Advertisements
Bài mới trên VĂN TUYỂN

Tâm Phương Đăng – RA TÙ

Kể từ lúc nghe lệnh buông súng đầu hàng của Tổng-thống Dương-văn-

Minh , Thọ như rả rời thân xác , đầu óc nóng ran bỡi suy nghĩ quá nhiều

nên đi hay ở lại .

Rồi sau cùng …..Noi theo gương ông xếp bị kẹt vợ con tại Sài-gòn , Thọ ở

lại , không theo đoàn tàu Di tản ra Côn-sơn để cùng Hạm-đội HQVN qua

Philippine .

Từ Nam-căn Thọ bôn tẩu về Sài-gòn rồi ba ngày sau nghe theo lời Bố Mẹ

hối thúc , đi trình diện học tập cải tạo vài ba ngày sẽ được trở về , như lời

kêu gọi của Chính-quyền Cách-mạng .

Nhưng ngặt nổi , với lý-lịch HQ Đại-úy Nguyễn Thọ , đánh giặc nổi tiếng

trong các sông rạch Nam-căn Cà-mâu , đã từng được Cộng quân treo giải

mấy triệu đồng nếu ai lấy được cái đầu của Thọ .

Do đó , Thọ đã trải qua sáu trại tù từ Nam ra Bắc với một thời gian hơn

mười năm  dài , tưởng chừng hơn thế-kỷ  , làm kiếp ngựa trâu .

Nhờ ơn các cán ngố Việt-cọng cai quản trại giam , làm đảo điên đời sống ,

biến đổi người thành thú vật , vô luân-thường đạo-lý .

Làm cho kiến thức hiểu biết của con người ngày càng trở về ám-chướng

u-mê của thời ăn-lông-ở lỗ .

Mọi thứ trong cuộc sống tù đày chỉ gom về một mối là :

Tranh sống . Thế thôi .

Làm bất cứ điều gì , ăn bất cứ cái gì có có thể cho vào bụng , bất kể chuột

rắn giun dế ….. , miễn được sống còn , khỏi cần suy nghĩ .

Nhìn gương thằng bạn ở cùng trại , không chịu nổi cảnh tù đày khổ ải ,

nhục nhã , với sự  đối xử tàn ác bất nhân của những tên Quản-giáo .

Nó chỉ than vắn thở dài  vài lời bất mản . Thế mà hai tên trong Ủy ban

điều hành trại tù kéo nó ra sân cờ xử bắn gọi là để làm gương , không cần

xét xử tuyên án .

Thân phận con người ở trại tù là cỏ là rơm , mạng sống con người như

giun như  dế .

Thọ hoàn toàn không hiểu Cộng -sản đã nung đúc , giáo huấn cán bộ

như thế nào mà chẵng còn một chút lương tri , tình cảm giữa con người

và con người như mấy tên quản giáo đối xử với tù binh hiện nay ?

Nên sau ngày mản tù trở về , Thọ như mất hết bản tính làm người  , trở

nên lầm lì ít nói , nhiều thú tánh , hung dử …..

Gặp bất cứ người nào dù đã quen hay xa lạ , Thọ cũng dò xét , nghi ngờ ,

người này sắp làm điều gì hại ta ? .

Nhớ lại ngày ra khỏi trại tù cuối cùng ở Nha-trang cùng với 03 tên tù nổi

tiếng anh chị , một Thiếu-tá Dù , một Đại-úy Thủy-quân Lục-chiến và một

Đại-úy Biệt-động quân .

Cả bốn thằng áo quần rách nát tả tơi , thân xác chỉ còn da bọc xương .

Trưởng Ban quản giáo trại tù phát mỗi thằng sáu chục bạc cụ Hồ kẹp

trong tờ giấy xuât trại với lời nhắn nhủ giọng Bắc-kỳ :

– “ Các anh về ráng sống cuộc đời nương thiện và đàng hoàng cho phù

hợp đường nối giáo dục Bác Hồ nhé ! …”

Thọ định nói “ Tụi tao là Sỉ quan VN Công-hòa bại trận , chứ có phải dân

cướp bóc đâu mà mày bảo về sống đàng hoàng lương thiện ? “

Nhưng rất may đã kềm chế lại được .

Lúc này chỉ cần một chút nóng nảy sơ hở , làm nó nổi giận là có thể bị giử

lại ở tù thêm vài ba năm như chơi , bỡi luật pháp tùy sự buồn vui nóng

giận của tên quản giáo này .

Bốn thằng nhìn nhau nháy mắt , nhắc nhủ nhau không nên trả lời .

Bỗng tên quản giáo nói :

– Các anh về , được hưởng đời sống sung túc , vậy anh nào còn có đồ tiếp

  tế lần cuối như sữa , đường , bột ngọt… mà chưa dùng hết thì tình

  nguyện  để lại cho chúng tôi trước khi về thì tốt lắm .

Thọ dằn nén cơn bực tức lần nữa trả lời :

– Quản giáo biết tôi gần mười năm nay đâu có ai thăm viếng tiếp tế ? .

Hai thằng Thiếu tá dù và Đ/úy Thủy-quân Lục-chiến cũng lên tiếng :

– Tôi cũng năm năm rồi không ai thăm viếng .

– Tôi hơn hai năm rồi , vợ con bịnh họan đói khổ không tiếp tế được.

Anh quản-giáo ngắt lời , chỉ tay vào anh Đ/úy Biệt-động  :

– Còn anh ?. Người hùng Biệt-động , vừa mới được tiếp tế tuần trước ?

– Thưa Quản-giáo , tôi đã cho những bạn bè không thân nhân , chỉ còn lại

  gói nhỏ bột ngọt định nêm vào nồi canh rau trưa nay . Nhưng nếu

  Quản-giáo cần thì tôi xin nhường lại .

– Thôi được , cho các anh năm phút thu xếp hành trang và rời trại ngay

lập tức nhé .

Lần này thả tù đặc biệt , chỉ có bốn người nên không có xe đưa ra phố .

Các anh phải tự túc ….

Rồi anh quay qua dặn anh Đ/úy Biệt-động :

– Anh nhớ để gói bột ngọt trên bàn tôi nhé ….

Hành trang bốn thằng giống nhau , thằng nào cũng chỉ một bộ áo quần

rách nát mặc trong người , một bộ khác cũng rách nát gói bọc bằng tờ báo

cũ . Ngoài ra chẵng có gì khác . Bụng đói cồn cào nhưng cũng ráng đi

nhanh như chạy ra khỏi cỗng trại tù như sợ có ai kêu bắt trở lại .

Ôi ! Đất Trời có hiểu thấu tâm trạng bốn thằng tù được phép đội mồ sống

dậy lúc này không nhỉ ? .

Đã hơn mười năm trời rời xa phố thị , tình người miền Nam dưới xã

hội chủ nghĩa giờ đây thế nào hay cũng giống như những tên quản-giáo ?

Tàn ác , ích kỷ , ngu dốt , dơ dáy ….Nếu giống thì mình về biết sống với ai

đây ?. Cả bốn thằng tù cùng chung ý nghĩ , bắt đầu nói chuyện khi đã đi

xa trại chừng hơn cây số .

Ra tới quốc lộ chính về phố Nha-trang . Thọ đề nghị :

– Thề nào từ nay đến chiều cũng về tới phố , bây giờ vừa đói vừa mệt , ta

nên ngồi nghỉ một chút , chứ tiếp tục đi chắc sẽ ngất  xỉu dọc đường .

Không ai bảo ai , cả bốn thằng nằm sãi tay , thở hồng-hộc  ven quốc lộ

vắng vẻ , dưới ánh nắng chói chang buổi trưa hè ….

Chừng hơn năm phút , nghe tiếng xe gắn máy xình xịch sắp tới gần ,  cả

bốn đứa nhìn lên thấy một tên bộ-đội chạy Honda , không có súng .

Thọ nói với ba đứa kia như ra lệnh :

– Tụi bây im lặng , để tao nói chuyện với nó . Nếu nó hỏi lôi thôi , tao sẽ

  giết nó ngay .

Tên bộ đội chạy qua rồi quẹo xe trở lại , giảm tốc độ chạy chầm chậm ,

thả lết hai chân trên đường nhựa muốn ngừng lại , nhưng khi bắt gặp

bốn cặp mắt cú vọ , trợn trừng nhìn nó một cách hung dử , nó đổi ý rồ ga

dọt nhanh .

Bốn thằng lom khom đứng dậy tiếp tục đi bộ giống như bốn bóng ma thất

thểu trên đường vắng  . Thằng Th/tá Dù vừa thở vừa nói :

– Kể từ nay chắc bọn mình nên thay đổi thái độ nhìn người , tiếp xúc

người .

Nếu ta cứ tiếp tục nhìn người bằng ngờ vực, hận thù …thì làm sao ta

chung sống trong xả hội có nhiều kẻ thù hơn bạn như hiện nay ?

Hồi nảy , tên bộ đội kia cũng có thể muốn giúp ta điều gì không chừng ?

Thằng Đ/úy Biệt-động trợn mắt nói lớn :

– Đù má … gói bột ngọt nó còn tịch thu thì thử hỏi cái gì tụi nó không bóc

lột và giúp đỡ mình gì đây  ?

Khi đến xóm nhà gần Cầu Xóm-bóng , lần đầu tiên thấy dân chúng tấp

nập bán buôn , nhưng không che dấu được cuộc sống nghèo đói khó khăn

so với năm xưa .

Thình lình , một bà trạc tuổi ngoài bốn mươi , bưng rổ bánh tráng chạy

đến , lấm-lét nhìn trước nhìn sau rồi hỏi nhỏ vừa đủ nghe  :

– Các anh vừa mới được thả phải không ? . Chắc các anh đói lắm  hả ? .

Này , mỗi người lấy một cái ăn đi , tôi không tính tiền đâu .

Bốn thằng đang ngơ ngác nhìn nhau thì bà lấy phát cho mỗi đứa một cái

vừa nói :

– Chồng tôi là Th/tá thuộc sư-đoàn 23 , đã chết trong trại tù Cổng-trời Bắc

Việt ba năm trước . Không có xác đem về .

Thình lình , thằng Th/tá Dù ngữa mặt lên trời thút thít khóc và nói :

– Xã hội này còn có người thương xót ta sao ?

Bà bán bánh tráng cũng bắt đầu sụt sùi nấc nghẹn …..rồi đột nhiên bà

nói :  – Thôi ta giải tán , mấy tên công an đang đi tới kìa ….

Bà làm bộ chỉ tay và nói lớn :

– Cuối đường này có xe lamb  đi về phố ….

Rồi bà quay lưng bưng rổ bánh đi .

Ba tên công an đến gần , một tên lên giọng hách dịch hỏi :

– Các anh được thả về hay trốn tù ?

Cả bốn thằng không trả lời , tự động trưng giấy tờ xuất trại .

Sau khi xem xét kỷ càng , nó cũng chỉ tay về cuối đường nói :

– Cuối đường này có bến xe Lamb về phố . Muốn vô thành phố HCM thì

  phải đi nhanh mới kịp chuyến xe cuối cùng .

Tự nhiên Thọ lên tiếng :

– Chúng tôi muốn về Sài-gòn .

Tên công-an trợn mắt, to tiếng  trả lời :

– Sài-gòn đã là thành phố HCM từ ngày giải phóng , bộ quên rồi sao ?

Bốn thằng quay lưng lặng lẽ đi tới bến xe lamb .

Chiếc xe lamb đã gần đầy khách , rồ máy sắp chạy .

Bỗng có hai bà già bước xuống nhường chỗ cho bốn thằng lên .

Một lần nữa bốn thằng nhìn nhau nghi vấn ? .

Không lẽ hai bà này thấy bốn thằng dơ dáy hôi hám nên không muốn ngồi

chung ? . Hoặc là như tên quản-giáo đã nói trong trại tù : “ Các anh về

phải thận trọng tối  đa , bỡi nhân dân rất căm hận Ngụy-quân , Ngụy-

quyền . Lúc nào nhân dân cũng muốn lánh xa các anh . “ .

Thọ để ý nhìn thấy một bà chạy ra trước nói gì với anh tài xế , bà còn lại

nói nhỏ với thằng Th/tá Dù :

– Các anh khỏi cần trả tiền khi tới bến . Cô em tôi đã trả cho các anh rồi .

Bốn thằng chưa kịp nói cám ơn thì tài xế đã rồ máy chạy . 

Thằng Th/tá Dù không cầm được niềm cảm xúc , bưng mặt nấc lên nghẹn

ngào lần nữa . Thằng Đ/úy Biệt-động chưởi :

– Đù má …cái uy dũng , cứng rắn anh hùng của Binh-chủng Dù mày để

  đâu mà hở một chút là rơm rớm nước mắt  ? …

Bước xuống xe lamb , cả bốn thằng chạy nhanh qua bến xe đi Sài-gòn

nhưng cũng không kịp . Những người buôn bán cho hay xe vừa chạy 

khoảng mười phút . Thọ nói với ba đứa :

– Đù má …tới đâu thì tới … tao đói quá chắc phải vào tiệm mua cái gì cho

  vào bụng …

Rồi cả ba đứa cùng lên tiếng :

– Ừ , tao cũng đói quá …và thèm cơm …

Thằng Đ/úy Thủy-quân Lục-chiến nói :

– Tao vừa hỏi vé xe đi Sài-gòn 125 đồng một người . Nếu gom tiền bốn

thằng , chỉ đi được một . Bây giờ đòi ăn cơm nữa chắc khỏi đi .

Thọ chưỡi thề :

– Đù má… đói thì ăn … tới đâu thì tới…

Thằng Th/tá Dù lên giọng đạo đức :

– Mấy đứa bây nên bỏ bớt ĐM khi nói chuyện có được  không ? . 

Bây giờ ta bắt đầu tập sống đời lịch sự trở lại ….. 

Cả bốn thằng đi băng qua quán cơm lề đường , vào tuốt bên trong không

thấy ai , tự động kéo ghế  ngồi xuống bàn .

Đã gần bảy giờ tối nhưng nhà hàng vẫn vắng tanh , chỉ có bốn bóng ma

hôi hám của bọn Thọ . Gọi là nhà hàng nhưng sự thực chỉ là quán ăn

nhỏ , trong quán chỉ có vài bóng đèn mờ ảo . Trên mái tranh treo cái loa

phát ra tiếng nhạc rè rè , nho nhỏ với tiếng hát cô ca-sỉ trẻ . Hát những

bài nhạc như trong trại tù  .

Nhạc hùng thì nghe : ”  Như có Bác Hồ trong mùa xuân dại thắng ….” . 

Nhạc buồn êm dịu thì nghe : “ Đi mô… chừ nhớ về Hà-tĩnh…  “ .

Bà chủ nghe tiếng người vào , vội vả đi ra hỏi : 

– Mấy bác ăn cơm hay chỉ uống nước , hay uống bia-hơi ?

Bốn thằng nghe bia hơi , danh từ có vẻ xa lạ , trố mắt nhìn nhau .

Bà chủ quán giải thích :

– Chỉ là bia ướp lạnh , khi mở ra như có khói hơi bay ra . Bộ đội miền Bắc

  gọi là bia hơi .

Thọ lên tiếng :

– Nghe đến bia , tụi tôi thèm nhỏ giải , nhưng mới ra tù chỉ đủ tiền ăn

  một chén cơm lót bụng . Làm sao uống được bia ?

Bà chủ chưa kịp trả lời , thì có tiếng ồn ào cười nói  từ cữa của năm sáu

thanh niên vừa bước vào . Người đi đầu nói lớn :

– Dì Nuôi cho két bia hơi và hai đĩa dồi chó .

Bà chủ nhanh chân đi khiêng bia , lấy ly bỏ lên bàn , rồi đi vào bếp ,

chẵng ngó ngàng gì đến bốn thằng đang đói bụng  .

Thằng Đ/úy Biệt-động định lên tiếng gọi , hối thúc bà chủ thì Thọ đưa

tay ra dấu ngăn cản nói :

– Quán ăn này bà chủ kiêm đầu-bếp , kiêm bồi bàn , kiêm luôn cashier ,

nên ta phải kiên nhẫn đợi chờ .

Cả bốn đứa nhìn qua bàn kia thấy mổi tên nhanh tay lấy bia mở ra , đưa

lên miệng tu ừng- ực mà thèm .

Bất chợt thằng đầu đàn đứng lên , tay cầm chai bia vừa uống vừa bước

sang bàn Thọ hỏi nhỏ :

– Hình như mấy bác vừa mới ra tù phải không ?

Bốn thằng không ai bảo ai , bỏ tay phải ra sau nắm chặt chân ghế đề

phòng , nếu có gì , nắm chân ghế phang cho lẹ .

Không thấy ai lên tiếng trả lời nên nó nói tiếp :

– Mấy bác đừng lo , khu vực này của bọn em , bọn công an em cho ăn

  ngập họng rồi , không bén mảng tới đây đâu .  

Thọ trợn mắt , ngước lên nhìn nó trả lời :

– Đúng rồi .  Tụi tôi mới được thả . Có chuyện gì không ?

Nó tự động quay lưng nói với mấy đàn em :

– Ê ! Tụi bây khiêng bàn bia và đồ nhậu kê sát vào đây .

Rồi quay lại nói với Thọ :

– Em mời mấy bác tối nay .

Xong bảo đàn em mở bia chuyền sang cho bọn Thọ .

Bốn thằng nhìn bia như mèo thấy mỡ , chụp đưa lên miệng uống ừng ực .

Thọ bắt đầu giới thiệu :

– Thằng này là Th/tá Dù , thằng này Đ/úy Biệt-động , đây là Đ/úy Thủy

  quân Lục-chiến , còn tôi là … Thọ đen Hải-quân .

Bỗng nhiên thằng đầu đàn ngồi thẳng dậy , chăm chú nhìn Thọ và lặp lại

nho nhỏ :

– Thọ đen… HQ . ?

Thọ hỏi lại :

– Bộ biết tôi hay sao ? .

– Bây giờ anh thay đổi quá …. Nếu anh không nói , chắc không thể nào

nhận ra …Anh còn nhớ năm xưa …Thọ đen HQ và Đạt Phước-hải không

đội trời chung … nhưng… bây giờ …có thể là bạn thân thiết … Em là

Đạt , đại-ca băng nhà thờ Phước-hải năm xưa ,  đã từng đánh lộn với anh

chắc chắn anh không quên chứ ?….. Mấy thằng em này , em mới kết vào

những năm sau này … cũng chịu chơi lắm …Nhưng thôi … chuyện cũ bỏ

qua … Hôm nay em làm theo luật giang-hồ giúp người ngã ngựa , lo lắng

tiếp đãi các anh trước khi lên đường về Sài-gòn .

Bọn Thọ nhìn nhau với tâm trạng vui sướng hiện rõ lên nét mặt .

Rồi Đạt quay sang đàn em nó thông báo :

– Nè ! Nghe đây – Cho tụi bây hay , đây là anh Thọ đen Hải-quân , đại-ca

  năm xưa của tao hôm nay tình cờ gặp lại , bọn mình phải tiếp đải thật

  đẹp đó nghe  .

Thế rồi tất cả mọi người cùng nâng ly …chúc mừng…chúc mừng…

Không ngờ lần đầu nhìn thấy ánh sáng xã-hội chủ-nghĩa lại đúng vào

môi-trường sống năm xưa . Thọ cảm thấy mình như cọp được trở lại núi

rừng , cá được bơi trong biển xanh mát trở lại .

Câu chuyện hơn hai mươi năm tại thành phố quê hương miền cát trắng ,

nơi đây bước chân đầu tiên vào đời của Thọ như bước đi trên thảm êm ,

nhung ấm . Nhưng thời gian đó Thọ rất ích-kỷ , sống theo bản năng vui

thích của mình , không bao giờ nghĩ đến Bố Mẹ , Vợ Con , Anh Em …

Bây giờ lần lượt Thọ được nghe nhiều chuyện , nhưng chỉ chăm chú nghe

chuyện Huệ của Thọ năm xưa . Đạt ghé sát tai Thọ thì thầm :

– Chắc Anh rất muốn nghe chuyện Huệ vợ anh và thằng Lộc con trai của

  anh phải không ?

Không đợi Thọ trả lời , nó kể tiếp :

– Từ lúc anh ra trường Hải-quân , nghe Huệ nói anh đã cao bay xa chạy .

Huệ vẫn đi làm nuôi con ăn học . Khi giải-phóng vào , thằng Lộc khoảng

chừng mười tuổi , Huệ mất việc làm , đi làm bé cho một cán bộ miền Bắc .

Lộc nghỉ học , sống bụi đời  .

Đến năm nó mười lăm , toàn quốc Việt-nam nghèo đói kiệt quệ . Mẹ con

Huệ cũng như mọi người dân , bữa đói bữa no .

Anh cán bộ trở về Bắc , bỏ Huệ ở lại tự túc mưu sinh .

Để được sống còn , Huệ đem thân vào động mãi-dâm , thằng Lộc vào

băng đảng của em , chuyên lo tìm bãi chôn dầu cho những tổ chức vượt

biên . Nghề này nguy hiểm nhưng bọn em đã từng sống quen với hiểm

nguy nên có cơm ăn no bụng . Bỡi khi lo xong một chuyến em cũng lời

được vài cây chia nhau .

Thọ ngắt lời hỏi :

– Tại sao thằng Lộc không giúp Mẹ nó để khỏi vào động mãi-dâm ?

– Khi Mẹ nó vào động nó đâu biết . Khi tìm gặp thì Mẹ nó ở thời kỳ chót

  của bệnh Giang-mai  lậu mũ , không có thuốc men chữa trị  nên chết vài

  tháng sau đó .

Nghĩ lại thằng Lộc cũng may mắn , nhờ tánh tình gan lì , bất kể hiểm

nguy , lại còn mưu mô , lanh lẹ . Em rất chịu nó .

Một hôm đi chôn dầu , nó có ý định vượt biên nên theo dõi . Khi tàu đến

lấy dầu và rước người , lúc hai giờ sáng ,  nó lặn bu theo bánh lái  . Ra

tuốt ngoài khơi cách bờ khá xa , nó bắt đầu leo lên  . Chủ tàu không

nở xô xuống biển nên nó được đi . Đến Mả-lai vài năm sau có người viết

thư về cho hay nó được phỏng vấn đi Mỹ . Anh nên mừng cho nó .

Thọ lấy tay dụi hai mắt bỡi đã ướt nhạt-nhòa , rồi ngồi im  như pho tượng

không gạn hỏi gì thêm .

Bây giờ đã gần 12 giờ đêm , nguyên cả bàn nhậu đứa nào cũng gục lên

bàn say sưa ngủ , nhìn ra ngoài trời  , đêm tối vắng tanh . Không xe cộ ,

không một bóng người qua lại , không nghe tiếng chó sủa như năm xưa .

Dì Nuôi  ôm mấy chiếc chiếu rách từ sau nhà đi ra nói với Đạt :

– Dẹp bàn ghế , trải dưới đất , và kéo tất cả xuống ngủ .

Đưa chiếu cho Đạt xong Dì đi ra đóng cữa .

Khi đi vào , Đạt đứng lên nắm tay kéo đến bàn Thọ nói :

– Anh Thọ đen Hải-quân , Đại ca của em năm xưa . Em muốn đêm nay Dì

  phục dịch anh thật đặc biệt giùm em nghe chưa ? .

Thọ trợn mắt ngơ ngác nhìn hai người , chưa hiểu , Dì Nuôi lên tiếng nói

một cách tự nhiên :

– Đi tắm rửa sạch sẻ trước khi lên giường với tui .

Rồi Dì đi nhanh vào phòng nhỏ độc nhất gần bên cạnh nhà bếp .

Đạt ngồi xuống sát bên Thọ và nói :

– Trước khi đi tắm , em cho anh hay một điều  , Dì Nuôi hợp tác làm ăn

  với em lâu nay , rất dễ thương và chịu chơi . 

  Bất cứ ai , em đem đến , Dì làm theo lời em dặn  .  Nhất là mấy thằng

  cán bộ cao cấp từ Bắc vào công tác 6 tháng hoặc một năm , không mang

  theo vợ con . 

  Trước 75 Dì tên  Trần Hồng-Thủy , là vợ của một  Thiếu-úy Dù . Khi mất

  nước , chồng đi học tập và bị đánh chết trong tù . Đến năm đất nước lâm

  vào tình trạng đói khổ , đàn bà con gái miền Nam , nhất là những người

  lở thời lở vận như Dì , hùa nhau tìm cán bộ cao cấp từ Bắc vào để tình

  nguyện làm vợ , nhưng hầu hết là làm vợ bé .

  Mục đích để cuộc sống khỏi bị chèn ép hăm doạ và có cơm ăn .

  Dì Nuôi nhờ nhan sắc mặn mà , vớ được và làm bé một tên cán bộ cấp

  tỉnh . Tiệm ăn này chính nó vơ vét tiền dân chúng xây cất lên cho Dì .

  Cách đây hơn ba năm , nó bị trúng gió chết .

  Em gọi Dì Nuôi nhưng thực sự năm nay mới ngoài ba mươi , trẻ hơn tụi

  mình nhiều lắm . Thọ ngắt lời hỏi :

– Tại sao gọi là Dì Nuôi ?.

– Em nghe mấy tên bộ-đội giải thích : Bất cứ ông bà anh chị nào nấu cơm

  nước phục vụ cho người khác đều được gọi Anh nuôi , Chị nuôi , Dì

  nuôi …v.v. Dì nấu cơm bán nên cũng được tụi em gọi như thế .

Câu chuyện chưa dứt thì Dì Nuôi xuất hiện với cây đèn dầu trên tay nói :

– Đã khuya rồi , điện sắp cúp , anh Đạt mang cây đèn này ra lu nước sau

hè cho ông ta tắm .

Vừa nói xong thì điện cúp tối thui . Thọ đứng lên theo Đạt ra sau hè .

Đạt để cây đèn cạnh lu nước rồi đi vào ngủ với mọi người .

Đêm khuya thanh vắng , lần đầu được hít thở không khí tự do , Thọ cởi

hết quần áo , đứng tồng-ngồng nhìn trời sao với muôn vàn ý nghĩ .

Rồi cầm gáo múc nước từ từ dội lên mình , một cảm giác mát mẻ cùng

với tâm trạng đang được sống tự do làm tâm hồn thanh thoát một niềm

vui sướng kỳ lạ  .

Thọ nhủ thầm , hãy gạt hết những ưu-tư phiền muộn trong đầu để  kéo

dài và giử mãi phút giây tận hưởng .

Ôi ! Chúa ơi ! Phật ơi ! . Có phải sự tự-do đang xoá dần niềm hận thù sầu

khổ đè nặng cuộc đời con hơn mười năm qua ?.

Thọ nhắm mắt , ngước mặt lên trời , giang rộng hai cánh tay như đang

thầm nói cám ơn Trời , Phật và nguyện cầu nhân tính trở lại với mình….

Vài phút sau , khi vừa mở mắt , bỗng thấy Dì Nuôi đang đứng trước mặt

nhìn mình tự bao giờ .

Thọ đang trần truồng nhưng không cảm thấy bối rối , Dì Nuôi cũng

không có vẻ gì bối rối , Dì nói :

– Còn một chút xà-phòng giặt hiệu Liên-sô , có xài còn hơn không .

Thọ đưa tay cầm lấy cục xà-phòng chà xát lên thân thể , múc nước mát

dội lên đầu , lên mình . Vuốt nước trên mặt xuống , nhìn thấy Dì vẫn còn

đứng đó bèn nói :

– Xin lổi , tôi tưởng chỉ có mình tôi , hơn nữa , không có áo quần lót nên

  phải tắm truồng .

Dì Tư vẫn đứng yên đáp lại :

– Có gì đâu , tôi bây giờ chỉ khác anh là đi  tiểu phải ngồi xuống và có cặp

  vú lớn hơn cặp vú của anh , thế thôi .

Thọ vẫn đứng yên hỏi lại :

– Nói thế có ý-nghĩa gì ? .

Dì Nuôi không trả lời , quay lưng đi .

Tắm rửa xong , đi vào nhà , Thọ thấy tất cả mọi người ngủ say như chết ,

đèn tắt tối thui , chỉ có ngọn đèn dầu leo lét hắt chút ánh sáng ra ngoài ,

đủ soi lối cho Thọ đi vào phòng Dì Nuôi .

Dì Nuôi nằm sát vào tường , chừa hơn nữa phần giường cho Thọ .

Ngồi nhẹ lên mép giường Thọ hỏi :

– Hồng-Thủy ngủ chưa ?

Nàng giật mình xoay người lại , chăm chú nhìn Thọ hỏi :

– Anh Đạt kể hết chuyện tôi cho anh nghe rồi sao ?

– Nó chỉ cho biết tên em ngày xưa .

Hai người im lặng nhìn nhau như đang suy nghĩ riêng tư một điều gì .

Một lát sau  Hồng-Thủy lên tiếng :

– Nếu anh muốn làm thì làm lẹ để em ngủ .

Một lần nữa Thọ chưng hửng ngạc nhiên , không ngờ hơn mười năm

sống dưới chế độ xã hội chủ nghĩa , đã biến người đàn bà thành món đồ

để đổi chác , vô tri , vô giác , không còn tình cảm con người  .

Thọ thở dài buồn bả …ngồi suy tư im lặng .

Hồng-Thủy hỏi hối thúc lần nữa :

– Có làm không ? .

Thọ cay đắng trả lời :

– Hơn mười năm ăn bo-bo , củ mì , khoai sắn , cọng với sự đày đọa trí óc ,

  thân xác hằng ngày ….bây giờ làm sao ngóc lên nổi mà làm ? .

– Vậy thì chúc ngủ ngon .

Thọ hỏi tiếp :

– Có muốn tôi ra ngoài ngủ để khỏi quấy rầy giấc ngủ của Thủy ? .

– Hãy ngủ đây…  anh ngủ ngoài …sáng mai anh Đạt sẽ trách la em .

Nàng nằm xoay người vào tường ngủ tiếp .

Thọ vói tay tắt đèn cho bóng tối ru giấc ngủ , nhưng nằm hoài vẫn thao

thức bỡi suy nghĩ đủ thứ .

Cuộc đời mười năm dĩ vãng của Thọ là chuổi dài hãi-hùng kinh khiếp .

Ngay cả chuyện cá nhân Bố Mẹ , Vợ con , mạnh ai nấy sống . Thọ đã là

một người con bất hiếu , một người chồng tắc trách .

Con Tám đã giao ba đứa con cho Bố Mẹ đem về quê Bến-tre , rồi đi làm

vợ một anh bộ-đội bỡi không kham nổi cuộc sống , ngay khi nước mất

nhà tan . Đúng như lời la mắng của Bố Mẹ Thọ ngày xưa : “ Con cãi Cha

Mẹ , trăm đường con hư  “ .

Huệ và thằng con trai thì Đạt mới cho hay hôm qua  . Lài và con gái  ở

nam-căn Cà-mâu không biết trôi dạt phương trời nào ?

Thọ trằn trọc mãi đến gần sáng vẫn không ngủ được . Nghe tiếng rục rịch

Hồng-Thủy trở mình  , sau vài tiếng ho khan , nàng hỏi :

– Trong trại tù chắc dễ ngủ hơn ?

 Thọ nằm im trả lời nho nhỏ :

– Đúng vậy… bỡi trí óc , thân xác quá mệt mỏi sau một ngày bị hành hạ

  nên nằm xuống là ngủ như chết …. Chắc đêm nay có tôi nên Thủy

  không ngủ được ?

– Không đúng vậy đâu . Mỗi lần ngủ với ông nào là đầu óc nghĩ đến

  người yêu , người chồng quí mến yêu thương nhất đời của em .

Nói xong , nàng xuống giường đi đốt đèn , ra bếp pha hai ly café , một cho

nàng  , một cho Thọ .

Bưng vào phòng bỏ lên bàn nhỏ nàng nói :

– Mời anh . Còn sớm nhưng chắc không ngủ được nữa .

Thọ đi rửa mặt , trở vào bưng ly café ngòi xuống cạnh giường khơi

chuyện :

– Hôm qua Thủy nói : “ Tôi bây giờ chỉ khác anh ….” , có nghĩa gì ?

Im lặng một lúc , nàng nhìn Thọ bằng đôi mắt thoáng chút u-sầu , chậm

rải khe khẻ nói :

– Khi thể xác và tâm hồn không còn là đàn bà thì người đó là đàn ông .

– Bắt đầu từ lúc nào có trạng thái đớn đau chai đá này ? . Thọ hỏi .

– Chuyện hơi dài  , nhưng anh muốn biết thì em vắn tắt :

Ngày đó chúng em yêu thương nhau . Anh học Vỏ-bị Đà-lạt . Em học Sư-

phạm Qui-nhơn . Cả hai ra trường , làm đám cưới . Biết bao ước mơ

đẹp cho tương lai ? . Anh là Th/úy Dù , Em là Cô-giáo . Tuy cách xa

nhưng hai trái tim và tâm hồn như lúc nào cũng ở cạnh nhau .

Rồi Đất-Trời dậy sóng , đời sống đảo điên …

Chồng em đi tù , bị đánh chết trong tù . Ba Má em bị đánh tư-sản , nhà

cữa ruộng vườn bị tịch thu , buồn phiền lâm bệnh chết . 

Em là đứa con độc nhất . Mất Cha Mẹ ,  mất Chồng , mất công ăn việc

làm . Sống lây lất không bà con nương tựa trong xả-hội mới đầy xảo trá ,

hận thù .

Vì chưa muốn tự tử nên phải tìm con đường sống . Làm vợ bé một cán bộ

từ Bắc vào công tác .

Những lúc làm tình với nó , em thường nghĩ đến chồng em nên khóc .

Nó gạn hỏi tại sao ? . Ban đầu em không nói . Nó bực tức hung dử quyết

hỏi cho bằng được . Em nói thật làm nó tức giận đánh đập rất tàn nhẫn .

Trận đòn nặng nhất lúc em đang có thai hai tháng . Nó đánh em bầm dập

mình mẩy và ngất xỉu .

Hài nhi bị chết trong bụng . Đến bệnh viện cấp cứu em và giải-phẩu lấy

hài nhi ra .

Em nhờ Bác-sỉ cắt tử-cung , cắt buồng trứng  .

Từ đó tánh tình em thay đổi  . Thay vì thương yêu , em hận thù nó .

Chính nó cũng thế , ngày càng ghét và đánh đập em nhiều hơn  .

Em phải nhờ anh Đạt giúp ý-kiến trả thù . Mua thuốc diệt côn trùng bỏ

vào tô canh , nó ăn chết tại chổ .

Thọ ngắt lời hỏi :

– Bệnh viện không khám nghiệm tử thi hay sao ? .

– Em làm theo chỉ dẫn của anh Đạt . Phi tang tô canh , múc tô canh mới

  không có thuốc độc . Em cạo gió cho nó trước ngực , sau lưng ….

   An-ninh Phường khóm đến làm biên bản  . Tịch thu chai rượu và tất cả

  thức ăn kể cả tô canh để khám xét , làm bằng chứng .

  Em lo lót tiền bạc cho Công-an phường khóm và nhận Giấy chứng nhận

  kết quả :  “ Tất cả thức ăn không độc hại . Chết vì trúng gió . Vợ đã cố

  gắng cạo gió nhưng không cứu được  . “ .

  Ngày đưa tang chôn cất , em khóc lóc thảm thiết . Nhưng em khóc cho

  chồng củ của em .

  Từ đó em cảm thấy vui sướng , vì nghĩ rằng đã trả thù được cho chồng

  em ….

Thủy úp mặt lên hai bàn tay , uất nghẹn khóc . Thọ thở dài….ngồi xích

gần lại , vuốt tóc vuốt lưng nàng , vổ về nói :

– Chuyện cũ qua rồi ….khóc thương chỉ để biết mình khác với gổ , đá  ,

  thú vật  ,… vẫn còn là con người trên cõi đời này , thế thôi . 

  Hãy cố gắng vươn lên , thoát ra khỏi đời sống đen tối hiện tại như tôi

  đang cố gắng …

Đợi nàng bớt khóc , ngẫng đầu lên , Thọ hỏi :

– Thủy giết người dã tâm tàn ác , đã đánh đập , hành hạ mình , giết chết

  hài nhi , con mình . Như vậy là để trả thù cho chính mình , chứ sao lại

  nói trả thù cho chồng ? . Trong khi chồng bị mấy thằng trong trại tù

  đánh chết . Hai sự kiện đâu liên hệ  gì nhau  ?

Thủy trợn trừng mắt , tức tối nói :

–  Nó là Việt-công .

  Việt-cộng vào Nam hủy hoại đời sống mọi người .

Thọ nhỏ nhẹ phân tích :

– Việt-cộng thuộc hệ-thống Cộng-sản quốc tế .

  Làm việc đắc lực , vạch kế hoạch , bảo vệ chủ nghỉa Cộng-sản là công

  việc của  mấy thằng đầu sỏ nằm trong Chính-trị bộ Đảng, chứ mấy thằng

  đảng viên tép riu đưa vào Nam chỉ vì miếng cơm manh áo cho gia-đình

  vợ con chúng nó mà thôi . Chưa chắc chúng nó trung thành với Đảng ?.

  Hành động giết một tên Việt-cộng nào đó , nói là để trả thù cho chồng

  chẳng khác gì giận con trâu đập con bò .

  Lý do nào đó trong tương lai , Cộng-sản sụp đổ , nếu mình trả thù thì

  cũng giết mấy trăm thằng , mấy ngàn thằng đảng viên đầu sỏ , chứ

  chẳng lẻ giết hết cả 26 triệu dân miền Bắc hay sao ?.

  Năm xưa tôi một thời du đảng , tôi cũng chỉ trả thù trực tiếp kẻ nào hại

  tôi . Hơn mười năm tù đày , cho đến ngày được thả , tôi vẫn nuôi ý nghĩ

  trả thù như Thủy . Có nghĩa là tôi sẽ giết bất kỳ thằng Việt-cộng nào .

  Nhưng sự suy nghĩ của tôi đã thay đổi kể từ đêm hôm qua .

  Tôi phải làm sao cho Đảng Cộng-sản suy sụp . Chứ giết từng thằng

  Cộng-sản thì biết đến bao giờ ? .

  Mặt khác , tôi cũng đã tìm được câu trả lời cho điều mình thắc mắc hơn

  mười năm qua : ”   Khi ra khỏi tù tôi phải hận thù ai ? ” .

  Suốt đêm không ngủ , tôi đã tìm thấy câu trả lời . Đó là :

  Tôi hận thù tôi . Vì kém hiểu biết , thiếu suy nghĩ , cọng với bản tánh ích

  kỷ , nóng nảy nên đã làm hư hỏng nhiều chuyện trong đời …

  Những thằng đánh đập , hành hạ tôi trong tù , bây giờ nếu có cơ hội ,

  tôi cũng không muốn giết nó nữa .

Thủy cắt ngang nói :

– Không lẽ bây giờ anh trở thành nhà tu ? . Em thì vẫn chưa có thiện

  tâm bao dung , tha thứ như Chúa , như Phật ….

Thọ muốn nói , muốn giải thích thật nhiều quan niệm giết người để trả

Thù của Thủy cũng như để giải tỏa những uẫn khúc cho chính bản thân

Thọ đã dồn nén , ẩn chứa trong tim , trong tâm hồn bấy lâu nay .

Nhưng nhìn ra ngoài ,  trời đã sáng và nghe tiếng gỏ cữa , tìếng Đạt gọi :

– Anh Thọ ơi , em đem mấy thằng em đi làm , xong sẽ trở lại .

Thủy bắt đầu sửa soạn mọi thứ thức ăn để bán buổi sáng . Thọ quá mệt

mỏi nên nằm xuống giường ngủ tiếp ….

Mê man ngủ đến gần trưa , thức dậy đi ra khỏi phòng thấy Đạt đang ngồi

ăn trưa với Thủy .

Đạt vội báo cáo :

– Em đã lo vé xe đò cho ba anh kia về Sài-gòn rồi , họ đi lúc 09 giờ sáng

  nay . Họ nhắn lại , sẽ tìm cách gặp anh ở  Sài-gòn .

Thọ kéo ghế ngồi xuống nói :

– Rất tốt . Tôi cũng  muốn ở lại đây vài hôm để lấy lại tinh thần và tìm xem

  việc gì có thể làm được . Không biết Thủy có cho tôi tá túc không ?

Thủy xới cơm đưa Thọ vừa nói :

– Nếu sau này anh không gặp được vợ con thì trở ra đây với em .

Thọ cảm động trả lời :

– Cám ơn em , đã cho anh cảm giác như một mái ấm gia-đình …

 

Hôm nay , đêm thứ nhì được ngủ ngoài trại tù , không phập phồng lo sợ

tiếng còi hiệu lệnh tập họp khẩn cấp khi có tên tù nào vượt ngục .

Trong bóng đêm dày đặc , Thọ vẫn mở mắt nhìn lên trần nhà suy nghĩ

nếu quyết định ở lại Việt-nam , không biết phải làm nghề gì để sống ? .

Nếu nhứt quyết rời bỏ quê hương thì phải tính toán ngay từ bây giờ .

Chiều nay Đạt đã giúp ý kiến là nên vượt biên càng sớm càng tốt .

Thủy cũng có cùng ý kiến như Dạt , lại còn cho hay thêm là Sỉ-quan HQ

ra tù rất có giá , bỡi các chủ tàu vượt biên tìm thuê mướn để lái tàu bằng

bất cứ giá nào  .

Do đó , vài hôm nữa về Sài-gòn Thọ sẽ tìm hiểu thêm đường dây vượt biên

Thủy trở mình nằm sát và ôm bụng Thọ . Thọ nằm yên bỡi sợ nàng thức

giấc , mất ngủ như đêm qua  . Nhưng bổng chốc nàng lại cất tiếng hỏi :

– Anh vẫn chưa quen giấc ngủ ở đây sao ? .

– Quen thì đã quen , nhưng cần suy nghĩ nhiều chuyện nên chưa ngủ .

– Có chuyện nào liên quan đến em không ? .

– Đương nhiên có .

– Chuyên gì ? .

– Cùng em vượt biên .

– Chuyện này em chưa dám nghĩ tới .

– Em khỏi cần nghĩ , Anh đã nghĩ cho em rồi .

Im lặng hồi lâu , rồi nghe tiếng nàng sụt sùi khóc . Thọ hỏi :

– Em còn nước mắt để khóc sao ?

Vẫn im lặng , vẫn sụt sùi khóc …..rồi nàng nằm áp má , gục đầu lên ngực

Thọ  nhỏ nhẹ nói :

– Thực sự đã từ lâu  , không còn nước mắt để khóc . Kể từ chiều qua nhìn

  hình ảnh các anh , em tưởng tượng có chồng em trong đó . Nhưng khi

  vào bếp nấu ăn mới nhận biết chỉ là tưởng tượng .

  Nước mắt bắt đầu tuôn rơi …..

  Ngày xưa ở tuổi lên mười , những lúc có tâm trạng buồn hoặc tức tối

  điều gì , em thường áp má úp mặt vào ngực Mẹ để khóc và giải bày niềm

  uẩn khúc trong lòng , sau đó cảm thấy thanh thản nhẹ nhàng và vui tươi

  trở lại .

  Tâm trạng đó vẫn giử nguyên khi chồng em thay thế Mẹ . Những lúc

  buồn phiền em lại gục đầu áp má vào ngực chồng em .

  Đến khi làm bé thằng chồng cán bộ , thì điều đó không còn xảy ra , bỡi

  những lúc gần nó , trong đầu em chỉ có gian dối hận thù …

  Bây giờ em tìm lại được cảm giác đó trên ngực anh …Rất cám ơn anh .

 Thọ bắt đầu ôm chặt Thủy và hôn nhẹ lên tóc nàng …

Đêm vẫn tối đen im vắng….Đoạn đời gian truân trước mắt Thọ đang đón

chờ ………………………………. 

 

                                    Tâm-Phương-Đăng

Advertisements

Quảng cáo/Rao vặt

1 Trackback / Pingback

  1. RA TÙ | CHÂU XUÂN NGUYỄN

Bình luận

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: