Chạng Vạng / Tôi Đau Đớn Nhìn Trăng / Mặt Trời Chảy Nước Mắt

Trần Vấn Lệ

Chạng Vạng

Bơi giữa dòng sông:  Bóng Mặt Trời
Bơi hoài rồi cũng đuối mà thôi!
Em ơi, chết đuối chiều vong quốc
Em cứ vui chơi, hãy cứ cười…

Một triệu người đi, nửa triệu còn
Năm trăm ngàn chết, nhắc, là thương!
Mà thôi…tro bụi về tro bụi
Phấn thổ, tiếc gì chuyện khói sương?

Trời tứ phương, người trôi tứ hải
Núi kia rồi cũng bụi, tro, thôi
Quê Hương thì ở trong con mắt
Thơ với văn chuơng:  Một Ngậm Ngùi!

*

  Em ạ, mặt trời đang chết đuối
Mong mà sóng đỡ mặt trời lên
Mai, anh mong ước ngày tươi thắm
Nghĩ tới em, và, anh nhớ em!

Trần Vấn Lệ

*

Tôi Đau Đớn Nhìn Trăng

Nhà thơ ấy…nhà quê, thơ người ấy toàn lúa!
Người ấy vẫn hớn hở, thơ toàn nói…nhà quê!

Hai năm trước tôi về, bỏ Sài Gòn ra tỉnh…
thấy có người áo lính, dắt con trâu ra đồng…

Đồng có bớt mênh mông nhưng còn bao la lắm
có nhiều con cò trắng bay trên cánh đồng xanh…

Tôi nhớ thật mong manh, tôi ngày xưa, cũng lính
ngày vác súng lên rừng, đêm ngã mình triền núi…

Quê Hương tôi trôi nổi biết bao là con sông
tôi thấy những cánh đồng, đây đó vài ngôi mộ…

..của những người bản thổ, của người lính vô danh…
Trí nhớ tôi mong manh, giọt lệ thì xanh biếc!

*
Hai năm trước tôi, thiệt…giống như gã đi hoang
tôi đi khắp miền Nam, tôi ra tới miền Bắc…

…qua nhiều bãi biển rác…Tôi thương quá Việt Nam!
Lòng tôi là đó chăng?  Tôi đau đớn nhìn trăng…

…trăng vẫn vàng như lúa!  Tôi nhớ Má tựa cửa
đứng mong con chiều chiều, bếp lửa cháy liu riu…

Ngày đó, xưa, bao nhiêu?  Bốn ba năm chớ mấy!
Giống như ai mười bảy, qua đò, chừ rất xưa!

Tôi gặp một nhà thơ, hỏi ai đi đò-dọc?
Đáp…mà nghe như khóc:  họ xuôi dòng Cửu Long…

…họ đi ra biển Đông, họ đi vào đại hải
bây giờ thì xa ngái…ai về với lúa đâu!

*
Tôi muốn hỏi thêm câu:  “Quê Hương là gì nhỉ?”
Chợt nhớ thời dâu bể.  Chợt nhớ mình lang thang…

Tôi nhớ Đỗ Trung Quân nói là…Cây Cầu Khỉ!
…nói là Một Chùm Khế…nói về Mẹ Âu Cơ…

Trần Vấn Lệ

*

Mặt Trời Chảy Nước Mắt

Ba tháng rồi, sau Tết
Mùa Xuân qua, mất rồi
Chim không về đây chơi
Cái sân vẫn còn đó…

Cái sân đùa với gió
Gió không có sắc, màu
Mặt sân nhờ gió lau
…và hình như không bụi?

Nhưng những ngày sắp tới
chim cũng vẫn không về
cái sân vẫn nín khe
và chờ mùa Thu vậy?

Hình như nước mắt chảy
từ mặt trời, đôi khi
cái sân bỗng xanh rì
rong rêu v…ảm đạm!

Rồi màu xanh thành xám
lác đác lá vàng rơi
ôi mùa Thu, chim ơi
cuối trời không tiếng vọng!

*

Có báo hiệu cuộc sống
cõi đời biến đổi dần:
Nước biển tự nhiên dâng
và…rừng từ từ rụi…

Sông sẽ về lại suối
núi lại về với non
Riêng cái mình mỏi mòn
Chim Không Còn Về Nữa…

Những cốc rượu đổ, vỡ
Những tiệc rượu cũng tàn
Những cái ghế, cái bàn
tan, hoang, mờ dấu tích!

Có điềm báo chấm hết
một thế giới vô tình
không ai bạn với mình
khi khí hậu biến đổi!

Trước hết:  chim chết đuối trong bầu khí hạt nhân.
Và sau đó tới phần người chào người vĩnh biệt!

Chim ơi chim, tôi biết
vì sao chim bỏ đây…
May, vẫn còn mây bay
còn buổi chiều, buổi sáng!

Trần Vấn Lệ

Đã xem 1193 lần

Ủng hộ nhóm Văn tuyển.

0 0 vote
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments