Xuân Giang Hoa Nguyệt Dạ

Anh Nguyên, Trương Nhược Hư 

Nguyên tác: Trương-Nhược-Hư 

春江花月夜

春江潮水连海平,海上明月共潮生。
滟滟随波千万里,何处春江无月明。
江流宛转绕芳甸,月照花林皆似霰。
空里流霜不觉飞,汀上白沙看不见。
江天一色无纤尘,皎皎空中孤月轮。
江畔何人初见月,江月何年初照人。
人生代代无穷已,江月年年只相似。
不知江月待何人,但见长江送流水。
白云一片去悠悠,青枫浦上不胜愁。
谁家今夜扁舟子,何处相思明月楼。
可怜楼上月裴回,应照离人妆镜台。
玉户帘中卷不去,捣衣砧上拂还来。
此时相望不相闻,愿逐月华流照君。
鸿雁长飞光不度,鱼龙潜跃水成文。
昨夜闲潭梦落花,可怜春半不还家。
江水流春去欲尽,江潭落月复西斜。
斜月沉沉藏海雾,碣石潇湘无限路。
不知乘月几人归,落月摇情满江树。

张若虚

Xuân giang hoa nguyệt dạ

Xuân giang triều thủy liên hải bình,
Hải thượng minh nguyệt cộng triều sinh.
Diễm diễm tùy ba thiên vạn lý,
Hà xứ xuân giang vô nguyệt minh.
Giang lưu uyển chuyển nhiễu phương điện,
Nguyệt chiếu hoa lâm giai như tiển.
Không lý lưu sương bất giác phi,
Đính thượng bạch sa khan bất kiến.
Giang thiên nhất sắc vô tiêm trần,
Hạo hạo không trung cô nguyệt luân.
Giang bạn hà nhân sơ kiến nguyệt?
Giang nguyệt hà niên sơ chiếu nhân?
Nhân sinh đại đại vô cùng dĩ,
Giang nguyệt niên niên vọng tương tự.
Bất tri giang nguyệt chiếu hà nhân,
Đãn kiến trường giang tống lưu thủy.
Bạch vân nhất phiến khứ du du,
Thanh phong giang thượng bất thăng sầu.
Thùy gia kim dạ biên chu tử,
Hà xứ tương tư minh nguyệt lâu?
Khả liên lâu thượng nguyệt bồi hồi,
Ưng chiếu ly nhân trang kính đài.
Ngọc hộ liêm trung quyển bất khứ,
Đảo y châm thượng phất hoàn lai.
Thử thời tương vọng bất tương văn,
Nguyệt trục nguyệt hoa lưu chiếu quân.
Hồng nhạn trường phi quang bất độ,
Ngư long tiềm dược thủy thành văn.
Tạc dạ nhàn đàm mộng lạc hoa,
Khả liên xuân bán bất hoàn gia.
Giang thủy lưu xuân khứ dục tận,
Giang đàm lạc nguyệt phục tây tà.
Tà nguyệt trầm trầm tàng hải vụ,
Kiệt Thạch, Tiêu Tương vô hạn lộ.
Bất tri thừa nguyệt kỷ nhân qui,
Lạc nguyệt dao tình mãn giang thụ.

Trương-Nhược-Hư

Dịch:

Sông Xuân và hoa trong đêm trăng

Sông xuân, biển, nước triều bằng,
Mênh mông mặt nước, trăng vằng vặc soi.
Dập dờn sóng vỗ dặm khơi,
Sông xuân đâu chẳng sáng ngời ánh trăng.
Sông quanh hoa ngát bãi bằng,
Rừng hoa như tuyết ánh trăng êm đềm.
Trên không mù bỗng dâng lên,
Bên bờ cát trắng chẳng nhìn được xa.
Lưng trời lồng lộng gương nga,
Sông, trời một sắc không pha bụi trần.
Trăng, ai mới thấy một lần?
Năm nào người mới một lần trăng soi?
Đời đời cuộc sống nổi trôi,
Năm năm trăng ấy vẫn thời chẳng thay.
Nào hay trăng chiếu ai đây,
Chỉ hay nước vẫn tuôn đầy dòng sông.
Một vầng mây trắng bềnh bồng,
Hàng phong trên bến càng trông thêm sầu.
Thuyền ai lờ lững đêm thâu,
Nơi nào có nhớ đến lầu trăng soi?
Cảm thương, trăng cũng bồi hồi,
Đài gương, chiếu sáng cho người chia ly.
Cuốn rèm trăng chẳng chịu đi,
Lau chầy đập áo, trăng thì trở lui.
Nhớ nhau nghe chẳng được lời,
Nguyện theo trăng để tới nơi soi chàng.
Nhạn đi bỏ ánh trăng vàng,
Cá rồng lặn, nhảy, gợn làn sóng hoa.
Nằm mơ hoa rụng đêm qua,
Tuổi xuân quá nửa, sót sa chưa về.
Nước sông cuốn mãi xuân đi,
Trên sông, trăng ngả dần về hướng tây.
Trăng chìm biển cả mù mây,
Tiêu-Tương, Kiệt-Thạch, đường đầy thẳm xa.
Mấy ai, trăng, cỡi về nhà,
Trăng tàn xao xuyến sông và cỏ cây…

Anh-Nguyên

Đã xem 2041 lần

Ủng hộ nhóm Văn tuyển.

0 0 vote
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
1 Comment
Oldest
Newest Most Voted
Inline Feedbacks
View all comments