Chí Phèo Nguyển-văn-Lợi – Lương-tâm nghề-nghiệp

Con người sinh ra ở trên đời thì ai cũng phãi làm việc đễ kiếm tiền nuôi sống bản thân và gia-đình.Theo nhu-cầu đa-dạng và sự phân-công tự-nhiên của xả-hội, có rất nhiều công-việc đễ mọi người cùng góp sức làm ra thực-phẩm và vật dụng cho nhu-cầu cuộc sống hàng ngày của xả-hội con người.

Những công -việc đó gọi là nghề-nghiệp. Nghề-nghiệp bao gồm tất cả những việc làm bằng chân tay hay trí óc.

Mổi người cần phãi chọn cho mình một nghề trong vô-số nghề-nghiệp mà cuộc sanh-hoạt cần đến Người này xay lúa thì kẻ kia bồng em. Không ai có quyền được ỡ không mà hưỡng-thụ công sức của người khác. Nếu có, thì tên gọi của nó  là bóc-lột.

Từ cây kim, sợi chỉ để  may vá quần áo, cho đến con tàu vủ-trụ, dùng đễ thám-hiểm không-gian, đều do những-người-làm-nghề làm ra.

Có xả-hội con người là phãi có nghề-nghiệp.Có nghề-nghiệp thì xả-hội mới tiến-bộ và phát-triễn.Trong thế-giới này, chưa hề có quốc-gia hay vùng lảnh-thổ nào mà không có nghề-nghiệp. Đất nước văn-minh thì nghề-nghiệp tinh-xảo, có nhiều người làm nghề rất giõi, làm ra rất nhiều vật-dụng và lương-thực, thõa-mãn được nhu-cầu trong nước và còn dư thừa đễ bán ra ngoài. Đất nước chậm tiến thì trái lại, nghề-nghiệp thô-lậu, phần đông người làm nghề vụng-về, sãn-phẩm làm ra không đủ đễ cung-cấp cho xả-hội, đôi lúc dù nước nghèo cũng phãi bõ tiền ra đễ mua những thứ thiết-yếu như lương-thực từ những nước khác, đó là vì nghề nông yếu kém.

Trỡ lại, cách làm nghề là thước đo phẩm-giá của con người. Hết lòng, hết sức với nghề chính là phẩm-giá cao nhất. Chĩ có con người thấp kém chứ không có nghề-nghiệp thấp kém. Trên hết, cao-quý nhất là Lương-Tâm Nghề Nghiệp.

Vét cống, quét đường là nghề-nghiệp.Tổng-thống, quan-tòa cũng là nghề-nghiệp.

Mọi nghề-nghiệp đều có ích cho xả-hội.Vì có ích, cho nên xả-hội phãi cần đến.

Không có người vét cống, quét đường có Lương-tâm thì đường dơ, cống nghẹt.

Không có tổng-thống tài-năng, bản-lảnh và có Lương-tâm, đễ đối-phó và hợp-tác với cộng-đồng lân-bang trên thế-giới thì đất nước bị chèn ép, bị lợi-dụng và bị coi thường, thậm-chí là mất nước.

Không có trật-tự và an-toàn cho xả-hội, nếu thiếu một hệ-thống tư-pháp hiệu-quả, mà trong đó, quan tòa và những người làm việc trong nghành tư-pháp, như: cãnh-sát, luật-sư, biện-lý, công-tố và giám-thị…v v… có đầy-đủ Lương-tâm-nghề-nghiệp.

Không có ngưòi dệt vải và thợ may thì loài người phãi lấy lá cây mà che thân.

Không có thợ xây-dựng thì phãi ỡ trong hang, trong lổ.

Làm sao có được các loại quặng nếu không có thợ khai mỏ.

Muốn có giường, tủ, bàn, ghế thì phãi cần đến thợ mộc.

Nói đến lúa gạo thì phãi nhớ đến nghề nông.

Phòng-bệnh và chữa bệnh là việc của bác-sỷ, dược-sỷ, y-tá, y-công của ngành y-tế.

Một danh-sách rất dài mới có-thể liệt-kê đấy-đủ các nghề-nghiệp.

Mổi người một việc, mổi kẻ một nghề, tất-cả đều phãi góp một tay thì mới có đủ vật-dụng và thực-phẩm cho nhu-cầu của toàn xả-hội.

Không hề có nghề này quý hơn nghề kia.Cũng không thể có nghề kia quý hơn nghề nọ. Tất-cả mọi nghề đều cao-quý và cần-thiết như nhau.Cao-quý hay thấp-hèn là do nhân-cách của người làm nghề.

Nghề-nghiệp không hạ thấp hay nâng cao một con người, mà chính là Lương-tâm-nghề-nghiệp sẽ quyết-định rằng: con người ấy có đáng được tôn-trọng hay không.

Một người vét cống có Lương-tâm-nghề-nghiệp, thì luôn-luôn hết lòng, hết sức với việc làm của mình, suốt năm cống, rảnh lúc nào cũng thông-thoáng và sạch-sẽ.

Một tổng-thống mà không có Lương-tâm-nghề-nghiệp thì từ bước khỡi đầu đã gian-lận trong bầu-cữ. Sau khi chiếm được chiếc ghế tổng-thống, thì chĩ lo vơ-vét cho đầy túi tham, chẵng quan-tâm gì đến quyền-lợi của quốc-gia và dân-tộc.

Thâm chí, đôi khi vì lợi-ích riêng đễ vinh-thân-phì-gia, họ có-thễ bán đứng cả đất nước và dân-tộc cho ngoại-bang mà chẵng hề áy-náy.

Như vậy, một ông tổng-thống Vô-lương-tâm thì chẵng đáng xách dép cho người vét cống, mà có đấy-đủ Lương-tâm-nghề-nghiệp.

Cũng giống như vậy, nếu một người vét cống Vô-lương-tâm, chây lười, làm việc qua-loa chiếu lệ, cứ đễ mặc cho cống, rảnh bị nghẹt và dơ bẩn quanh năm thì chẵng đáng làm người, nếu người đó có sống trên đời, thì chỉ toi cơm, uổng nước mà thôi.

Một người dạy học, nếu không có Lương-tâm-ghề-nghiệp thì chĩ là kẻ đầu-cơ buôn-bán chử nghiả, mục-đích chĩ là trục-lợi, cầu danh. Hạng người này gây hại cho xả-hội rất lớn.

Điều quyết-định cho giá-trị của một con người chính là: Lương-tâm-nghề-nghiệp.

Nếu không có Lương-tâm-nghề-nghiệp, thì con người chỉ là con vật đi bằng hai chân, sống chĩ đễ ăn bám và làm hại xả-hội.

Một đất-nước mà thiếu những công-dân có đầy-đủ Lương-tâm-nghề-nghiệp, thì không thễ trỡ thành cường-quốc văn-minh và giàu-mạnh.

*

Muốn có Lương-tâm-nghề-nghiệp, không là việc dể-dàng. Phãi giáo-dục và huấn-luyện con người từ khi mới bước chân vào nhà trẻ cho đến khi người ấy trưởng-thành, khỡi sự tham-gia vào công-cuộc sãn-xuất của xả-hội.

Trước tiên, phãi có một chương-trình đào-tạo nghề-nghiệp cho thật tốt, trong đó lấy ý-tưỡng “phãi có Lương-tâm khi làm việc”  đễ nhắc-nhỡ mọi người, luôn nghiêm-khắc tuân-thũ điều này, trong suốt cuộc-mưu-sinh.

Con người sống theo thói quen. Thói quen tốt thì xả-hội tốt.Thói quen xấu thì xả-hội xấu.

Lương-tâm nghề-nghiệp chĩ là một thói quen được rèn tập trong nhiều năm liền,không hề tự-nhiên mà có.Và đó là một thói quen tốt. Thậm-chí là rất tốt.

Khi xả-hội đã có đầy-đủ Lương-tâm-nghề-nghiệp, thì đất nước sẽ không thiếu những điều tốt đẹp, và  không cần mời mà hạnh-phúc vẫn tự tìm đến trong từng căn nhà, từng góc phố, từng xóm làng. Lúc ấy, muốn làm một người bất-hạnh cũng khó.

Cho nên:

Người ta sống ỡ trên đời.

Phãi làm việc đễ tự nuôi sống mình.

Quay-cuồng trong cuộc mưu-sinh.

Làm sao giữ được tánh-tình thiện-lương.

Sinh-nhai trên vạn nẻo đường.

Lương-tâm-nghề-nghiệp: Đạo thường phãi theo.

Không vì một chút giàu, nghèo.

Mà quên bổn-phận là theo tánh Trời.

Tánh Trời làm chủ khắp nơi.

Ấy là chân-phước cho người thế-gian.

Chí Phèo góp một lời bàn.

Chí Phèo Nguyển-văn-Lợi

Đã xem 13328 lần

Ủng hộ nhóm Văn tuyển.

0 0 vote
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments