Sáu Mươi

Ðông Anh, Huệ Thu

Bài Xướng
Sáu Mươi 

(Hoa Giáp Đông Anh)

Mới đó mà nay sáu chục rồi
Đời người như một thoáng mây trôi
Hồng Hà sóng lượn ngày thơ ấu
Đà Lạt tên bay buổi thiếu thời
Những tưởng rời non đem lấp bể
Nào ngờ mất nước ngút trùng khơi
Một vòng Hoa Giáp bao tân khổ
Tiếp nối trần gian một trận cười

Trận cười nghiêng ngả đắng men cay
Khóc hận cười đau đất nước này
Năm Bốn ngậm ngùi xa đất Bắc
Bẩy lăm lặng lẽ rẽ trời Tây
Trăm hoa đua nở mùa lao cải
Một nước chìm sâu kiếp đoạ đày
Kẻ thắng người thua đều khốn nạn
Đoạn trường oan nghiệt phải rằng đây?

Rằng đây chướng khí ngập sơn lam
Mất nước nên nhà cũng phải tan
Chân đất tay không thân lực kiệt
Núi trơ cây trụi nước non tàn
Hoàng Liên thăm thẳm đầy oan khuất
Yên Bái kiêu căng ắp oán hờn
Nước máu sông Hồng khôn rửa sạch
Vết nhơ lịch sử ngút trời Nam

Trời Nam Hồng Lĩnh ngục Thanh Chương
Hừng hực oan khiên đỏ bụi đường
Luống sắn vồng khoai tanh tưởi máu
Cọng rau hạt bắp đậm đà xương
Gió Lào thù hận nung thân xác
Đất Nghệ xục sôi mở đấu trường
Tâm thức con người chai sỏi đá
Không bao giờ biết đến yêu thương?

Xoá bỏ yêu thương dựng ngục tù
Oan khiên truyền kiếp hận thiên thu
Giết thôi… chưa đủ, thèm truy lục
Đánh đã… còn cay, muốn phục thù
Đất nước chông chênh trong sóng cả
Dân tình thống khổ dưới bùn nhơ
Hai mươi năm đó, thiên niên kỷ
Người sáng trao thân…một lũ mù!

Lũ mù đi kiếm nước thiên đường
Năm sáu ba xưa mở chiến trường
Chém tướng xua quân lừa bá đạo
Hại dân đón giặc diệt quân vương
Rước voi lên mộ tìm hoan lạc
Đưa khỉ vào cung tạo nhiễu nhương
Dinh thự hoa lan tươi máu đỏ
Cúi đầu chấp nhận cuộc ly hương

Ly hương tan tác lục bình trôi
Đếm tháng năm qua tính tuổi đời
Đất lạ mỏi mòn thân tỵ nạn
Quê người lạc lõng bóng ma trơi
Khi vui chợt thấy tình phiêu bạt
Lúc nhớ nào ngờ bước lẻ loi
Quê cũ nửa vòng xoay trái đất
Đong đưa tiếng sáo ánh trăng Hời!

Trăng Hời soi ngọn tháp mông lung
Chủ nghĩa đang đi bước tận cùng
Dấu mặt anh em lìa tổ quốc
Quay lưng bè bạn bỏ non sông
Bây giờ chiến tướng thay cờ lệnh
Này lúc hôn quân nấp bóng hồng
Ngụp lặn trong quyền rơm áo giấy
Giật mình tỉnh dậy vẫn tay không

Tay không chẳng với tới trời cao
Chôn chặt niềm đau, nén tự hào
Vó ngựa chồn chân tàn chiến trận
Quân kỳ lả ngọn biệt âm hao
Nhìn mây còn nhớ thời oanh liệt
Chuốc rượu sao quên cảnh bãi trào
Non nước đầy vơi bao ước hẹn
Còn gì sỏi đá với vàng thau

Vàng thau lẫn lộn giữa đêm đen
Lê kiếp tha hương nặng tủi phiền
Hội nhập văn minh tên ngược ngạo
Mưu cầu cơm áo bước bon chen
Quanh mình nhớn nhác phường xa lạ
Trước mắt xô bồ bọn đảo điên
Sáu chục năm trường trong cõi tục
Bao giờ thoát tục để thành tiên?

Thành tiên du ngoạn nước non bồng
Nhẹ bước thênh thang rạng ánh hồng
Đâu nghĩ cuộc đời tiên với tục
Sá gì nhân thế đục và trong
Niết bàn địa ngục không như có
Đất khách quê nhà có cũng không
Muôn nỗi ưu tư thôi xóa sạch
Tiêu dao ngàn nội bước thong dong

Thong dong nhàn hạ cuộc đời vui
Nhĩ thuận! chung quanh rộn tiếng cười
Danh lợi phù vân cơn gió thoảng
Đỉnh chung bèo bọt giọt mưa rơi
Ân tình vàng đá nâng niu mãi
Nghĩa cả keo sơn ấp ủ hoài
Hoa Giáp kết nên vòng tuế nguyệt
Gọi là một tiếng góp trần ai

Đông Anh

*

Huệ Thu 
Họa nối điêu bài Sáu Mươi 
của Đông Anh 

Hoa Giáp, tuổi ta cũng sắp rồi
Sáu năm rồi sẽ lạnh lùng trôi !
Nhạc, thơ vui quá bao nhiêu buổi
Môi, má buồn chưa cũng một thời
Son phấn xưa nay thường bận bịu,
Rượu, trà ngày tháng cứ rơi khơi
Cuộc đời có sá gì dâu bể
Tất cả không hơn một nụ cười…

Ta cười, ta chấp mọi chua cay
Ai hiểu lòng nhau giữa lúc này
Quê mẹ mỗi quay về đất Bắc
Thơ con lệ đẫm góc trời Tây
Bỏ nhà hận ấy nghe càng giận
Xa xứ sầu kia lắc dẫu đầy
Một cuộc trăm năm dài ngắn nhỉ
Nào ai tri kỷ những ai đây ?

Ai đây có nhớ nước sông Lam
Khói sóng chiều hôm cũng sẽ tan
Vẫn tưởng thù nhà chưa trả kịp
Đâu hay cuộc chiến đến khi tàn
Quay lưng xóa thử lời bi phẫn
Liếc mắt nhìn chi nỗi tủi hờn ?
Khắp cả Năm Châu là bạn hữu
Muôn đời chim Việt đậu cành Nam

Việt Nam ta có sẵn Văn Chương
Giờ đã chia xa vạn ngã đường
Chúng lấy thi ca làm sắt thép
Ta đem tình nghĩa đúc da xương
Dưới trên lơ láo câu Đồng Chí
Mũ áo nhi nhô cuộc hý trường
Xin hỏi Đông Anh câu hỏi nhỏ:
Cái gì hơn được chữ yêu thương ?

Yêu thương ngay cả giữa lao tù
Vàng một rừng phong trải sắc Thu
Chúng giết không tha người ruột thịt
Mình thương càng xót cả quân thù
Miệng chùi đâu được câu tàn độc
Máu rửa làm sao khỏi nhuốc nhơ ?
Một lũ người điên đầu óc rỗng
Rủ nhau lạc bước dưới sương mù.

Sương mù khó thể nhận ra đường
Dựng giữa bà con những đấu trường
Tranh đấu đã không thành kết quả
Luân thường phỏng có chút tơ vương ?
Hòa Bình tưởng sống trong an lạc
Thống nhất còn đau giữa nhiễu nhương
Tội ấy làm sao mà khỏa lấp
Ngậm ngùi trên những bước tha hương.

Tha hương đứng ngắm nước sông trôi
Lại nghĩ thương cho nửa cuộc đời
Giữa buổi văn minh còn mọi rợ
Trong vòng sum họp vẫn ma trơi
To mồm hô mãi câu đoàn kết
Cúi mặt quên chưa phận lẻ loi ?
Nước vẫn còn đây, dân vẫn đó
Ca dao vẳng lại tiếng ru hời

Ru hời vẳng tới chốn lao lung
Nước suối mẹ ban hãy rót cùng !
Tư tưởng vẫn còn cao tựa núi
Thương yêu thì lại rộng như sông
Đã hay nhớ mãi lòng Trưng Triệu
Hồ dễ quên chung gốc Lạc Hồng
Nghe tiếng chuông chùa xa vọng lại
Nghĩ ra cái có cũng là không .

Không sợ sông sâu, sợ núi cao
Bốn ngàn năm sử, những anh hào
Tuy còn nhưng vẫn không còn đủ
Chẳng mất mà rồi cũng chẳng hao
Sắt máu dù cho cơn thịnh nộ
Tiến lui bất quá một phong trào
Niềm tin chính nghĩa sau cùng thắng
Khi đó vàng ròng chẳng sợ thau .

Vàng thau lịch sử bị bôi đen
Ta vẫn thương yêu chẳng muộn phiền
Kỹ thuật phải mong cùng sóng bước
Văn minh xin gắng gót chân chen
Dân bao nhiêu triệu bao người tỉnh
Đảng mấy trăm tên, mấy đứa điên .
Ta có thương yêu làm lẽ sống,
Giữa đời dựng lại cõi thần tiên .

Thần tiên trong cả bước phiêu bồng
Mặc chúng cờ đem nhuộm máu hồng
Khỏi phải bàn thua cùng tán được
Lọ là gạn đục với khơi trong
Ngụy ngôn lẽ chúng không nên có
Chính nghĩa là ta – đúng phải không ?
Phạm Lãi ngày xưa, tay phủi sạch
Ngũ Hồ, ai đó lá buồm dong

Buồm dong hớn hở một niềm vui
Rộn rã ngày đêm những trận cười
Mặc kệ ngoài đời cơn gió lộng
Kể gì trên bến giọt mưa rơi
Kề bên ánh nguyệt men nồng mãi
Ngồi dưới hiên thơ dạ nhớ hoài
Hoa giáp rằng già hay vẫn trẻ
Trẻ già cũng tại tấm lòng ai ?

Huệ Thu
SanJose – Sài Môn Lưu Ký

Đã xem 2070 lần

Ủng hộ nhóm Văn tuyển.

0 0 vote
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments