Bài 7. Cộng sản chửi bố Quách Thị Trang

Quách Thị Trang (1948– 1963), http://vi.wikipedia.org/wiki/Qu%C3%A1ch_Th%E1%BB%8B_Trang

Quách Thị Trang (1948– 1963), pháp danh Diệu Nghiêm, là một phật tửtham gia trong cuộc biểu tình phản đối chính sách bất bình đẳng tôn giáo của chế độ Đệ nhất Cộng hòa và đã bị bắn chết ngày 25 tháng 8 năm1963.

Quách Thị Trang sinh ngày 4 tháng 1 năm 1948 tại làng Cổ Khúc, huyện Tiên Hưng (nay là huyện Đông Hưng), tỉnhThái Bình. Chị là con ông Quách Văn Bội và bà Hà Thị Vân, và là con thứ tư trong một gia đình có 6 người con gồm 4 trai 2 gái.

Năm 1954 trong cuộc di cư vào Nam, sáu anh em chị cùng mẹ vào ở vùng Chí Hòa (Sài Gòn), riêng cha chị bị kẹt ở lại và khoảng 3 tháng sau, thì được tin ông đã lìa đời.

…Năm 1963, chị tích cực tham gia các phong trào đấu tranh chống chế độ và chính sách thiên vị tôn giáo của nhà cầm quyền lúc bấy giờ.

Và ngày 25 tháng 8 năm 1963, Quách Thị Trang đã có mặt trong số hơn 5.000 sinh viên học sinh biểu tình, trước công viên Diên Hồng ở trước cổng chính chợ Bến Thành (Sài Gòn). Cuộc biểu tình này do  chỉ đạo Học sinh liên trường chỉ đạo, nhằm chống lại qui định “thiết quân luật”[1] chính phủ Việt Nam Cộng hòa.

Được lệnh cấp trên, đông đảo những cảnh sát dã chiến đã dàn quân và dùng loa yêu cầu đoàn biểu tình giải tán. Bất chấp những lời kêu gọi, tốp nữ học sinh đi đầu vẫn xông tới. Đến lúc này, cảnh sát nổ súng thẳng vào đoàn biểu tình làm nhiều người chết và bị thương. Trong số người chết, có Quách Thị Trang khi ấy mới 15 tuổi.

Sau khi bị bắn chết, cảnh sát đã đem thi hài chị và đem về chôn trong nghĩa trang Tổng tham mưu vì muốn giấu kín cái chết này. Tuy nhiên, danh tính của chị được xác nhận và các sinh viên học sinh và đông đảo người dân ở Sài Gòn đã tổ chức một đám tang lớn cho chị nhằm phản đối hành động này của chính quyền.

Năm 1965, được sự đồng ý của chính phủ tướng Nguyễn Cao Kỳthượng tọa Thích Mãn Giác đã cho đặt một tấm biển đồng đề “Liệt nữ Quách Thị Trang” tại bệ tượng. Năm 1966, phần mộ của chị đã được gia đình và một số Phật tử cải táng đưa về chùa Phổ Quang cho đến hôm nay.

Sau 1975, Chính phủ Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam công nhận Quách Thị Trang là liệt sỹ và nơi chị đã hy sinh cũng được chính thức mang tên quảng trường Quách Thị Trang.

Chuyện nữ sinh liệt sĩ tuổi 15 Quách Thị Trang

Cập nhật lúc: 14:06 24/07/2012

http://phunutoday.vn/kham-pha/chuyen-nu-sinh-liet-si-tuoi-15-quach-thi-trang-16299.html

(Khám phá) – Cô là 1 nữ sinh trẻ nhất của Sài Gòn đã anh dũng ngã xuống trước họng súng của quân thù tàn bạo trong 1 buổi sáng mùa thu năm 1963 trước cửa chợ Bến Thành.

Cô là 1 nữ sinh trẻ nhất của Sài Gòn đã anh dũng ngã xuống trước họng súng của quân thù tàn bạo trong 1 buổi sáng mùa thu năm 1963 trước cửa chợ Bến Thành, với hàng ngàn sinh viên, học sinh và nhân dân phật tử trước cửa chợ Bến Thành.
[links()]
Và ngay sau đó, Thành hội sinh viên học sinh Sài Gòn đã quyên góp vận động ủng hộ xây bức tượng thờ người nữ học sinh anh hùng tuổi 15 đặt ngay công trường Diên Hồng trước cửa chính chợ Bến Thành ngày nay với sự chứng kiến của hàng ngàn người dân, phật tử  thành phố và sinh viên, học sinh.

“Ngày mai tụi mình đi biểu tình”

Nữ sinh Quách Thị Trang sinh năm 1948, tại làng Cổ Khúc, quận Tiên Hưng, tỉnh Thái Bình, nay là Đông Hưng, Thái Bình trong 1 gia đình có 6 anh em. Thân phụ của Trang là ông Quách Văn Bội, thân mẫu là bà Hà Thị Vân.

Năm 1954, sáu anh em của Trang (thứ tư) đã theo mẹ vào Nam sinh sống ở khu vực Chí Hòa, Sài Gòn. Riêng thân phụ của Trang bị kẹt ở lại miền Bắc không đi cùng mấy mẹ con và khoảng 3 tháng sau, mẹ con Trang được tin báo ông Bội đã từ trần.

Trần Chiểu:
http://newvietart.com/TRANCHIEU_quangninh.html

  Sinh năm 1938.

  Tại làng Quỳnh Biểu, xã Liên Hoà, tổng Hà Nam, huyện Yên Hưng, Quảng Ninh.

  Nghề nghiệp : Nhà Báo .

 Hiên ngụ tại tổ 20A, Khu 2A, Phường Cao Xanh, Tp. Hạ Long, Quảng Ninh.

TÁC PHẨM ĐÃ XUẤT BẢN :

  Chân Đất (tập thơ) – NXB Lao Động – năm 1999

  Thơ Bốn Câu (tập thơ)– Hội Vh Nghệ thuật Quảng Ninh – 2000

  Lễ Rước Cụ Thượng (tập truyện ngắn) – NXB Lao Động – 1999

TÁC PHẨM ĐÃ ĐĂNG TẢI TRÊN NEWVIETART – VIỆT VĂN MỚI

 
CHUYỆN ANH EM NHÀ HỌ QUÁCH

  CỦA NGƯỜI PHÚC TA

  NHỮNG NGƯỜI ĐÀO THAN THỔ PHỈ

  NGÃ BA CHIA TAY – tiểu thuyết – kỳ 1

  BUÔN THÁNH – kỳ 1

  BUÔN THÁNH – Kết

  CHUYỆN TÌNH “VIỆT MINH”

newvietart@yahoo.com

http://tranchieuqn.vnweblogs.com/post/8625/194946

TRẦN CHIỂU

Sinh năm 1938
Làng Quỳnh Biểu, tổng Hà Nam,xã Liên Hoà
Huyện Yên hưng, Tỉnh Quảng Ninh.

Truyện ngắn của Trần Chiểu

Đài phát thanh truyền hình tiền giang.

CHƯƠNG TRÌNH PHÁT THANH NGÀY 27/07/2014

http://www.thtg.vn/chuong-trinh-phat-thanh-ngay-27072014/

– 22h25 Chương trình : Ca nhạc nước ngoài chọn lọc

– 22h40 CT : Đọc truyện – “ Anh em nhà Họ Quách ” của Trần Chiểu (Đài phát thanh truyền hình tiền giang)

CHUYỆN ANH EM
NHÀ HỌ QUÁCH

TRẦN CHIỂU

http://newvietart.com/index3.1856.html

Quách Văn Số sinh ra trong một hoàn cảnh đặc biệt. Cách đây gần nửa thế kỷ, trong một đêm đi “ăn sương” về qua xóm Muỗm, cái xóm nằm chênh vênh bên sườn núi, những mái nhà rạ lúp xúp dưới những khóm trúc già, lão Bội gặp mụ Hả áo xống nhàu nhụa bùn đất, lão chặn lại:

-Đêm hôm khuya khoắt thế này bà còn mò mẫm đi kiếm cái của lạ ở đâu vậy?

-Cái nhà ông phải gió này nữa, ăn nói như cái trôn trẻ. Buông ra. Buông ra.

Lão Bội túm chặt lấy váy mụ Hả lôi xềnh xệch vào bụi ruối cách đấy một cái quăng dao. Mụ Hả chưa biêt thoát ra bằng cách nào, người đã mềm nhũn ra.

-Cái nhà ông phải gió này nữa, có buông ra không tôi kêu lên bây giờ.

-Việc bà kêu bà cứ kêu, tôi có bảo sao đâu, nhưng tôi nói cho bà biết, tôi thích bà,gì thì tôi cũng đứng bà một cái đã. Bà có biết tôi đợi bà ở đây bao lâu rồi không, khổ sở thế nào không?

Lão Bôị đổi tư thế, một tay chặn họng mụ Hả, một tay thốc váy mụ lên. Mụ chỉ còn biết ôm ghì lấy đôi vai vạm vỡ của lão miệng ứ hự như con mèo hen. Kết quả”cuộc tình thổ phỉ”ấy mụ Hả cho ra đời một thằng cún con trắng như cục bột, bụ bẫm, giống lão như hai giọt nước, đó chính là Quách Văn Số như bạn đọc đã rõ.

Thằng cu Số được 2 tuổi thì chồng mụ, lão Lê Trọng Thố không chịu nổi cảnh cơ cực, trút bỏ cái áo phu mỏ trở về làng Hòn Gốc. Người làng Hòn Gốc rỉ tai lão :

-Thằng con ông đang “nấng như nấng hoa” ấy là con lão Bội đấy.

Lão ta bỏ ngoài tai. Sáng sáng kiệu thằng cún con trắng như cục bôt ấy ra đường cái quan, gặp ai cũng khoe mẽ:

-Hòn vàng của “moa” đấy. Nó giống “moa” như đúc thế mà có kẻ độc mồm độc miệng lại bảo nó là con lão Bội “xe ngựa.”Láo toét hết.

Mụ Hả lên huyện làm giấy khai sinh cho con. Quan huyện bảo:

-Nộp quan một trăm tiền Đông Dương.

Mụ Hả một tay vén yếm một tay thốc váy lên:

-Có cái này thì có.

Mụ quay ra vỗ đít phành phạch.

Hôm ấy, Lê Trọng Thố ra Cống Quỳnh thăm một người bà con nội tộc, gặp mụ Vạng đi chắn đọn về:

-Bác Thố đấy hử,tiện đây em biếu bác mớ cá,bác đem về kiếm ít riềng mẻ au lên mà uống rượu.Tối nhớ sang nhà em chơi.

Mớ cá mụ Vạng cho lão Thố lẫn một con cá nóc bằng nắm dựa còn tươi xanh. Lão bảo vợ nấu riêu cho lão uống rượu. Đó là bữa rượu định mệnh.Lão chết ngay bên mâm cơm .Người trương phềnh , như quả sim chín. Lão là người thứ mười ba,ăn cá nóc chết thảm chết hại.Cha lão cũng ăn cá nóc chết lúc lão còn đỏ hỏn.

Lý trưởng làng Hòn Gốc xức cả làng ra đưa ma Lê Trọng Thố ,ông ta lớn tiếng nói với lũ dân:

-Hỡi dân làng Hòn Gốc.Bài học nhỡn tiền đây chưa đủ để các người tu tỉnh hay sao? Bố lão Thố đã chết vì ăn cá nóc. Hắn lại ăn cá nóc chết thảm chết hại thế này đây. Con số người làng Hòn Gốc chết vì ăn cá nóc ngày càng dài ra. Thật là thảm hại, thảm hại vô cùng. Các người đã hiểu chưa? Hỡi các người, nếu còn là ngưòi làng Hòn Gốc thì các người hãy từ bỏ cá nóc. Cá nóc giết người. Các người hãy nhớ lấy!

Từ bấy dến giờ người dân làng Hòn Gốc sợ chết “ cạch” cá nóc là vì có bài học nhỡn tiền của cha con Lê Trọng Thố . Người quá cố tốt số được cả làng Hòn Gốc đưa rước linh đình như cha hắn. Không ít người nước mắt ngắn nước mắt dài thương cảm cho số phận con người không có mảnh đất cắm dùi khi nằm xuống trả cho đất, cả làng phải góp tiền mua cho cái áo quan.

Mụ Hả mắt cứ rao hoảnh. Người ta kinh tởm con đàn bà giời đánh kia cắm vào trán chồng mấy cái sừng rồi mà nó cứ nhơn nhơn. Hạng đàn bà ấy cứ phải để cho quạ nó rỉa. Không biết mụ Hả có biết người ta khinh mình không mà mụ cứ tỉnh bơ, coi như không có chuyện gì xảy ra với mụ. Mụ bỏ ngoài tai những lời đàm tiếu. Mụ bảo:

-Gà đẻ ổ nhà ai nhà ấy được trứng.Ai bảo tôi chửa hoang thử coi.Tôi gang miệng ra cho mà xem. Mụ đe nẹt thiên hạ. Nguời ta những tưởng mụ “cửa đóng then cài” thờ chồng nuôi con, nào ngờ chồng chết “mả chưa xanh ngọn cỏ” mụ đã mặc cái áo nâu non cổ tròn với cái yếm sồi, thỗn thễn hai bầu vú mưng mưng, mon men đến nhà lão Bội. Nhà lão Bội có con khuyển rất dữ, cả xóm sợ xanh mắt bởi nó đánh được hơi người, thế mà mụ Hả thập thò ngoài cổng nó đã nguây nguẩy đuôi, bổ ra mừng, lại còn vờn hai chân trước lên người mụ, thè cái lưỡi chó liếm mặt mụ, nhưng lão Boi vẫn không tin vào con khuyển khôn như bạn đã biết. Lão bỏ ngỏ cổng làm ám hiệu cho mụ Hả biết vợ lão đã xoa hai bàn chân vào nhau mới rúc đầu vào cái mùng bằng lụa tơ tằm đã khò khò ngáy, chả có gì cản trở đối với mụ.

Lần nữa, vào đêm cuối tháng, trời tối như mực, mụ đến nhà lão Bội, con khuyển hự một tiếng, lão Bội chạy ra kéo mụ vào thẳng nhà trên để nằm ở cái giường kê đằng tây, gần cửa sổ, chẳng việc gì phải lén lút dưới nhà ngang cho muỗi đói đốt. Dần dần “quen hơi bén tiếng” thích lúc nào mụ mò đến lúc ấy, chẳng sợ đếch con nào. Một hôm trời mới chạng vạng tối, vợ lão Bội còn thức, hai tay hai quạt mo đuổi muỗi phành phạch ở trong buồng, mụ Hả mon men đến, lão Bội bế thốc mụ lên giường rồi quay ra tra thuốc vào lõ điếu, quẹt diêm hút sòng sọc, xong ngửa mặt phả khói mới đứng lên đóng cửa, tăt đèn… Lúc ấy vợ lão đã kéo gỗ ầm ầm, có mà lôi thị, thị cũng không dậy. Rồi mụ “đâm nghiện cái của nợ ấy” của lão. Vợ lão thấy lão hồi này tháng 30 tối ngủ nhà cả 30 tối, cấm sai tối nào thì mãn nguyện lắm. Mụ tin c chung, chẳng trai trên gái dưới như người ta đồn đại, có ngờ đâu bọn “mèo mả gà đồng” nó làm ô uế bàn thờ tổ tông ngay trước mặt thị, vậy mà thị cứ nghĩ mình tay hòm chìa khóa có ai chia quyên mình đâu, cả con đĩ Hả kia nữa, găp thị mà chả cúi gằm mặt lạy chị đấy thôi.

Lão Bội hồi này xem ra đã biết điều, tỏ ra săn sóc thị hơn, lão lại còn mua cho thị chiếc váy lĩnh và cái dây xà tích bạc để thị đeo đi lễ chùa,thử hỏi ở làng Hòn Gốc này đã mấy ai làm vợ có quyền ăn nói mà chồng cứ im re.

Năm 1954 lão Bội dựng hẳn cho mụ Hả cái nhà một gian hai chái cửa quay ra hướng nam ở ngoài bãi Giếng Chùa, gió mát rượi. Lão lại thửa cái giường gỗ lim thật chắc chắn mà không cần đẹp, miễn là lúc lão “hứng tình” không gẫy là “ao màn.” Ngoài “ cái ý” ra, lão Bội còn phải rút hầu bao đổ đầy bịch thóc tám thơm và thả vào chuồng đôi lợn ỷ giống Móng Cái mụ mới chịu yên. Chuyện vỡ lở đến tai vợ lão thì vợ lão đã đổ bệnh hiểm. Cuối năm ấy vợ lão qua đời. Mụ Hả nghiễm nhiên là vợ lão Bội, xếp thứ hạng dâu trưởng chi Quách Văn cũng là dâu trưởng họ Quách. Bội tuyên bố với cả chi Quách Văn nhà lão:

-Thằng Quách Văn Số không chỉ là trưởng chi chi Quách Văn mà còn là trưởng họ Quách. Nó sẽ làm rạng danh dòng họ mà bố nó là trưởng họ.

Cả chi Lê Trọng Thố ức đổ máu mắt mà không làm gì được lão,bởi vợ lão mụ Hả đứng sau lão làm hậu thuẫn không úp mở gì hết, đã nói tuột sự thật ra: “Thắng Số là con lão Bội chứ không phải con lão Thố”. Lẽ đời thì “gà đẻ ổ nhà ai nhà ấy được trứng”đương nhiên là lão Bội thắng.

Quách Văn Số tròn 6 tuổi,vợ chồng mụ Hả lo cho con vào học lớp 1 trường phổ thông của thầy giáo Quynh, cha đỡ đầu của Số. Mụ Hả giuc chồng làm khai sinh cho con:

-Đi làm khai sinh cho con đi học kẻo nhỡ sau này xảy ra chuyện gì rắc rối biết xoay xở ra sao.

Lão Bội cho là phải. Sáng sớm hôm sau, hai vợ chồng cơm nắm muối vừng rang lên huyện làm khai sinh cho con. Bản khai sinh này được lập thời Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa đề ngày18 tháng 5 năm 1952. Chủ tịch huyện đã ký tên và đóng dấu đỏ Thằng Số lúc nhổ bị một cơn sốt cao, tay trái nhỏ hơn tay phải một chút, nhưng được cái cơ thể phát triển tốt. Lão Bội mời thầy tướng số về hỏi về hậu vận của con.Thầy tướng số thấy thằng bé tướng mạo gian trá, thể hịên rõ nhất là đôi mắt ti hí, trán vừa thấp vừa dô, hay nhìn trộm, khi nói chuyện với người thường cúi mặt lúc ngước lên thì lảng tránh, không bắt ngay vào câu chuyện với đối tác thì phán ngay:“Thằng con ông không thể làm rạng danh dòng tộc ông.’’Lão Bội ức xàu bọt mép tống cổ thầy tướng số ra đường. Nhưng dù vậy lão vẫn canh cánh lo. Nhiều đêm lão mất ngủ, trằn trọc nghĩ về tương lai của con. “Nếu trời cho sống sót, tôi sẽ sống đi tết chết đi giỗ để tạ tội với thầy tướng số đã chỉ cho lão những điều cần phải làm để dạy con lão thành người tử tế, chắc là con lão, thằng Quách Văn Số sẽ là một người lương thiện, có ích cho đời.

Ba năm sau.

Lão Bội bất đắc kỳ tử. Dưới nấm mồ, Quách Văn Bội có biết con mình đang đứng trước phong ba bão táp? Ai sẽ là người cứu con lão?

Lý lịch gốc của Quách Văn Số hiện tại Ban Tổ chức lưu giữ thì Quách Văn Số sinh ngày 18 tháng 2 năm 1947 là thương binh hạng hai trên bốn, hưởng tiêu chuẩn thương binh từ ngày 20 tháng 5 năm 1978. Bố là Quách Văn Bội. Trong kháng chiến 9 năm được Việt Minh cử ra lập tề để hoạt động cach mạng, bảo vệ cơ sở kháng chiến. Quách Văn Bội đã có công gài bẫy Lý Hạ, tên tay sai Pháp để Việt Minh xử bắn vì tối dẫn Tây đồn Cóc về bắt Xã đội Thắng chặt đầu bêu giữa chợ Tổng. Quách Văn Bội còn được tổ chức kháng chiến tổng Hà Nam cử ra tổ chức lực lượng dân công vận chuyển thuốc men,lương thưc,thưc phẩm, đạn dược phục vụ chiến dịch Điện Biên Phủ.

Thời ấy, với bản lý lịch tuyệt vời như vậy là đủ tiêu chuẩn đào tạo cán bộ cốt cán cho địa phương. Trong khi Đảng ủy xã đưa Quách Văn Số vào danh sách “Đỏ” cử đi học cảm tình Đảng thì Quách Văn Số cắt ngón tay cái lấy máu viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Quách Văn Số đã nêu tấm gương sáng về tinh thần yêu nước. Đoàn Thanh niên đã phát động phong trào học tập và làm theo Quách Văn Số. Phong trào này đã động viên hàng trăm thanh niên lên đường giết giặc cứu nước. Quách Văn Số được xung vào đơn vị tinh tuyển chi viện cho chiến trường B. Những ngày “xẻ dọc Trường ơn đi cứu nước” cùng đồng đội nếm trải gian khổ của người lính “lửa thử vàng” đã có lúc Quách Văn Số đặt câu hỏi về ngày mai, tiền đồ ở phía trước nằm ở đâu, gần hay xa, một mầu hồng rực rỡ hay, một tiếng gọi không có lời đáp… Rồi những lúc mềm lòng, trong người Quách Văn Số xuất hiện một con người , con người vô hình, ẩn sâu trong tiềm thức như một loại vi rút gậm nhấm các tế bào khỏe của cơ thể, chờ môi trường thuận lợi con vi rút sẽ tấn công, chỉ một vết xước cũng có thể tạo ra vết thương như mũi kim khoét dần, khoét dần mà không hề đau, khi cái chết cận kề,diễn ra trong khoảnh khắc thì con người đó biến thành “kẻ thù lớn nhất là chính mình…”

Đó là lúc chiến trường ác liệt, cái sống cái chết chưa tày gang, nhưng Quách Văn Số đã tạo được cơ hội hậu thuẫn cho ở lại phía sau đồng đội dưới chiêu bài “ quân đặc nhiệm” Quách Văn Số được cấp trên động viên khích lệ cho “án binh bất động.” Khi trở thành sy quan, Quách Văn Số phất lên như diều gặp gió. Không ít kẻ tụng ca Quách Văn Số công lao như núi. Những lời ngợi ca, thật bụng Quách Văn Số không sướng, nhưng cũng cảm thấy nó như liều thuốc thánh lấp xóa cái hèn mạt đổ đốn…cảa một tên “quay gót.” Rồi những lời tụng ca-viên kẹo bọc đường ngấm dần vào tim, vào phổi Quách Văn Số. Quách Văn Số tụ huyễn hoặc mình hơn thiên hạ cả một cái đầu về trí tuệ và tài năng…

Quách Văn Số muốn quên nhưng không thể nào quên được lúc cầm trong tay quyết định về binh trạm hậu phương bị một chiến sỹ tống một quả đấm vào mặt và thét lên:

-Nếu ông nội mày không sinh ra bố mày,bố mày không sinh ra mày thì không có tên hèn nhát giấu mặt ở đây.

Người chiến sỹ ấy ra trận đã anh dũng hi sinh vì Tổ quốc vĩ đại vì nhân dân anh hùng. Những ngày ở nơi yên tĩnh hau cu, Quách Văn Số tự biện hộ cho sự hèn nhát của mình:

-Mặt trận không chỉ có những chiến sỹ bám thắt lưng địch mà đánh mà còn có những vị trí quan trọng cần những chiến sỹ dũng cảm ở hậu cứ .Vị trí của ta là vị trí bảo đảm cho sự thắng lợi. Kẻ tống vào mặt ta quả đấm ấy do với ta, phần thắng thuộc về ai?

Đúng là phần thắng đã thuộc về kẻ lùi lại phía sau Người chiến sỹ ngã xuống cho hôm nay và cho ngày mai, mãi mãi là niềm tự hào cho mọi thế hệ nhìn vào tấm gương ngời sáng để noi theo.

Đất nước thống nhất,Tổ quốc sạch bóng quân thù, Quách Văn Số được chuyển ngành về U nông nghiệp nay là Sở Nông nghiệp và phát triển nông thôn là chuyên viên ngành địa chính.Khi bộ phận địa chính tách ra thành lập Sở Địa chính thì Quách Văn Số là ứng cử viên giám đốc sáng giá nhất, nhưng hiềm nỗi bấy giờ thực hiện chủ trương trẻ hóa cán bộ chủ chôt, Quách Văn Số vuột ra khỏi tầm ngắm của các vị có trách nhiệm “cầm cân nảy mực”chọn người thừa kế vì đã ở tuổi 52 không nằm trong diện đề bạt giám đốc. Con đường công danh xem như đã bị vật chướng ngại ở phía trước, khó có thể vượt, đã có lúc bi quan, Quách Văn Số có ý định lấy thế thương binh hạng hai trên bốn, xin nghỉ hưu non,nhưng khi đem chuyện đó bàn vói người anh nhận thì không những không được ủng hộ mà còn bị mắng té tát vào mặt:

-Thôi, đừng có mà dở doí ra chẳng đựơc gì đâu mà chỉ tổ thê cho người ta ghét.“Non cao đã có đường trèo những bệnh hiểm nghèo đã có thuốc tiên”.

Liều thuốc đó đang ở trong tay Quách Xuân Thưởng, thằng em con chú. Có xa xoi gì, sao mình không đến, chỉ cần hạ cố mộ chút “tránh voi chẳng xấu mặt nào”.Quách Xuân Thưởng, thằng em “đa mưu túc kế.”Không dựa vào nó còn dựa vào ai?

Sau những đêm thức trắng ngẫm nghĩ tìm phương tính kế, Quách Văn Số gặp Quách Xuân Thưởng. Hai anh em đàm đạo. Quách Văn Số “nói toạc móng heo”:

-Mấy chục năm cống hiến cho cách mạng thế là đổ xuống sông,xuống biển hết, nếu như chú không giúp tôi rút được xuống 5 tuổi. Sự nghiệp của tôi gắn liền với sự vẻ vang của dòng họ Quách chúng ta. Tôi nhờ chú, trông cậy ở chú.

Quách Xuân Thuởng thận trọng quá nên dè dăt ,ý tứ:

-Khó đấy bác ạ.Xóa con số 52 để điền vào con số 47 thì không khó gì mà cái khó của nó là hậu quả xảy ra sau này tôi chịu hay bác chiụ? Quách Xuân Thưởng cài số lùi.

-Chú cứ vòng vo làm quái gì,giúp được tôi thì giúp, không giúp được thì bảo không, để tôi còn liệu. QuáchVăn Số khó chịu nói.

-Ây là em nói cho hết nhẽ phải trái để anh em tìm cách gỡ, chứ không phải để từ chối không giúp bác, chưa chi bác đã xẵng. Quách Văn Thưởng trách móc.

-Y tôi là không phải thế, nhưng nếu chú ngần ngại…

Quách Văn Số giàn hòa:

-Thì bác cắt phéng tình máu mủ chứ gì?

Quách Xuân Thưởng đặt vấn đề hơi nặng.

-Chú vưỡn coi tôi là chỗ máu mủ ruột rà? Quách Văn Số cảm động.

-Bác nói thế là cạn lời rồi.Là em,em phải có trách nhiệmn đối với anh.Bác yên tâm đi.Quách Xuân Thưởng nắm lấy bàn tay hôi hổi nóng của ông anh họ.

-Cảm ơn chú đã vì tình gia tộc mà cứu tôi.Đây là một việc lớn, quan trọng, nó quyết định sự nghiêp của tôi, quyết định sự vẻ vang của dòng họ Quách chúng ta.

-Em biết phaỉ làm gì và làm thế nào rồi.Bác yên tâm đi.Ông Khoa đã gíup em “đường đi nước bước”rồi. Bác khoỉ phải lo. Cái chìa khóa vạn năng đã ở trong tay em.

Quách Văn Số được bổ nhiệm làm giám đốc Sở Địa chính tròn một năm thì tổ chức điều Quách Xuân Thưởng chuyên viên chính của Ban Tổ chức về làm Trưởng phòng Tổ chức Sở Địa chính. Quách Xuân Thưởng là cựu chiến binh, nhập ngũ ngày 17 tháng 3 năm 1968 chiến đấu ở chiến trường Tây Nguyên.Năm 1970 được phong tặng danh hiệu “dũng sỹ diệt Mỹ”. Năm 1976 chuyển ngành về Ban Tổ chức chuyên lo giữ hồ sơ cán bộ chủ chốt cấp tỉnh quản lý, một việc quan trọng bậc nhất của hệ thống lưu giữ quốc gia. Quách Xuân Thưởng được thủ trưởng tin cậy và dành cho nhiều ưu ái đặc biệt, không có điều kiện như vậy khó có thể làm một vịêc quá qui chuẩn của pháp luật mà người cộng sản không cho phép.

Tháng 6 năm ấy, Quách Văn Số điện cho Trửởng phòng Đô thị cấp cho Quách Xuân Thưởng một lô đất 120 mét vuông, cạnh chợ Trung Tâm như đã thỏa thuận giữa hai người có thế lực cấp đất lúc bấy giờ. Nhận được thông báo cấp đất, Quách Xuân Thưởng điện báo cho Quách Văn Số biết ngay. Quách Văn Số vui vẻ bảo:

-Tiền nộp lệ phí đất của chú, chú để tôi lo.

Quách Văn Số là người tôn trọng lời hứa, không chỉ nộp đủ khoản tiền lệ phí đất mà còn đứng ra làm trung gian giao cho Quách Thị Loan em ruột mình là chuyên viên Cục Thuế bỏ tiền ra xây hai căn hộ ba tầng, mỗi tầng 60 mét vuông sàn, vị chi là 180 mét vuông, cho Quách Văn Thửơng một căn hộ. Quách Văn Thưởng “tay không bắt giặc”cũng như nhiều quan chức chỉ một chữ ký roạch vào tờ giấy đã có cả triệu đô la Mỹ, cái nhà ba tầng của Quách Xuân Thưởng do ông anh họ “lăng xê” cho, là cái đinh gi. Chợ Trung Tâm mở rộng, nhà Quách Xuân Thưởng ở vị trí trung tâm thuận bán buôn vào thời điểm bấy giờ. Quách Xuân Thưởng nhập đựơc hộ khẩu vợ và hai con vào thành phố trở thành công dân thành phố loại hai cũng là do công lao của Quách Văn Số có cái quyền cấp đất mà người nhập hộ khẩu cho vợ con Quách Xuân Thưởng thì lại đang có nhu càu đất ở. Thôi thì “ông đáp của kia bà chìa của nọ, có đi có lại cho toại lòng nhau.”Quách Xuân Thưởng về nhà mới chỉ làm cái lễ mọn, cúng thổ công rồi hai anh em bù khú vói nhau.Tối đến mới mời ông Khoa,người bật đèn xanh cho Quách Xuân Thưởng đưa sự nghiệp Quách Văn Số “lên mây” để đến nông nỗi anh em nhà họ Quách bây giờ lâm vào thảm họa khôn lường.

Anh em nhà họ Quách đưa ân nhân ra Biển Mơ ngắm trời mây non nước, nghe các cây chèo quan họ hát ca trù sướng lịm người. Ngày Quí Hợi, tháng Canh Thìn, Quách Xuân Thưởng khai trương Công ty tư vấn thiết kế Chung Thương. Công ty tư vấn này do vợ Quách Xuân Thửơng làm giám đốc liên kết với các chủ đầu tư đổi đất lấy cơ sở hạ tầng, đẻ sòn sòn ra những công trình chướng mắt dân quá, làm đau đầu nhiều quan chức thành phố. Ông chủ tịch phải đứng ra xử lý vụ phường 5 xây nhà văn hóa phải xem tuổi chủ tịch mặt trận được hướng nào mới xây theo hứơng ấy, cần quái gì qui họach, thế mới có chuyện làm mất mỹ quan phố xá, mới phải phá dỡ. Anh em nhà họ Quách ngồi xơi rượu Tây. Quách Xuân Thưởng nói:

-Anh đã vì em, không chỉ lo cho em có cơ nghịêp mà còn tạo dựng cho em vị trí xã hội, nhìn lên tuy chẳng bằng ai nhưng nhìn xuống em cũng phải nói thực như em mơ một giấc mơ vàng.

-Còn công chú đối với tôi mà chả hơn cả trời, hơn cả bể, có phải thế không? Thôi, ta chuyển sang nói chuỵên cho vui chứ chuyện ơn huệ nghe nó chán cả tai. QuáchVăn Số rót thêm rựơu vào ly cho Quách Xuân Thưởng rồi bảo:

-Nào, anh em ta cạn chỗ này.Tôi còn phải lên gặp ông Khoa xem ông ta cần lô đất nào để còn liệu.

Quách XuânThưởng cho anh biết ông Khoa cần lô đất hai mặt đường, gần chợ Trung Tâm. QuáchVăn Số lăc đầu nguầy nguậy bảo:

-Thế thì chịu. Đất hai mặt đường, gần chợ Trung Tâm bây giờ thì bố tôi sống lại cũng không thể cấp cho ông ta được. Nợ tiền thì trước sau thế nào cũng trả được chứ nợ đời thì chỉ có đem xuống mồ. Ong Khoa uất lắm, nhưng chịu cứng, vì ông đã được cấp trước sau cả thảy năm lần, 700 mét vuông đất khu đô thị phố Cảng Cá. Bà Tiễu, vợ ông xỉa xói vào mặt Quách Văn Thưởng “Quân ăn cháo đá bát.”

Hôm sau phải đi dự cuộc họp bàn về công tác tổ chức, Quách Văn Số điện báo cho Quách Xuân Thưởng chuẩn bị về số cán bộ nằm trong diện luân chyển để thống nhất với Sở Nội vụ. Theo đề án tổ chức mới, Sở Địa chính được tách phòng Tổ chức thành hai phòng, phòng Tổ chức cán bộ và phòng Tổng hợp. Bộ máy ổn định, duy chỉ còn vấn đè tổ chức là chưa ngã ngũ. Được tin này, em trai Quách Văn Số là Quách Văn Như chuyên viên phòng Địa chính huyện X nhẩy bổ lên bảo anh:

-Anh phải điều em về giữ chức Trưởng phòng Tổng hợp lo việc nội vụ cho anh để anh rảnh tay với ra thị trường đất. Đất bây giờ là vàng mười rồi, không thể chia quyền lãnh đạo.

Phương án tổ chức mới do đích thân giám đốc soạn thảo được Ban lãnh đạo nhất trí thông qua. Hội nghị lãnh đạo mở rộng được tổ chức bàn thảo để thống nhất trong nội bộ là ưu tiên phó phòngTổ chức Văn Khôi thôi giữ chức vụ này để đi học chính trị ở trường Đảng. Phó phòng Dư Văn Điền, nhân vật được nhiều người tiến cử giữ chức Trưởng phòng Tổng hợp có khiếu văn nghệ, chuyển sang bộ phận thi đua để phát huy tài năng. Khuyết chân Trưởng phòng Tổng hợp, rất bí cho lãnh đạo, nhưng chọn ai. Lãnh đạo phải hội ý để thống nhất quan điểm chọn ngươì xứng đáng giữ chức vụ quan trọng này. Trong cuộc hội ý chớp nhoáng ấy, sau khi trao đổi kỹ càng, giám đốc Quách Văn Số yêu cầu mọi người hãy cân nhắc cho thật kỹ lưỡng trứơc khi giới thiệu và phải thật sự công tâm, không thiên vị cảm tình cá nhân. Ai cũng biết đó là một ý kiến đúng. Người có quan điểm dung hòa, truớc khi giới thiệu ngừơi làm Trưởng phòng Tổng hợp đã đọc được ý nghĩ giám đốc “Tôi cần anh ủng hộ” đó là Phó Giám đốc Thường trực Vũ Trọng Kha. ủng hộ giám đốc là một mệnh lệnh, làm trái, coi như anh chống cấp trên.” Phó Giám đốc thường trực Vũ Trọng Kha không còn con đừơng nào , đành “ngậm bồ hòn làm ngọt”:

-Tôi xin trân trọng giới thiệu đồng chí Quách Văn Như. Đồng chí Quách Văn Như là người duy nhất có đủ 4 tiêu chuẩn sau đây. Một là, có bằng đại học Địa chính, ngoài ra đồng chí Quách Văn Như còn đựơc đào tạo 1 lớp chính trị chính quy. Hai là, có thâm niên công tác địa chính trên 5 năm. Ba là, tuổi đời dưới 40. Bốn là, thái độ chính trị kiên định,công tác tháo vát,năng động.Tôi cũng xin nói thêm, ở văn phòng chúng ta, không có đồng chí nào có đủ 4 tiêu chuẩn trên.

Giám đốc Quách Văn Số nhìn mọi người, tỏ thiện cảm:

-Đồng chí nào có ý kiến , xin mời phát biểu.

Mọi người giơ tay biểu quyết. Cuộc họp tiếp tục trong bầu không khí sôi động, phấn chấn, dù có ai đó nuối tiếc cho người mình đặt niềm tin đã vuột khỏi tầm tay cơ hội tốt, có hai đầu bốn tay cũng không thể cưỡng lại được tâp thể. Giám đốc Quách Văn Số hỏi lại lần nữa xem ai có ý kiến gì , ông dành đựơc một tràng pháo tay dòn dã biểu thị sự nhất trí cao với người lãnh đạo đã biết sử dụng quyền dân chủ để điều hành công việc một cách suôn sẻ.

Chỉ có Dũng, người không được dự cuộc họp quan trọng đó, anh ngồi ở phòng họp chờ sự phán quyết của lãnh đạo là kiên quyết bảo vệ ý kiến phản đối viêc bầu Trửơng phòng Tổng hợp , theo anh đó là một cuộc “bày binh bố trận” vụng về của lãnh đạo và một bầy “ăn theo nói leo” mất hết liêm sỉ.Anh tẩy chay cuộc bỏ phiếu đó bằng cách bỏ hội nghị. Hành vi của anh cũng đã tạo sự nghi ngờ trong dư luận quần chúng, nhiều nguời đồng tình vói anh, nhưng vì sợ trù đập, trả thù, họ phải im lặng, mặc dù họ biết như vậy là hèn nhát, là bán mình cho sự bất công. Những người hiểu anh ,tin anh, tin vào công lý hy vọng anh sẽ đem lại sự công bằng, nhưng con tạo bất công đã cướp mạng sống của anh để lại cho đồng chí, cho bạn bè, cho người thân thiết nỗi đau thương vô hạn mà không gì có thể bù đắp được. Nhưng không ngờ cái chết của anh lại dấy lên sự bât bình. Nhiều người có lương tri và lòng tự trọng đã sám hối…nhưng chưa đủ sức mạnh và chưa đủ điều kiện để làm sáng tỏ chân lý đang bị bao phủ bầu không khí ô nhiễm.

Quách Văn Như được bổ nhiệm chức Trưởng phòng Tổng hợp với số phiếu bầu tuyệt đối. Những người trong cuộc bảo rằng người được tham gia bầu Trưởng phòng Tổng hợp phải viết tên, địa chỉ vào phiếu bầu và chỉ bầu người do hội nghị cán bộ chủ chốt giới thiệu, phiếu bầu hai người,bầu người không được giới thiệu, phiếu trắng coi như phiếu không có giá trị. Qua phiếu bầu, lãnh đạo biết người chống lại chủ trương của mình lập tức anh ta mất béng cái hũ gạo, vì thế ngươì ta muốn yên chuỵên, để làm ăn, không muốn dây vào quân hủi làm gì.

Lại nói về Quách Văn Như.

Nhậm chức Trưởng phòng Tổng hợp, mời Vũ Trọng Kha và Quách Xuân Thưởng đánh chén ở nhà hàng Trăng Thanh. Họ ngự trong một phòng sang trọng hướng ra biển,mỗi người ẵm một cô hầu gái trẻ măng, nhưng đã thành đàn bà lúc mới 15,16 tuổi, “đôi gò bồng đảo” đã thâm, phải qua mỹ viện mới hồng lại, nhưng đã nhao nhão, chỉ tiếc các em sợ tốn tiền không đi vá màng trinh, thành thử không được giá gái trinh,tiếc thật. Người hầu bàn dâng thượng đế món tôm hùm tôm hùm nục nạc.Mỗi vị nhón một miếng chấm vào núm vú em rồi đưa lên miệng nhai khau kháu. Chỉ tiếc là tiếc món súp vây cá mập thượng đế không đổ lên rốn em để liếm như mọi khi vì, thượng đế sợ em bị bệnh thời đại đã chuyển sang giai đoạn cuối. No say rồi Quách Văn Như ký vào sổ nợ mới rút hầu bao ra “boa” cho mỗi em năm chục. Em dằn tay ra bảo:

-Rẻ thế thôi như? Em có vẻ hờn dỗi.

Quách Văn Như véo mũi em bảo:

– Chiều mai thượng đế sẽ “boa”cho cưng gấp ba gấp bốn nếu cưng chiều thượng đế ngon hơn nghe chưa? Vừa nói thượng đế vừa thọc tay vào ngực em, đau em, em hắt tay thượng đế ra làm rách mất cái nịt vú mới mua 5000 đồng.
Chức Trưởng phòng Tổng hợp không béo bở như chức giám đốc nhưng cũng có cửa, cửa nào thì cũng từ đất mà ra cả. Ông kia bà nọ thành tỷ phú thử hỏi có ăn đất không? Điều này cũng dể hiểu thôi, nạn “mua quan bán chức” nhan nhản ra kia, đã có tên nào bị phát hiện, mà có bị phát hiện thì cũng lại “giơ cao đánh khẽ”nội bộ phải “đóng cửa bảo nhau”phanh phui nhau ra mà làm to chuyện, nhục cả lũ.

Quách Văn Như nhậm chức Trưởng phòng Tổng hợp chưa được nóng chỗ đã bị tố cáo sử dụng bằng trung học phổ thông giả để nhờ người thi đại học. Đỗ đại học nhưng không có kiến thức, học không vào, phải chạy cò mua điểm. Năm thứ hai bị phát hiện sử dụng bằng giả lại phải chạy cò để được về học đại học tại chức ở một trường miền núi phía Bắc. Nếu tổ chức xử đúng người, đúng tội thì Quách Văn Như đã bị buộc thôi việc, nhưng không biết có ô dù gì không mà không thấy ai đụng đến cái lông chân. Nghe đâu ông Phó Giám đốc Vũ Trọng Kha mà về hưu thì Quách Văn Như sẽ lên kế vị. Chuyện đó rất có thể xảy ra.Ơ thành phố này nhiều chuyện tương tự như thế đã xảy ra đâu phải chuyện lạ. Chỉ khi nào ông Bí thư Thành ủy lấy dũng khí “Anh lính Cụ Hồ” thì mọi sự nghiêng lệch mới được kê bằng, trả lại sự công bằng cho xẫ hội.

Giám đốc Sở Địa chính có địa vị cao sang, có cơ nghiệp lừng lững giữa trời, sống vô tư, dư dả vật chất là nhờ vào ý chí đổi đời ngay từ khi còn trong quân ngũ và kinh nghiệm bôn ba chốn thương trường chứ đâu phải nhờ vào ô to, dù lớn như người ta đồn thổi. Dẫu vậy, Quách Văn Số vẫn còn đầy ắp mộng đăng quang Phó Chủ tịch, đăng quang Thứ trưởng chứ không chịu bắt cái đinh vít vào ghế Giám đốc Sở Địa chính. Phu nhân Giám đốc Sở Địa chính không biết chồng mình làm gì và làm thế nào mà nhiều kẻ đưa ngưòi đón, nay ở biệt thự này mai ở biệt thự .

Ngày xưa, quan bố chính cũng không có cái mầu đó. Thì ra làm quan thời nay, nhiều người sướng hơn quan ngày xưa, chả trách dân người ta mất lòng tin là vì vậy. Đùng một cái tổ chức nhận được 36 lá đơn tố cáo Giám đốc Sở Địa chính khai man lý lịch Đảng.Tổ chức không thể ngờ một cán bộ lãnh đạo cấp sở, có thâm niên công tác mấy chục năm, đã từng vào sinh ra tử nơi chiến địa ác liệt, lại làm cái việc mất nhân cách như vậy. Ông Chủ tịch xã Hà Nam khẳng định:

-Ông Quách Văn Số sinh ngày 18 tháng 2 năm 1952 ,chứ không phải sinh ngày 18 tháng 2 năm 1947. Quách Văn Số không phải là thương binh. Còn về bố Quách Văn Số là Quách Văn Bội, hồi kháng chiến 9 năm chống thực dân Pháp không phải là người được Việt Minh cử ra lập tề tổ chức kháng chiến, cũng không phải người được Việt Minh giao tổ chức lực lượng vận chuyển thuốc men, đạn dược, lương thực, thực phẩm phục vụ chiến dịch Điện Biên Phủ mà đích thựcc là một tên tay sai Pháp, y đã chỉ điểm Tây đồn Cóc về bắt Xã đội trưởng Thắng đem chặt đầu bêu giữa chợ Tổng .

Tổ chức thành phố lại một phen rối tinh rối mù lên.Trưởng Ban đọc đơn tố cáo Quách Văn Số hoa cả mắt. Người có trách nhiệm về vấn đề Quách Văn Số mời Quách Văn Số lên hỏi:

-Đồng chí thấy đơn tố cáo đồng chí đúng hay sai. Sai thì sai chỗ nào mà đúng thì đúng chỗ nào?

Quách Văn Số bình tĩnh trả lời:

-Tôi không bảo đơn tố cáo tôi là sai mà tôi cũng không thừa nhận đơn tố cáo tôi là sự thực. Đề nghị các đồng chí xem xét, tôi sai tôi xin hoàn toàn chịu trách nhiệm trước Đảng.

Nói xem ra cứng đấy, nhưng trước cái nhìn nảy lửa của tổ chức, Quách Văn Số nhận ra rằng, lúc này ô dù tán loạn cả, chẳng ai dại gì đi bôi mỡ vào người cho kiến nó đốt. Quách Văn Số gục mặt xuống bàn, con tim như bị những mũi kim đâm .

Tổ chức thành phố khẳng định đơn tố cáo giám đốc Sở Địa chính Quách Văn Số là một sự kiện hết sức bức xúc. Nếu không có sự bức xúc ấy thì tổ chức nào người ta lật lại lý lịch gốc của Quách Văn Số làm gì. Thật “bất đắc dĩ,” tổ chức mới phải làm cái việc “vạch áo cho ngừơi xem lưng”.Chuyện bẩn thỉu ấy đã lấp đi mấy chục năm nay rồi bỗng phải đào bới lên cho hoắc thêm, khổ lắm nhưng không còn cách nào .

Một năm sau.

Thành đội gửi báo cáo mật cho Thành uỷ khẳng đinh không có ai tên là Quách Văn Số người làng Hòn Gốc,tổng Hà Nam phủ Thiên Trường là thương binh, mà chỉ có Quách Văn Số gốc người làng Hòn Gốc tổngHà Nam phủ Thiên Trường là sỹ quan Quân đội nhânViệt Nam chuyển ngành về U Nông nghiêp nay là Sở Nông nghệp và phát triển nông thôn. Đại diện chi Quách Văn dòng họ Quách, ông Quách Văn Hồ trình lên Thành ủy gia phả họ Quách nét chữ son còn tươi, ghi rõ Quách Văn Số sinh ngày18 tháng 2 năm 1952, con ông QuáchVăn Bội và bà Vũ Thị Hả nhập họ ngày 26 tháng 5 năm 1958, do cụ thiếu tổ Quách Xuân chứng thực. Ông đại tá Quách Phong người làng Hòn Gốc với danh nghĩa đại tá Quân đội nhân dânViêt Nam cũng khẳng định Quách Văn Bội là tay sai Pháp đã dẫn Tây đồn Cóc về bắt Xã đội Thắng chặt đầu bêu giữa chợ Tổng, ông may mắn được dân cứu thóat, không thì đã sa vào tay giặc.Bí thư Thành ủy đọc xong những quí giá trên, đầu đau như búa bổ, nhưng không cách gì , sự thật là sự thật, không thể biến hoá trắng thành đen. Quách Văn Số, một trợ thủ đắc lực của ông phải trả giá cho sự man trá, ông cũng khổ tâm lắm, nhưng biết làm gì bây giờ?

Bầu trời vần vụ mây, mưa báo trước sự sinh sôi cho một vùng đất khát.

Tháng 3 năm 2005

Cv Quach Thi Trang QTTrangCN QuachthiTrang

Đã xem 32 lần

Ủng hộ nhóm Văn tuyển.

0 0 vote
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments