Bóng nhòa

Tôi muốn biết người già sống như thế nào. Và hầu như không thấy họ đi xe đạp, áo nâu thường lẻ loi, bước dè dặt trên con đường côi cút. Những ước mơ hầu như không còn. Người chú họ hàng xa có cuộc sống ngèo khó, là người con trai của bà. Bà là nông thôn yên ả với thanh nhàn, sự nhàu nhĩ của cuộc đời là một thứ không có giá trị. Nhưng bà có cả một quá khứ những tháng năm. Một vài sự kiện được nhắc lại trong trách móc nhiều hơn là thanh thản. Người đàn ông của cuộc đời bà chỉ còn là những dữ liệu ít ỏi trong tâm trí. Có lẽ ông đã mất trong oan ức khi bị nghi ngờ trộm của công, trong ngục tù. Tuổi là nụ hoa khoe sắc, những cuộc gặp ngắn ngủi sẽ kể lại câu chuyện cũ cùng nhau. Nhưng ngay cả kỷ niệm cũng không làm trái tim bà ấm áp mà chỉ lướt qua một làn êm đềm mong manh, mọi cố gắng níu giữ đều tan biến theo gió sương.
Tôi có muốn mang lại niềm vui cho bà không? Khi tôi đến gặp chú – người con trai của bà – mọi người đều vui vẻ. Tôi ăn cơm cùng bà. Tôi theo bà đi mua rau, theo bà sang chơi nhà hàng xóm. Và tôi là một người con trai bình thường, một người cháu bình thường của bà.
Bà có đứa cháu gái ruột kém tuổi tôi, và những đứa kém tôi nhiều tuổi. Tôi ngượng ngùng khi nói chuyện với bọn chúng. Nhưng dường như tình cảm của bà bảo lãnh để chúng thân thiện với tôi.
Ở nơi hoang vu, tôi không mua được cho chúng những cái kẹo, điều này cũng không quá đáng. Tôi nhớ mình có ăn cơm cùng đứa lớn và theo dõi động tác của cô bé khi phụ giúp việc nhà, khiêng nước, chặt mía… và những lúc như vậy, tôi không tài nào nhớ được bà đang ở đâu khi đó, đang làm gì và hiện hữu ra sao?
Bà rất tự hào về nó, gọi chúng bằng những cái tên thân thương và biệt dị. Đứa con của chú mới học lớp 6 đến trường cùng với người chị em sinh đôi. Nó chăn bò những buổi không đến trường, bà đi chăn buổi còn lại. Vợ chú ở huyện miền xuôi, chua ngoa đanh đá, cùng làng với người đàn bà ở ngay đầu ngõ (cũng có đứa con gái cùng lứa với hai đứa nhỏ).
Bà to tiếng với con dâu khiến làng xóm lời ra tiếng vào, họ nói bà không phải là vừa, bà soi mói nghiêm khắc cô con dâu. Chú với thím cũng thường xuyên to tiếng. Chú bị nghi ngờ lấy tiền bài bạc quán xá. Nhưng chú quát mắng vì thím quá đáng vô cớ. Rồi họ xô xát, con dâu bà phải bỏ trốn biệt tăm mang theo hai đứa nhỏ.
Tôi thấy con đường đất thân quen vắng bóng những đôi mắt nhìn mình qua kẽ lá. Như thể những bông hoa dại sẽ không còn nở nữa trong tôi, và trên con đường đá nhỏ. Tôi không đi đâu nữa trong lần ghé thăm bà, bởi gian nhà đã vắng bóng người đàn bà, cũng bởi không ai chờ tôi nữa. Bà nhắc tới chúng, khen chúng, và chúng đã tung cánh khi mới chỉ là những chú chim yếu ớt. Hàng xóm cũng hỏi han tình hình hai đứa nhỏ, dường như bà ân hận vì cách đối xử với con dâu. Thì đó, cô ta là người thiệt nhất, ra đi trong tàn tạ, không một đồng dính túi với gánh nặng là hai đứa con dại. Cô ta giật khỏi tay bà những niềm vui sưởi ấm . Nhìn căn nhà vắng hoe, không một bóng người, không tiếng nói cười… đè nặng lên ưu phiền trong con mắt vô vọng.

Đã xem 6677 lần

Ủng hộ nhóm Văn tuyển.

0 0 vote
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments