Advertisements
Bài mới trên VĂN TUYỂN

Topa – Tình… Tuyệt

Năm nay thời tiết nóng hơn mọi năm. Nhiệt độ lên đến ba mươi chín độ C và có chiều hướng còn lên cao hơn nữa. Trời đang nắng bỗng tối sầm lại rồi đổ cơn mưa lớn làm cho nước ngập trắng các con đường. Mọi người nói thời tiết lạ và lo sợ một điềm xấu sẽ xảy đến. Chiến tranh xâm lăng được khởi xướng từ phương Bắc mỗi ngày mỗi tăng mạnh và kèm theo những trận pháo kích bừa bãi vào xóm làng làm cho cuộc sống của đồng bào miền Nam thêm khó khăn. Người ta lo sợ cuộc chiến sẽ tàn với sự chiến thắng của Việt Cộng.

Trời tạnh mưa thì cũng đã hơn bốn giờ chiều. Trâm chạy xe qua nhiều con đường ngập nước để đến quán café theo lời mời của người bạn trai là người yêu của bạn Trâm từng là dân Dalat từ khi được sinh ra. Trời Sàigòn sau cơn mưa là mọi người lại tuôn ra đường. Phố xá bừng lên nhộn nhịp ngược xuôi buôn bán trước khi màn đêm phủ xuống; mặc dù sự di chuyển vẫn còn khó khăn do nước ngập chưa rút hết.

Trâm rẽ vào con hẻm nhỏ có quán café. Những khuôn mặt của những chàng trai thời chiến tranh ngồi đăm chiêu bên những ly café và những điếu thuốc lá như không muốn màng đến những gì đang diễn ra ngoài kia. Trâm đưa xe cho người giữ xe của quán. Người bạn Trâm quen ngồi với một gã thanh niên nhìn cũng khá bảnh bao – tươi cười đứng lên đón Trâm. Hai người có lẽ cũng vừa mới đến vì Trâm thấy hai cái phin café vẫn còn đang rớt từng giọt chậm chạp xuống ly. Anh chàng đi theo người mà Trâm quen kiêu hãnh nhếch môi cười. Trâm lúng túng và mặt đỏ bừng lên đứng chôn chân tại chỗ. Người Trâm quen liền kéo ghế mời Trâm ngồi đồng thời kêu cho Trâm ly cam tươi. Anh chàng nhìn Trâm như thích thú ra điều “cũng được đấy”. Trâm cảm thấy mình bị xúc phạm nên ngồi phịch xuống ghế, tay chống cằm và ngó người Trâm quen đang bỏ nhũng viên đá nhỏ vào ly café của anh. Trái tim của Trâm đập mạnh và dồn dập như vừa mắc cỡ vừa bực tức. Tại sao con gái chỉ phản ứng duy nhất một cách là đỏ mặt? Trâm cố lấy lại sự bình tĩnh và quyết tâm sẽ cho anh chàng một bài học, nếu anh chàng vẫn còn cố tỏ ra… kiêu hãnh.

***

Tôi quen Trâm trong một buổi chiều mưa Saigon. Người bạn tình cờ gặp tôi đứng tránh mưa bên đường liền rủ tôi đi theo trong khi anh đã có cuộc hẹn gặp Trâm. Anh bạn nói:

– “Theo tôi đi uống café và tôi sẽ giới thiệu một người đẹp của xứ lạnh cho .”

Anh là bạn cùng quê Dalat với tôi. Trâm là cô gái đẹp và hiền. Nghe anh bạn nói Trâm cũng là người Dalat nên tôi nói với Trâm:

– “Tôi cũng có tuổi thơ êm đềm ở thành phố ấy.”

Trâm cười gượng gạo:

– “Nhà em ở đường Quang Trung.”

– “Khi nãy vừa gặp Trâm tôi đã ngờ ngợ nhận ra Trâm. Ngày trước Trâm còn nhỏ nên không để ý chứ tôi vẫn thường nhìn thấy Trâm mỗi ngày trên đường đến trường.”

Trâm mở lớn mắt lộ vẻ thích thú khi nghe tôi nói nhưng Trâm không nói thêm mà hai má lại ửng hồng. Tôi nhìn kỹ Trâm hơn. Mái tóc dài vẫn là mái tóc đẹp của ngày xưa. Trâm năm nay có lẽ cũng khoảng mười bảy mười tám tuổi và nét trẻ trung của người con gái thuộc gia đình trung lưu có đời sống vật chất và tinh thần thuộc hàng có hạng của thành phố. Mẫu người như Trâm rất thành thật và nếu làm vợ thì cũng rất chung thủy. Tôi như bị hút mất hồn vía vì vẻ đẹp dịu dàng và quý phái của Trâm. Tôi muốn kiểm lại ký ức của mình nên hỏi:

– “Mấy năm trước Trâm hay đi dạo đồi cù vào mỗi cuối tuần với… một người?”

– “Đúng rồi, anh nhớ đúng quá. Đó là người giúp việc nhà và đi theo em để… không bị người khác làm phiền em. Thế… lúc đó anh cũng đi dạo đồi cù và… anh đi với ai?”

Tôi hình dung lại trong chốc lát những hình ảnh quen thuộc của ngày còn ở thành phố hoa.

– “Dạo đó tôi mới vô đại học. Cuối tuần tôi thường cùng mấy người bạn đi vòng bờ hồ, vừa mát lạnh vừa có dịp nhìn ngắm các cô gái xinh đẹp của thành phố. Riêng với Trâm thì tôi… không dám, vì có một người to lớn như hộ pháp luôn theo sát bên Trâm.”

– “Đi dạo mà phải có người đi kèm nên em cũng không mấy hứng thú. Ba em không muốn ai làm phiền đến em.”

***

Cuộc nội chiến Nam Bắc Việt Nam đã chấm dứt và tôi vui mừng biết bao. Công lao của tôi cuối cùng cũng đã được đền bù mặc dù tôi tham gia vào việc làm cho chế độ Saigon rối loạn đến phải bị sụp đổ chưa được bao lâu. Tôi vui mừng vì từ nay đất nước sẽ thống nhất và hòa bình đến trên quê hương. Nhưng, tôi buồn vì tôi đã mất Trâm. Ba của Trâm là vị thương gia có tiếng tăm của thành phố nên khi biết tôi là thành viên trong tổ chức đấu tranh ông đã buộc Trâm phải chấm dứt chuyện tình cảm với tôi. Sau đó ít lâu tôi bị bắt quả tang khi đang in truyền đơn kêu gọi đồng bào đứng lên lật đổ Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu. Hôm tôi bị đưa ra xử ở tòa án Sàigòn, lúc đó là đầu giờ chiều. Tôi đã đứng lặng yên với niềm kiêu hãnh và thách thức ở chỗ dành cho bị cáo. Pháp đình Saigon do thực dân Pháp xây dựng lên để xử những người yêu nước, thì, tôi là người yêu nước nên tôi phải đứng đây. Trong khi chờ đợi những người xét xử sẽ tuyên án, tôi ngửa mặt nhìn lên trần nhà. Vòm tòa pháp đình uốn cong cong nhìn có vẻ lạnh lùng trang nghiêm… như để đe dọa đối với những người yếu bóng vía. Nhưng, với tôi thì không có chế độ nào có thể làm cho tôi phải sợ cả. Linh tính như có người đang nhìn chằm chằm phía sau lưng, tôi quay nhìn lại phía sau và bắt gặp đôi mắt thật buồn của Trâm đang nhìn tôi. Gương mặt của Trâm buồn sầu não quá. Ánh mắt của Trâm như khẩn cầu tôi hãy xin tòa khoan hồng và hứa sẽ không tái phạm. Tôi nhìn Trâm không chớp mắt, rồi nở một nụ cười hãnh diện ngầm cho Trâm biết là tôi sẵn sàng chấp nhận bản án dù có nặng đến đâu. Tôi là người yêu nước và đang hành động vì đồng bào và, vì tình yêu của Trâm và tôi.

***

Ngày tôi trở về thăm lại quê hương tôi được gặp lại người bạn cùng thành phố Dalat ngày trước. Anh kể:

– “Trâm bây giờ không còn trẻ nữa. Mặc dù con đường đất từ ấp Thái Phiên vào nhà Trâm xa gần cả chục cây số vậy mà vẫn có nhiều người lui tới. Có người đã lớn tuổi, và cũng có người trẻ hơn Trâm; tất cả đều là những người đàng hoàng và có công ăn việc làm chắc chắn. Với bản tính hiền và hiếu khách, cộng thêm gương mặt đẹp với nước da trắng mịn, hàm răng trắng muốt và đều như hạt bắp nên mỗi khi cười càng thêm duyên dáng. Trâm vẫn còn sở hữu mái tóc dài và đen như sóng lượn bên vai như ngày trước bạn gặp Trâm. Một hôm tôi tình cờ gặp lại Trâm một mình đứng bên bờ hồ. Trâm mời tôi về nhà. Nhà của Trâm tọa lạc trong khu vườn cây cối xanh tươi và sát bìa rừng. Ba của Trâm – người chống đối cuộc tình của Trâm và bạn – nay đã già. Ông giờ chỉ nuôi chim cảnh và phụ trông coi khu vườn cây ăn trái. Đến mùa trái cây chín lái buôn từ các nơi đến thu mua, đó là những lúc người ta nói Trâm vui nhất trong năm.

Chuyện Trâm không lấy chồng – chứ không ế chồng – mỗi người nói một cách. Nhưng, tôi biết Trâm… vẫn còn yêu bạn nên nàng không – chưa – lấy chồng. Mấy năm gần đây nhà cầm quyền thành phố muốn chiếm đất của gia đình Trâm.Trâm kể với tôi: Có những đêm em không ngủ được vì lo sợ cho lần bị cướp thứ hai mà, lần này thì ba và em sẽ không còn có thể tạo dựng lại cuộc sống như hiện tại, nên từ cửa sổ nhà em nhìn thấy những con thú nhỏ đến uống nước bên con suối gần nhà mà ao ước sao cho được như ngày trước. Càng về khuya, sương trắng càng đục, đục như sữa làm che mờ cả ánh trăng. Những lúc đó em cảm thấy cô đơn nên càng nhớ về những ngày êm đềm trong một thành phố thật nhiều hoa và thật thơ mộng. Càng làm em nhớ đến một buổi chiều mưa ở quán café trong con hẻm nhỏ năm nào. Cuộc sống thanh bình của hai cha con em đang bị đe dọa. Hai cha con em không thể nào chống lại đám người của nhà cầm quyền này được. Có nhiều người đàn ông vào đây xin cưới em nhưng em đều từ chối. Gần đây có một người có dáng dấp… giống anh ấy. Người thanh niên mà em quen trong một buổi chiều mưa năm nào trong quán cà phê… có anh. Người thanh niên đó thông minh, can đảm, và mạnh khỏe nhưng lại ngu muội khi chống lại quê hương và đồng bào mà cứ tưởng mình là vị anh hùng yêu nước. Em phải thành thật nói ra đây là em vẫn còn yêu anh ấy nhưng em cũng không muốn ba em phải sống cô đơn khi mà ngày xưa ba đã cho em quá nhiều thứ. Có thể anh sẽ cho là em… lãng mạn và không thực tế. Nhưng, quả thật trái tim em chỉ ghi hình ảnh của một người thôi. Người xin cưới em nói sẽ can thiệp được để nhà cầm quyền thành phố không đụng đến mãnh đất của hai cha con em. Nhưng, em đã từ chối. Em đã có cách giải quyết chuyện tình  cảm cũng như cuộc sống của ba và em.

Hôm đó ba của Trâm nhìn ra tôi. Ông vui mừng và hỏi thăm nhiều. Ngày mẹ Trâm mất vì quá đau buồn và sợ hãi do bị cái gọi là, đánh tư sản mại bản. Ông một mình một bóng với sức vóc còn khá tráng kiện, ông đã đến đây khai phá cả khu rừng để dựng lên cơ nghiệp. Ông dành tất cả tình thương cho Trâm. Trâm có hỏi tôi về bạn nhưng tôi nói từ sau ngày mất nước thì mỗi người mỗi ngã. Tôi biết tin bạn bỏ nước ra đi sau khi đã được chứng kiến những trò cướp của và trả thù dã man đối với đồng bào miền Nam nên bạn bị thất vọng.”

Người bạn đã cùng tôi trở lại quán café cũ nằm trong con hẻm mà ngày xưa tôi đã tìm được tình yêu nơi Trâm cũng tại quán này. Thật tình cờ, lúc chúng tôi vào quán thì trên màn ảnh nhỏ hiện ra những hình ảnh của các cô nữ sinh trước khi miền Nam bị mất. Kèm theo những hình ảnh đó có tiếng hát phụ họa của nữ danh ca Thanh Thúy. Người bạn tôi có lẽ vì quá xúc động nên anh nói:

– “Lần đầu tiên tôi được nghe nhạc phẩm:  Nỗi Buồn Hoa Phượng do Chị Thanh Thúy

trình bày trước năm 1975… với những hình ảnh quá đẹp quá thơ mộng của các cô nữ sinh Saigon một thời mà nay không còn nữa.”

Mắt vẫn không rời khỏi màn hình, anh nói tiếp mà không nhìn tôi:

– “Tôi là người lãng mạn – rất lãng mạn – và, tôi đang tưởng tượng hình ảnh Chị Thanh Thúy mặc chiếc áo dài tha thướt đang đứng trình bày nhạc phẩm này trước những nữ sinh của Gia Long, của Trưng Vương, của Võ Tánh Nha Trang… Các cô nữ sinh miền Nam năm xưa thường mặc áo dài và với cái nón lá trên đầu; hình ảnh đó thật đẹp, thật thơ mộng, thật sang trọng và, nó chỉ có được dưới chế độ của Việt Nam Cộng Hòa mà thôi. Các cô nữ sinh miền Nam năm xưa là những người luôn tôn kính Thầy, Cô, và quý trọng tình đồng môn. Ngược lại Thầy, Cô, cũng thương yêu học trò và trân trọng công việc truyền dạy để học trò trở thành người có ích cho xã hội.”

Người bạn vẫn không quên việc tôi đã góp phần làm sụy đổ một chế độ thật nhân bản và thật đẹp. Anh nói tiếp như gián tiếp kể tội tôi:

– “Chúng tôi bị mất tên Saigon làm cho chúng tôi buồn khổ. Nhưng, các Thầy, Cô, còn bị mất luôn cả tên trường nữa thì sự buồn khổ phải được nhân đôi. Tôi có đọc một bài… hình như là bút ký của cô cựu nữ sinh trường Võ Tánh Nha Trang tên là Điệp Mỹ Linh khi cô trở về thăm lại Thầy và trường cũ. Thầy Bửu Thà của cô buồn than  : “Chừ không còn là Trường Trung Học Võ-Tánh nữa mô!” Một câu than thở ngắn gọn nhưng như có những mũi kim ghim ngập vào tim Thầy.

Các cô nữ sinh bây giờ, đặc biệt là nữ sinh Hà Nội chỉ biết quý trọng tình… đồng tiền. Thỉnh thoảng tôi được nhìn thấy cảnh các cô bay lên đá song phi vào mặt, vào ngực, và xé luôn quần xé luôn áo bạn học cùng trường chì vì… “mày giựt khách của tao thì tao phải trừng phạt mày”. Nữ sinh dưới chế độ đỉnh cao trí tuệ của loài người mà anh đã từng góp công sức… phải “đi khách”  thêm mới sống nổi vì các đỉnh cao đã ăn hết không chừa một thứ gì cho người dân. Đã “đi khách” thì phải kiêm luôn làm du đãng nữa mới đúng sách vở của chế độ cộng sản. Ngoài ra Thầy, Cô của chế độ thì kiếm đủ mánh khóe để làm tiền và, man rợ hơn nữa là… đổi tình lấy điểm.”

Tôi cố kềm dòng nước mắt cho đừng chảy ra. Tôi đau đớn khi nghe anh trách tôi về những việc mà tôi đã sai lầm khi tin vào một chủ nghĩa man rợ mà cứ tưởng đó là chủ nghĩa đẹp nhất mà loài người đang tìm kiếm, trong đó có tôi.Tôi thật đau đớn khi nghe người bạn thốt ra câu nói rất bình thản:

– “Tôi là người lỗ mãng – rất lỗ mãng – nên, có những lúc thấy quê hương rồi sẽ bị đổi tên nên tôi thường chỉ vào tấm hình, chỉ vào tượng của Hồ Chí Minh và chửi : Đụ má mày Hồ Chí Minh. Chỉ vì mày mà dân tộc Việt mới ra nông nổi như ngày nay. Tôi xin lỗi anh và cũng xin anh cho phép tôi được một lần lỗ mãng với tên này, trước mặt anh. Vì tôi là tên đàn ông lỗ mãng nên thường gọi Hồ Chí Minh là thằng và thích chửi cha nó cũng như đụ mẹ nó. Nếu anh sợ thì anh cứ đứng lên và đi đi. Tôi không sợ bọn chúng đâu.”

Tôi ôm đầu và gục mặt nhìn xuống chân. Tôi thật không ngờ người bạn rất trí thức của tôi ngày nào mà nay lại có thể chửi tôi những lời tục tằn như những tên vô loại đang có mặt đầy dẫy trong xã hội. Tôi biết anh chỉ thốt ra câu này trước mặt tôi thôi. Tôi vô cùng xấu hổ và ân hận nên chỉ biết ngồi im lặng như chấp nhận những lời chửi tục tằn đó. Chúng tôi từ giã nhau để ngày hôm sau tôi sẽ đến thăm gặp lại Trâm.

***

Tôi đến quá trễ. Căn nhà to lớn với khu vườn cây ăn trái đã  bị cháy rụi hoàn toàn với hai xác người trong ngôi nhà. Và, vì hai cái xác đã hoàn toàn cháy thành than, hơn nữa cũng vì không còn thân nhân nên không có đám tang.

Tôi đứng im lặng thật lâu trước những tang thương của người tôi yêu và với dòng nước mắt tuôn chảy không ngừng. Tôi chợt hiểu câu nói của Trâm khi nói với người bạn tôi “Em đã có cách giải quyết chuyện tình  cảm cũng như cuộc sống của ba và em”. Làm sao trong cuộc sống dưới chế độ dã man này, chế độ mà tôi đã bị dối gạt; có thể tìm được một người phụ nữ có trái tim nhân hậu và sắt đá như Trâm?

Nhìn căn nhà nay đã tàn rụi, tôi nói thầm như đang nói với Trâm: “Trâm ơi, em hãy tha thứ cho anh. Anh đã quá nông nỗi mà gây ra bao đau thương và oán hận cho đồng bào. Anh hối hận quá rồi Trâm ơi. Trong tận cùng trái tim anh mãi mãi cũng chỉ có một hình ảnh duy nhất của Trâm thôi. Trâm yên nghĩ bình an và chờ anh ngày sum họp, Trâm nhé.”

Tôi vừa nhớ đến câu nói nổi tiếng của vị Tổng Thống Việt Nam Cộng Hòa mà tôi từng in truyền đơn chống đối.

Tôi bước đi với cái đầu nhìn xuống đường. Tôi đang khóc. Tôi khóc cho một mối tình rất đẹp và rất lãng mạn bị đứt đoạn khi vừa chớm nở chỉ vì tôi đã quá ngu dại tin vào những lời xảo trá của người cộng sản.

ToPa ( Hòa Lan )

Advertisements

Quảng cáo/Rao vặt

Bình luận

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: