Phố Cũ Trong Mưa

Quang Hy

Góc phố trong mưa vắng bóng người.
Tiếng mưa gợi nhớ thuở đôi mươi.
Cái tuổi mộng mơ ngàn hoa thắm.
Dang tay ôm hết nụ xuân đời.

Ghế đá ngày xưa ta chờ ai.
Dệt bao ước mộng với ngày mai.
Áo em xinh quá hoa đào nhạt.
Màu của tình ta mãi chẳng phai.

Sát lại gần anh cô bé ơi.
Trong tay ta cùng bước vào đời.
Quá khứ tương lai anh bỏ hết.
Chỉ xin giữ lại nét em cười.

Hạ đến mặt đường ngập nước mưa.
Ta vẫn chờ em góc phố xưa.
Một chút nữa thôi là vĩnh biệt.
Xa nhau đau xót mấy cho vừa.

“Dây vàng trên ngực em vẫn mang.
Nhưng đẹp làm gì giữa mùa tang.
Mai lỡ xứ người không nương tựa.
Anh có thể dùng lúc lỡ đàng.”

Mấy chục năm rồi nơi xứ xa.
Dây vàng ngày ấy em tặng ta.
Vẫn đeo trên cổ như bảo vật.
Như dáng em xưa mãi chẳng nhoà.

Hoa niên tuổi trẻ sớm qua rồi.
Phương trời cách biệt đã đôi nơi.
Có tiếc thương chi đời đã muộn.
Góc phố bây giờ chỉ mình tôi.

Lốc xoáy cuộc đời nhấn chìm sâu.
Bao nhiêu mộng đẹp buổi ban đầu.
Nếu biết tình ta rồi giang dở.
Ước gì đừng gặp để ai sầu.

Chiều tàn phố nhỏ dần vào tối.
Biết ai còn nhớ mối tình thơ.
Hương tình nhoà nhạt trong mưa.
Phố buồn mòn mỏi người xưa chốn nào.

QUANG HY 1-2010

Đã xem 1302 lần

Ủng hộ nhóm Văn tuyển.

0 0 vote
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments