Advertisements
Bài mới trên VĂN TUYỂN

Phạm Ngọc Thái – “SỰ TẦM THƯỜNG” CỦA NGUYỄN KHOA ĐIỀM

SỰ TẦM THƯỜNG
 
Bây giờ ta có thể bầu bạn với sự tầm thường
Vợ chồng sớm chiều treo mình lên cái đinh mắc màn
Bàn chuyện chạy chọt

Nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm

Những đứa trẻ phải vào được lớp một
Đừng gieo vào đầu con những mơ ước xa xôi
Mơ ước nào cũng có giá.
Đôi người nhắc nhở rằng
Không phải độc lập tự do cao quý hơn tất cả
Mà chính là nhẫn nhục để ổn định.
 
Đức Phật từ bi
Xin người đừng mắng tôi
Khi tôi nói lắm kẻ muốn ngài ngậm miệng ăn tiền
Với tờ giấy bạc trên miệng.
Sự tầm thường thật kín kẽ
Mặc những tấm áo đúng thời tiết
Tụ tập trên các diễn đàn
Nói lời rỗng
Đồng phục các cuộc thảo luận đại sự
Luôn luôn tìm một mặt bằng để ngả lưng
Chúng ta có đủ mọi phong trào, các cuộc họp liên miên
Để chỉ nhõn sắm ra sự tầm thường
Tai quái.
Chúng ta coi sự sáng tạo là đáng sợ
Chúng ta ghét bọn “chơi trội”
Cứ bày ra chuyện đâu đâu
Họ đâu biết tiếng “keng” của sự cụng ly
Nói nhiều hơn tất cả!
Bây giờ các bí thư sẽ chạy ra đường
– Thay vì bước vào phòng họp –
Để xua các cán bộ làm việc.
Bây giờ các nàng ca-ve học nói lời lịch sự
Để tham gia nhóm lợi ích.
Các bậc lão thành đang ngủ trong phòng máy lạnh,
Nhường chỗ cho sự tầm thường lên ngôi…
Đôi khi tôi tin rằng chúng ta thua cỏ
Vì cỏ có thể lụi đi để sống lại
Tốt tươi hơn
Mãnh liệt hơn
Trong khi sự tầm thường đóng bộ áo
Tang chế, nhạt nhoà
Cúi đầu
Đi sau cái chết.
*.
24 tháng 04 năm 2013
NGUYỄN KHOA ĐIỀM

LỜI BÌNH:

(Sự đổi giọng hay đã thực sự ăn năn hối lỗi qua bài thơ “Sự tầm thường” của Nguyễn Khoa Điềm)

Tôi có ý định bình tổng hợp một số bài thơ gần đây nhất, Nguyễn Khoa Điềm đã viết sau thời gian hết đường quan lộ về làm thường dân – trong đó đặc biệt là bài “Đất nước những tháng năm thật buồn”. Nhưng khi đọc lại “Sự tầm thường”: Muốn bình cho trọn ý thì phải phân tích theo suốt dọc bài thơ, gộp cả các tình thơ khác nữa thì sẽ lan man rất dài. Bởi vậy, mới xin bình luận riêng về bài “Sự tầm thường” ấy trong trang này – Còn “Đất nước những tháng năm thật buồn” gộp với số bài thơ khác, tôi sẽ giành để viết sau.

Nói về bài “Sự tầm thường” – Bắt đầu vào thơ Nguyễn Khoa Điềm viết:

Bây giờ ta có thể bầu bạn với sự tầm thường

Vợ chồng sớm chiều treo mình lên cái đinh mắc màn…

Hình ảnh “vợ chồng sớm chiều…” ở đây là sau khi Nguyễn Khoa Điềm đã bị thất sủng buộc phải rời Ban bí thư Trung ương và Bộ Chính trị… về sống nơi thôn hương với gia đình. Dầu tác giả có”treo mình” lên cái đinh mắc màn, mắc áo hoặc trên trần nhà, gì gì đi nữa… nhưng với người vợ má kề gối ấp của mình, thì đáng lẽ đó vẫn phải là hình ảnh đẹp, thân thương đời thường của nhân dân, năm xưa quen chốn quan trường ông không thể nào cảm thấy sự quý giá đó. Bởi vậy, không nên dùng chữ “sự tầm thường” đánh đổ đồng nháo nhào như ở trong bài thơ này .

Xin xét vào các đoạn thơ sau rồi ta sẽ trở lại phán xét tiếp về những câu thơ đầu tiên ấy.

Bàn chuyện chạy chọt

Những đứa trẻ phải vào được lớp một

Đừng gieo vào đầu con những mơ ước xa xôi

Mơ ước nào cũng có giá.

Đôi người nhắc nhở rằng

Không phải độc lập tự do cao quý hơn tất cả

Mà chính là nhẫn nhục để ổn định.

Qua hình ảnh về những “sự tầm thường” để Nguyễn Khoa Điềm lên án một hiện thực xã hội – Đó là một xã hội chưa có “độc lập tự do” thực sự:

Không phải độc lập tự do cao quý hơn tất cả

Mà chính là nhẫn nhục để ổn định.

Phải chăng đó cũng chính là sự phản ứng chế độ trong tư tưởng của ông Uỷ viên Bộ chính trị một thời? Tôi muốn hỏi cả một thời làm quan to, sao ông không có ý nghĩ này nhỉ? Khi chế độ chưa có độc lập tự do thực sự, thì đừng nên “gieo mơ ước vào đầu con trẻ” – vì mơ ước nào cũng sẽ phải trả giá?

Thí dụ như: Ở xã hội đó nếu đấu tranh cho lẽ công bằng, cho sự tự do hay quyền sống chính đáng của một con người thì sẽ bị đàn áp, sẽ phải vào tù? và… con trẻ lớn lên chỉ nên biết: …nhẫn nhục để ổn định/- cuộc đời như con lươn, con trạch thôi? Đấy, ý thơ phản biện lại xã hội đương thời của Nguyễn Khoa Điềm là như vậy.

Thế thì, thực sự bản chất của xã hội ấy là gì? Chẳng lẽ những năm tháng khi Nguyễn Khoa Điềm còn là Trưởng ban Tư tưởng Văn hoá Trung ương, xã hội vẫn còn rất tốt đẹp sao? Nó chỉ vừa mới xấu xa, tha hoá khi ông trở về làm một thường dân? Hoặc chỉ bởi vì khi đó làm một ông quan cách mạng, ông cần phải sống giả tạo để hưởng cho đủ những bổng lộc, vinh hoa phú quý mà đảng và nhà nước đã ban tặng cho ông?

Hôm nay đường quan lộ thất thế rồi, Nguyễn Khoa Điềm mới phản thùng? hay… ông đã thực sự ăn năn hối lỗi trước nhân dân về quá khứ của mình? Ta đặt ra câu hỏi:

  1. Có thể khi trở về với cuộc sống thường dân, Nguyễn Khoa Điềm mới nhận ra sự còn phi nhân, phi nghĩa của thể chế, nên Ông tự sám hối về mình?
  2. Hoặc là, trước đây không phải ông không biết sự bất chính của guồng máy chính trị ấy… nhưng ông vẫn giả bộ như bao kẻ cơ hội khác, làm cao đạo, đục nước béo cò, để tận hưởng cho thoả những sự sung sướng phè phỡn của một ông quan lớn?

Có bao giờ ông cần quan tâm đến chuyện một đứa trẻ mới vào lớp một cũng đã phải chạy chọt… như thơ ông viết:

Bàn chuyện chạy chọt

Những đứa trẻ phải vào được lớp một

Đừng gieo vào đầu con những mơ ước xa xôi

Ông cũng đâu cần quan tâm đến việc nhân dân đã phải chịu đựng bao sự “nhẫn nhục để ổn định”, vượt qua cuộc sống… tầm thường?

TA SANG ĐOẠN THƠ THỨ HAI – Nguyễn Khoa Điềm đưa ra một loạt những “sự tầm thường”, nào là:

…Với tờ giấy bạc trên miệng.

Sự tầm thường thật kín kẽ

Mặc những tấm áo đúng thời tiết

Tụ tập trên các diễn đàn

Nói lời rỗng…

Ối, ông Trưởng ban Tư tưởng Văn hoá Trung ương? Chắc cái thời mà chính ông vẫn thường liên tục thuyết giáo trên diễn đàn, khi ấy ông toàn nói những lời đẹp đẽ, quí hoá, lại vô cùng quan trọng và có ý nghĩa to lớn với vận mệnh non sông đất nước chăng? chứ không lăng nhăng, xàm tiếu như những phường ông nghị bây giờ? Rồi:

Đồng phục các cuộc thảo luận đại sự

Luôn luôn tìm một mặt bằng để ngả lưng

Thí dụ như… các cuộc “thảo luận đại sự” trong các Hội nghị Trung ương đảng hay là họp Quốc hội vừa qua chẳng hạn. Nghĩa là, những ông nghị thì chỉ toàn… “nghị gật”, còn đại biểu phần lớn “đại biểu bù nhìn” để đẻ ra những nghị quyết tào lao chi khươn, vô bổ. Mặc cho nước mạt, quan thì thi nhau tham nhũng, xã hội xuống cấp, tha hoá… chẳng kẻ nào phải chịu trách nhiệm hết? đấy chính là ý nghĩa của câu thơ:

Luôn luôn tìm một mặt bằng để ngả lưng

Rồi ông kết luận:

Chúng ta có đủ mọi phong trào, các cuộc họp liên miên

Để chỉ nhõn sắm ra sự tầm thường

Tai quái.

Thế là đã rõ: Nguyễn Khoa Điềm phủ nhận toàn bộ các phong trào, dù đó là phong trào có tính chất quốc dân, cùng tất cả mọi kiểu hội nghị thời nay – Mục đích làm gì?

– Chỉ để nhõn sắm…/- tức là vơ vét, vơ váo hay là tạo ra… “sự tầm thường tai quái”. Nghĩa là các phong trào hay hội nghị đó toàn ba lăng nhăng hoặc mục đích trục lợi… giống như những sự loè bịp quái thai vậy.

Chẳng phải cũng chính Nguyễn Khoa Điềm đã phủ nhận toàn bộ bộ máy nhà nước – dù thời của ông hay hiện nay cũng chỉ để làm ra “những thứ tầm thường tai quái”?

Ta cần phải hiểu nhân cách ông bí thư T.Ư & Uỷ viên Bộ chính trị Nguyễn Khoa điềm thế nào? kẻ trục lợi quốc gia, cơ hội đục nước béo cò trong một tổ chức của guồng máy còn nhiều phi nhân nghĩa chăng? Để bây giờ hết lợi lộc về thường dân rồi, ông mới buông ra những lời nguyền rủa, bài xích?

Xin trở lại với những câu thơ đầu tiên, khi ông nói về cuộc sống thường dân bên người vợ:

Bây giờ ta có thể bầu bạn với sự tầm thường

Vợ chồng sớm chiều treo mình lên cái đinh mắc màn…

Nếu Nguyễn Khoa Điềm coi sự trở về với gia đình, bên người vợ hiền là một hạnh phúc đời thường vô giá, trước đây khi còn làm quan to trong đảng ông không cảm nhận nổi – thì ông đã không đánh đổ đồng tất cả tuốt tuồn tuột với mọi loại “tầm thường”… mà ông đã nêu ra? Dù rằng người vợ cùng những người thân hoặc cả cộng đồng xã hội này đã phải sống chạy chọt đủ điều… chỉ để mưu sinh, phải “nhẫn nhục để ổn định” cuộc sống – Bởi vì, những sự việc dẫu là tầm thường, nhưng những con người ấy họ đâu có xuất phát từ những ý nghĩ đen tối tầm thường? Bản chất việc làm của họ xuất phát từ sự lương thiện, lương tri của con người. Ông đánh lộn tất cả một cách hổ lốn như cám heo trong một bài thơ, thì bài thơ của ông có khác gì chỉ là một mớ chữ… hoà trộn phân tro lẫn với phẩm chất nhân sinh của con người? Bài thơ “sự tầm thường” là một bài thơ sáng tác cũng rất… tầm thường.

Một bài thơ sáng tác xô bồ như kiểu thông tin, ngôn ngữ lèng xèng nửa văn xuôi, nửa có tí vần, chẳng có một hình tượng thơ nào đáng nói – thì làm gì có nghệ thuật để bàn xét về “nghệ thuật thi ca” cơ chứ?

Tôi xin phân tích tiếp đoạn thơ dưới:

Chúng ta coi sự sáng tạo là đáng sợ

Chúng ta ghét bọn “chơi trội”

Cứ bày ra chuyện đâu đâu

Họ đâu biết tiếng “keng” của sự cụng ly

Nói nhiều hơn tất cả!

Bây giờ các bí thư sẽ chạy ra đường

– Thay vì bước vào phòng họp –

Để xua các cán bộ làm việc.

Bây giờ các nàng ca-ve học nói lời lịch sự

Để tham gia nhóm lợi ích.

Các bậc lão thành đang ngủ trong phòng máy lạnh,

Nhường chỗ cho sự tầm thường lên ngôi…

Tôi không rõ: đại từ “chúng ta” ở đây ông định biểu thị cho tầng lớp nào? – Cho tầng lớp nhân dân trí thức, hay chỉ cho một lớp quan lại đương thời mà ông muốn chỉ trích?

Bởi vì, câu trên thì viết: Chúng ta coi sự sáng tạo là đáng sợ/- Rõ ràng đây ý tác giả sử dụng nghĩa “chúng ta” để chỉ vào lớp quan chức hoặc thủ trưởng, có ý mỉa mai chúng là những kẻ bảo thủ dốt nát nhưng hay dìm dập những phát kiến tiến bộ, trù úm các tài năng…

Nhưng câu dưới:

Chúng ta ghét bọn “chơi trội”

Cứ bày ra chuyện đâu đâu…

Thì hai từ “chúng ta” này ngả sang nghĩa biểu thị cho cộng đồng nhân dân. Cái bọn “chơi trội hay bày những chuyện đâu đâu” này không thể biểu thị cho những hình ảnh đẹp đẽ được. Những chuyện đâu đâu ấy, là những sự việc có thể rất hợm hĩnh bày ra để lấy công, tính thành tích dổm… hoặc bày chuyện để ăn tiền, tham nhũng. Rồi để kết luận về những chuyện đâu đâu… tác giả viết:

Họ đâu biết tiếng “keng” của sự cụng ly

Nói nhiều hơn tất cả!

Vậy tiếng “keng” của sự cụng ly kia… để chỉ về những cuộc nhậu vui thú đời thường nơi dân dã, hay là “tiếng keng” chạm cốc của những đám công thần nghị sự trong các bàn tiệc được bày ra sau những cuộc “thảo luận đại sự” … rỗng tuếch như đã nói ở trên? Một loạt hình ảnh tác giả vơ váo hết cả vào rồi nói đại, thành ra chẳng hiểu tiếng “keng” cụng ly ấy thuộc kiểu gì… mà ý nghĩa hơn tất cả? Bài thơ viết còn rất láo nháo.

Rồi một số hình ảnh khác: Nào là những bí thư thay vì các cuộc họp liên miên, cần phải thúc giục cán bộ tích cực làm việc hơn nữa; nào các cô ca-ve thì tập ăn nói những lời tốt đẹp và làm những việc có ích cho xã hội hơn; đến các bậc lão thành cũng phải nên thé này, thế nọ – Đó cũng chỉ là mấy cái băng rôn khẩu hiệu sáo, nhàm.

Trước đây còn quyền chức, tiếng nói của ông là tiếng nói của một quan lớn – Ông có thể nói những lời nói giả tạo để tuyên huấn cho lớp này, lớp nọ… rồi ra chỉ thị cho tổ chức các cấp phải răm rắp theo, mặc dù tiếng nói trên diễn đàn của ông khi đó cũng chỉ là những lời… rỗng tuếch. Bây giờ hết thời, thất thế đường quan, nếu nói như trước thì chẳng những không ai nghe mà họ còn chửi ông là “dổm” nữa – Ông mới “đổi giọng”…

Theo nhà thơ Đỗ Hoàng đã bình luận trong bài “Thơ vô lối Nguyễn Khoa Điềm…” đăng trên Bà Đầm Xoè rằng:

Thời còn Ban Tư tưởng Văn hoá của Đảng Cộng sản Việt Nam, Nguyễn Khoa Điềm để lại nhiều tiếng không hay cho lắm. Ông ta trù úm Hoàng Minh Chính, bắt nhà văn Dương Thu Hương, bôi nhọ Trần Độ, loại bỏ nhiều nhà bất đồng chính kiến, đàn áp những người đòi tự do dân chủ, cấm mạng, cấm internet, đốt thành tro bụi những tập sách như Học phí trả bằng máu của Nguyễn Khắc Phục, Chuyện kể năm 2000 của Bùi Ngọc Tấn, Chúa trời ngủ gật của Nguyễn Dậu, Tâm sự người lính của Đỗ Hoàng, ngăn cản nhiều nhà văn tài năng vào Hội Nhà văn Việt Nam… Ký duyệt nhiều dự án tiêu hàng triệu đô là tiền ngân sách, thuế dân đóng để phe nhóm hưởng lại quả nhưng hiệu quả không là bao như: phim Nguyễn Ái Quốc ở Hồng Công, (phim bỏ kho) 1 triệu đô, phim Dòng sông phẳng lặng (phim bỏ kho), làng văn hoá Đồng Mô (làng bỏ hoang), Bác Hồ với văn nghệ sĩ…

Đường hoan lộ của Nguyễn Khoa Điềm khá hanh thông. Nguyễn Khoa Điềm quan quá to. Ông trùm tư tưởng văn hoá của Đảng Cộng sản Việt Nam. Rồi đứt gánh giữa chừng. Ông quan to Nguyễn Khoa Điềm phải về vườn… còn một hai nhiệm kỳ trong Bộ chính trị Đảng Cộng sản Việt Nam nữa, nhưng lại bị ông cậu ruột của vợ là Nguyễn Đức Đạo viết đơn tố Nguyễn Khoa Điềm không phải là đảng viên và có thời gian bị tù ở lao Thừa Phủ – Huế khai báo với địch“.

Tôi cũng không rõ độ chính xác về những thông tin của bài viết trên đến mức nào? Nhưng có một điều thực tế rằng: Nguyễn Khoa Điềm là một quan lại cấp trung ương đã lên đến cỡ Bộ chính trị của đảng cầm quyền… nhưng bị thất sủng phải về làm thường dân. Đương thời quan lộ, Nguyễn Khoa Điềm cũng chính là một ông trùm thực thi nhiều vụ đe nẹt sự tự do văn chương của giới văn nghệ sĩ, cũng như sự đấu tranh cho quyền tự do dân chủ xã hội. Nhân cách và đạo nghĩa ông đâu được trong sạch, tâm hồn tư tưởng sống của ông đâu được thanh cao như hàng bậc thi nhân Nguyễn Khuyến: Không thèm làm ông quan phi nhân, phi nghĩa. Chán chường cảnh dơ dáy chốn cung đình, phẫn uất với tầng lớp gian thần hại dân, hại nước… từ quan về sống thanh bạch nơi dân dã. Đằng này ông tận hưởng vinh hoa phú quý, đục nước béo cò… đến tận phút chót, nào có cao đạo hay hớm gì? Nay thành thường dân lại đổi giọng thơ quay ngược “180 độ” để ve vuốt lòng người – Giả dối thay! E rằng, nếu bây giờ cuộc cờ nơi cung đình ở trung ương, bộ chính trị ấy thay đổi, nhóm người hay tổ chức phe phái của ông lại thắng thế trong cục diện. Họ lại dọn đường cho ông trở lại làm quan? Chắc rằng ông ta sẽ lại đổi giọng ngay, lại như trước đây thời ông vẫn còn làm trong Bộ chính trị, ông sẽ lại tiếp tục lên diễn đàn, lại huênh hoang múa mép, phồng mang, lớn tiếng trong các hội nghị và các cuộc “thảo luận đại sự”… cũng lại để soạn thảo ra một mớ các nghị quyết “tầm thường tai quái”.

Ta hãy xem đoạn thơ cuối, Nguyễn Khoa Điềm đã kết:

Đôi khi tôi tin rằng chúng ta thua cỏ

Vì cỏ có thể lụi đi để sống lại

Tốt tươi hơn

Mãnh liệt hơn

Trong khi sự tầm thường đóng bộ áo

Tang chế, nhạt nhoà

Cúi đầu

Đi sau cái chết.

Ông nói rằng chúng ta, tức là “nhân dân” thua cỏ, không bằng cỏ: Vì cỏ còn biết đấu tranh để vươn lên với sức sống mãnh liệt, cho sự sống tốt đẹp hơn? Đằng này, chúng ta quá tầm thường khoác bộ áo tang chế nhạt nhoà, chấp nhận cúi đầu nhẫn nhục đi sau cái chết? Nghĩa là ông muốn ngầm bảo với mọi người rằng: Chúng ta, nhân dân cần phải đứng lên đấu tranh để lột bỏ cái cũ thay bằng cái mới tốt đẹp. Nếu không đấu tranh là chết! – Kể ra từ sự bức xúc mà ông có được những ý tưởng tiến bộ như thế cũng là tốt: Nếu xuất phát bởi một tâm hồn trong sáng, tư tưởng lành mạnh, tình cảm tốt đẹp?

Vấn đề là ở chỗ: Phải chăng đây lại chỉ là tiếng nói của một kẻ hai mặt, hai giọng? Khi làm quan thì sẵn sàng cùng chính quyền dùng bạo lực trấn áp những tư tưởng đấu tranh vì quyền sống tự do thực sự. Là một ông trùm Tư tưởng Văn hoá Trung ương cưỡng chế, tiêu huỷ những tác phẩm máu xương của các văn sỹ đấu tranh cho quyền sống của con người. Đành rằng như kinh Phật đã truyền: “Quay đầu lại là bờ…” – Được thế thì cũng đáng hoan nghênh. Nhưng liệu ông có thực sự, thực lòng là kẻ ăn năn hối lỗi quay đầu lại phía nhân dân không? Hay lại chỉ là một bộ mặt khác nữa… cũng không khác nào cơ hội?

Xin hỏi ông nguyên Bí thư của Đảng: Xã hội này đâu phải bây giờ mới sa sút? Đất nước cũng đã mạt lâu rồi, từ cái thuở ông vẫn đang chễm chệ quan trên tác oai, tác quái ở trong Ban chính trị ấy cơ? Tại sao khi còn quyền lực đó ông lại không kêu gọi “chúng ta phải đứng lên thay đổi”… để có một xã hội tốt đẹp hơn? mà phải đợi cho tới khi đã về vườn làm một thường dân, ông mới nói ra những lời để lấy lòng mọi người đang phẫn uất trăm bề? Cài lời nói cho có vẻ mang tính nhân sinh ấy của ông nó cũng dẻo quẹo như cái mồm dẻo quẹo của ông ở cái thời làm quan vậy.

Người ta nói “lưỡi không xương trăm đường lắt léo” – Ông uốn lưỡi giỏi lắm nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm ạ! Thậm chí còn giỏi hơn, có kinh nghiệm hơn cả cái thời ông làm quan nữa.

Thể chế này hỏng phải đâu bây giờ mới hỏng? Hiện thực xã hội xuống cấp phải đâu chỉ khi ông thất sủng đường quan lại trở về làm thường dân nó mới xấu? Từ hàng chục năm nay nó đã nát rồi – Khi ấy sao ông không kêu gọi mọi người: Hãy vùng lên như loài cỏ sống mãnh liệt để xã hội lại tốt tươi lên? Chúng ta phải bài bỏ các thứ đang hủ bại này để thiết lập nên một trật tự xã hội mới tốt đẹp hơn?

Trong một bài thơ mới viết gần đây tên là “Thời sự cuối ngày”, có mấy câu ông đã viết rằng:

Tôi mừng cho nước tôi

Vẫn còn Thạch Sanh

Dù không ít tên Lý Thông đĩ bợm…

Vậy xin đặt câu hỏi: – Liệu Nguyễn Khoa Điềm có phải cũng là một Lý Thông rất bợm đó không???

*.

Hà Nội; Tháng 06/2013

PHẠM NGỌC THÁI

Địa chỉ: 34 ngõ 194, phố Quán Thánh Hà Nội

ĐT: 0168 302 4194

Email: ngocthai1948@gmail.com

Advertisements

Quảng cáo/Rao vặt

1 Comment on Phạm Ngọc Thái – “SỰ TẦM THƯỜNG” CỦA NGUYỄN KHOA ĐIỀM

  1. Có một người Huế, (cô BNL) kể lại: Sau khi VC chiếm Huế một thời gian, Điềm và Nguyễn Đác Xuân tranh nhau một cô gái Huế. Điềm rút sung kê vào đầu Xuân bóp cò. May, đạn lép. Xuân khỏi chết.
    Chuyện ấy có không?
    Phải “Có lửa mới có khói” chớ
    Xin vui long trả lòi!
    tuệ chương

    Like

Bình luận

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: