫn sông vẫn núi ra vào vẫn thương 
Vẫn anh, như những giọt sương 
Vẫn em, như đóa hải đường chờ Xuân 
Má em chín đỏ phù quân 
Phải vì anh rót mấy tuần rượu ngon ? 
Nếu em là núi là non, 
Anh làm sông biển chảy mòn tháng năm 
Bông sen em lót chỗ nằm 
Anh xin làm ánh trăng rằm đêm đêm. 

HTN

16
Gọi Người

Tóc ơi sao gọi tóc thề
trăng ơi ai bảo trăng kề với hoa ?
gọi người gần mấy cũng xa
nhánh bonsai quặn lòng ta nỗi người !

Trăng chìm . Quạ khóc . Sương rơi
Cô Tô thành ngoại mấy hồi chuông ngân *
tóc em anh vuốt mấy lần
sao câu ước hẹn trăm năm lỡ làng

Tới chi Thung Lũng Hoa Vàng
nửa đêm em hứng trăng ngàn cho ai ?
ngày xưa em để tóc dài
bây giờ cắt nhé … thả bay nghìn trùng

Gọi Người 

Em ơi ! Nếu tóc biết thề, 
Tại sao trăng lại không kề với hoa ? 
Tại sao lại có đôi ta ? 
Con đường gần thế mà xa não nùng. 

Ngày xưa, ồ ! Lạnh vô cùng, 
Chuông chùa theo gió muôn trùng vào Thu 
Ta giờ nằm đọc câu thơ, 
Bỗng dưng lại nhớ Cô Tô thuở nào 

Thử nhìn thăm thẳm trời cao 
Sợi dài sợi ngắn làm sao lại buồn ? 
Tóc dài như giải mây tuôn, 
Bây giờ tóc ngắn như nguồn ước mơ ! 

HTN

17
Hỡi Anh 

hỡi anh xa như ngàn năm
đẩy em vào lũng sâu nằm bơ vơ
hỡi anh xa như bây giờ
xô em vào cánh rừng mơ quên về …!

Hỡi Anh 

Thốt chi lời nói đắng cay 
Bỗng dưng lại cứ đạằt bày thêm đau 
Yêu nhau xin chớ ngờ nhau 
Ðã tin xa mấy trước sau vẫn gần 

18
Về Ði ! 

Về đi thôi đã muộn màng
tiếc thương chi nữa tình vàng chắt chiu
đường về mấy ngã đìu hiu
tình trao lạc lối cánh diều lao đao

hoa gầy hé nụ chiêm bao
gió lay lắt khẽ động đào hoa rơi
ta về rũ áo mù khơi
gọi hồn ma dậy coi người phụ nhau

Bây giờ cho đến ngàn sau
mắt ta còn lại một màu thời gian

Về Ði

Tại sao phải gọi hồn ma dậy 
Ta đọc câu thơ thấy lạnh lòng. 
Ai phụ tình ai ? Ai có biết 
Bỗng dưng Hè lạnh giữa mùa Ðông ! 

Ðã thế còn gì để nói năng 
Nhìn lên vằng vặc một vầng trăng 
Mây trôi tám hướng về đâu nữa ? 
Buồn đọc thơ người Ðỗ Thiếu Lăng 

HTN

19
Chùi Dùm Tôi Những Câu Lục Bát 

Hình như đã năm mười năm
hồn ta theo gió thơ trầm bỗng bay
ta cười trong một đêm say
người ơi đừng rót lệ đầy môi ta

Hình như chiều xưa chiều xa
ta không hò hẹn mà qua chốn này
ta ngồi dưới một tàng cây
nhớ người ta khóc và mây mịt trời

Hình như xa quá người ơi
ta tâm tưởng lạnh ta rời rã thơ
ta đâu muốn thế bao giờ
ta đau lòng chứ, ta chờ người thôi !

Hình như ta thấy nghẹn lời
mười năm ta thấy như hồi nào xưa
người ôm ta hôn buổi trưa
lũng hoa vàng đó không ngờ của ta !

Hình như ta chẳng nói gì
câu thơ lục bát chùi đi hỡi người …

Chùi Dùm Tôi 
Những Câu Lục Bát 

Hình như mới đó đã mười năm 
Theo gió hồn ta thoát bỗng trầm 
Ta cũng cười say qua tủi hận 
Người ơi ! Ðừng rót lệ âm thầm. 

Ta nhớ chiều nào xa rất xa 
Không hề hò hẹn ghé chân qua 
Ta ngồi dưới gốc cây rồi bỗng 
Khóc nhớ người hay khóc nhớ ta ! 

Xa lắm, người ơi có phải không 
Thơ buồn như những lá sầu đông 
Ta đâu muốn thế bao giờ nhỉ ! 
Ðau lắm lòng đau thuở nhớ nhung. 

Hình như ta chẳng nói nên lời, 
Một thoáng mười năm nhớ chẳng vơi 
Người lặng nhìn ta, ta cứ tưởng 
Lũng hoa vàng đó bóng chung đôi 

Mà thôi chẳng nói năng gì nữa 
Lục Bát thơ xưa hãy cố chùi… 

HTN

20
Ngã Ba Khuya 

Tìm người trong một đêm sương
thấy cây liễu đứng như buồn hơn ta
đèn xe vàng mấy chấm xa
uổng công mình đợi ngả ba chia lìa

huệ thu

Ngã Ba Khuya 

Ta tìm người giữa đêm sương 
Thấy cây liễu đứng mà thương nỗi mình 
Ðèn vàng mấy chấm lung linh 
Uổng công chờ kẻ vô tình thiết tha. 

hà thượng nhân

Đã xem 2260 lần

Ủng hộ nhóm Văn tuyển.

0 0 vote
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
1 Comment
Oldest
Newest Most Voted
Inline Feedbacks
View all comments