Đà Lạt Của Tôi Ơi Nghe Lời Tôi Than Thở / Tuổi Của Em Con Gì

Trần Vấn Lệ

Đà Lạt Của Tôi Ơi Nghe Lời Tôi Than Thở

Tôi bảo mình quên đi một Đà-Lạt-Yêu-Quý.  Đã gần nửa Thế Kỷ…mà muôn dặm cách xa!
Tôi biết đó quê nhà…bãi tha ma hun hút.  Tôi biết đó Tổ Quốc nơi tôi chôn trái tim!
Tôi biết đó là Em…trái tim tôi còn thở…bởi vì tôi cứ nhớ chỗ mình rứt ruột đi!
Hai bảy năm tôi về…một lần, tôi ngơ ngác:  núm ruột mình trôi giạt – trôi và giạt về đây?
Thác Cam Ly, Cam Ly…bao nhiêu đồ nhớp nhúa, người ta “thi đua” đổ làm cách mạng nhân dân?
Đà Lạt tôi rừng thông phấn thông vàng đẵm lệ – người ta dùng cưa xẻ từng cây thông ngàn năm…
…người ta dùng búa bằm từng nhánh thông làm củi…người ta nỡ xua đuổi đồng bào Thượng của tôi!
H’ Hen Niê em ơi, em cười hay em khóc?  Tại sao em cắt tóc thành demi garcon?
…tại sao em thương rừng mang vương miện về đó?  Ôi có nàng Công Chúa mơ giấc ngủ bình yên!
Tôi bảo mình phải quên, quên đi Đà-Lạt-nhớ.  Tôi nhắc mình:  chỗ đó, tôi đã chôn trái tim!

*

Tôi bảo tôi ngước lên cho mưa trời đầy mắt!
Tôi nói với Đà Lạt:  Em-Người-Tình-Muôn-Năm!

Bầy Thiên Nga băng băng trên hồ Xuân Hương nắng…Tôi, người đi muôn dặm nhớ quá bầy Thiên Nga!

Trần Vấn Lệ

*

Tuổi Của Em Con Gì

Em là người không tuổi vì em là mùa Xuân!
Mùa Xuân không có tuổi, năm nào cũng có Xuân!

Em nhất định nói “Không!  Em tuổi gì, đố đó!”
Hôn tai em đáp nhỏ:  Tuổi Con Gái phải không?

Ôi hai môi em hồng!  Mùa Xuân con bướm đậu!
Hai tay em níu bấu trái tim anh rách bươm!

…giống như là Nước Non anh đưa hai tay níu
…rồi đời xa muôn kiểu!  Năm đó, năm Con Gì?

Năm bảy lăm:  Chia Ly, anh đi vào Cải Tạo
em đi ra biển máu…Năm đó…năm chửi thề!

Bao người đi không về, bao người đi biệt tích.
Một năm không nhúch nhích, con gì mà nằm im?

Thưa em, đó con tim, nó rách bươm đau đớn
…những đứa nhỏ hết lớn, những người già quên Xuân…

Trời đầy bóng phù vân, người ta quên cả tuổi
Mười hai con giáp đuổi, mười hai con giáp đi…

Chúng ta chẳng còn gì, đúng như Tổng Thống Thiệu (*)
Uổng một đời lo liệu, tiếc gì buổi tan hoang…

*

Mười bảy em sang ngang, em vội vàng chi thế?
Bao nhiêu năm dâu bể, tuổi gì hỡi Việt Nam?

Tôi nhắm mắt, mơ màng, nghĩ mười hai con giáp
…chỉ là con bọ cạp, cạp nát hết núi sông!

Rồi nhớ môi em hồng…nhớ cầu vồng mưa tạnh
Em muôn đời lóng lánh Tuổi Con Gái Hồn Nhiên!

Người làm lịch trót quên để tuổi em trong đó
thì muôn đời anh nhớ…em hỏi câu dễ thương:

“Tuổi của em tuổi con…con gì đố anh biết?”
Chao ôi mai là Tết, người-xưa-bến-đò-xưa…

Trần Vấn Lệ

(*)  Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu để đời một câu đúng:
“Quốc Gia thắng tất cả còn, Cộng Sản thắng mất tất cả!”.

Đã xem 1092 lần

Ủng hộ nhóm Văn tuyển.

0 0 vote
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments