Nhớ Hoài Khanh / Nói Với Thơ Thầm Thì

Trần Vấn Lệ

Nhớ Hoài Khanh

“Giật mình sương rụng trên đê, người đi rồi…chẳng thấy về, chao ôi!”.  Thơ Hoài Khanh chẳng của tôi / mà sao tôi nhớ…Ngậm ngùi mười năm!  Gặp rồi quen, gặp rồi thân, Hoài Khanh thiên cổ, biết gần mà xa…Người Phan Thiết, cùng quê ta, một dòng nước chảy sông là Cà Ty…

Gặp nhau, anh nói tôi về, Biên Hòa chỗ hẹn ước thề với ai…Hai bàn tay một nắm tay, gặp nhau đã siết, lần này thì xa…Anh về…rồi hóa bóng ma, tôi ra mặt trận, tôi là chiến binh!  Gặp nhau một chút cũng tình, gần nhau mãi mãi thì mình ra sao?

Một dòng xanh mấy niềm sâu
chợt nghe gió lạnh từ đâu thổi về
Giật mình suơng rụng trên đê
người đi rồi chẳng thấy về chao ôi!

Bài thơ đó, bốn câu thôi, không là Tứ Tuyệt mà vời vợi hay…Nhiều năm, từ đó đến nay, tôi, thân khách lữ, anh, rày chiêm bao!  Nhớ hồi đối diện tào lao, nghiêng ly rót mãi, bọt trào miệng ly!  Trăm phần trăm, nào uống đi – anh ly nốc cạn, tôi thì lưng lưng…

Ngó ra, sông một dòng sông…Ngó xa, thấy một vườn bông hoa tàn…Gần Phan Thiết, có Sông Phan…vào xa hơn nữa:  Chứa Chan Biên Hòa.  Tản Đà nói bông là hoa…Bông tàn, hoa rụng, còn ta còn…gì?  Triệu người bỏ nước ra đi, triệu người ở lại, vân vê áo nhàu…

Một dòng xanh mấy niềm sâu
chợt nghe gió lạnh từ đâu thổi về
Giật mình sương rụng trên đê
người đi rồi chẳng thấy về chao ôi!

Nếu…tay mà che được trời, nắng mưa đâu có ai đời nắng mưa!  Buồn buồn tôi nhớ lại thơ, dựng cây cuốc đứng, tôi chờ thời gian…Mười năm…ồ nhỉ mười năm, chén cơm một nửa ăn nằm Thiên Thu!

*
Khi tôi ra khỏi cổng tù, Hoài Khanh tôi hỏi, anh, chừ khói sương…

Trần Vấn Lệ

*

Nói Với Thơ Thầm Thì

Nhiều khi xong bài thơ muốn bồng lên hôn quá…muốn hôn lên đôi má, hôn cần cổ của thơ…

Nhiều khi ngó trời mưa, cứ ngỡ thơ đang khóc, sợ mà thơ ướt tóc, sợ mà thơ sẽ run…

Nhiều khi thấy thương thương, nhớ con đường thổ mộ, nhớ tiếng gõ của ngựa, nhớ bữa về Filnôm…

Nhớ cái ấp Định An, nhớ cây số mười bảy, nhớ thơ là cô gái gặp ở đèo Prenn…

Thơ ơi thơ là Em?  Anh không có em bên nhưng thơ đầy trong túi…

Người xa người thật tội!  Thơ bên người, tội hơn?  Nhiều khi thấy thơ buồn, thật lòng cũng ray rứt…

Chải thơ như chải tóc.  Nói với thơ thầm thì:  Anh thở nhé, bay đi…hỡi sợi dài sợi vắn!

Thơ à, thương thơ lắm!  Em à, anh nhớ em…Nói mãi để đừng quên…chưa kịp quên lại nhớ!

Nhớ cà phê Eo Gió, khói bay mờ Càbeu.  Biết mà, em là thơ! Bồng em hôn đắm đuối…

Kìa, chim bay về núi, chim nhớ cội nhớ cây…Thơ anh cũng muốn bay:  Em là cây là cội!

Em là con chim núi, trời xanh…núi cũng xanh…

 Trần Vấn Lệ

Đã xem 1184 lần

Ủng hộ nhóm Văn tuyển.

0 0 vote
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments