Bài 3. Cái chết bí hiểm của vị Chính ủy Quân khu Trị – Thiên 1966-1971 – người được nói là con rể của kỳ cựu Cộng Sản Lê Thế Tiết.

I. Bằng chứng.

  1. Con rể và con gái?

… Cha của bà, chiến sỹ cách mạng Lê Thế Tiết – Bí thư tỉnh ủy Quảng Trị đầu tiên đã anh dũng hy sinh trong nhà tù Lao Bảo; nhớ đến chồng bà, Thiếu tướng Lê Chưởng, nguyên Bí thư lâm thời Xứ ủy Trung Kỳ và người con gái Quảng Trị mới 20 tuổi đầu đã là Bí thư lâm thời tỉnh ủy Quảng Trị. Bà là Lê Diệu Muội – nguyên Thứ trưởng Bộ Nội thương 15 năm, đại biểu Quốc hội khóa IV, V.

…Có lẽ đây là một gia đình hiếm hoi khi cả cha đẻ và hai vợ chồng bà đều là Bí thư tỉnh ủy” (Văn bản 1)

…Tháng 9-1941, Xứ ủy lâm thời Trung kỳ được thành lập tại Gia Đẳng (Triệu Phong) gồm 3 đảng viên (đang tuổi thanh niên) là Trương An, Trương Hoàn, Lê Chưởng, do đồng chí Lê Chưởng làm Bí thư. Từ đó Đảng bộ Quảng Trị mới nhận được Nghị quyết Trung ương VIII và Điều lệ Việt Minh, …” (xem bài 2, chương này)

–  Lê Thị Diệu Muội: Nguyên Bí thư tỉnh Quảng Trị – 1942 – nguyên thứ trưởng Bộ Nội thương – cán bộ lão thành cách mạng…” (xem văn bản 5, bài 2, chương này)

  1. Con rể chết bí hiểm.

“Thiếu tướng Lê Chưởng quê xã Triệu Thành, huyện Triệu Phong, tỉnh Quảng Trị. Ông tham gia hoạt động cách mạng từ rất sớm. Năm 1931 ông được kết nạp vào Đảng Cộng sản Đông Dương (nay là Đảng Cộng sản Việt Nam). ” (Văn bản 2)

“Năm 1966-1971, ông là Chính ủy, Phó bí thư Quân khu ủy Quân khu Trị – Thiên. Năm 1971, ông chuyển ngành làm Thứ trưởng Bộ Giáo dục.” (Văn bản 2)

“Xe ông Chưởng ở trong đi ra, sáng sớm trời mưa dầm tầm nhìn kém. ” (Văn bản 3)

            “người lái xe đã đánh lái sang phía bên, nhưng (oái ăm thay chiếc xe đó là của bộ đội thông tin vốn quân của Chính uỷ Lê Chưởng trước đây)” (Văn bản 3)

            “Thế là cả hai xe ngược chiều nhau bỏ cả con đường rộng lớn đâm nhau cùng lao xuống ruộng. Đ/c Chưởng ngồi trước xe bị kính vỡ đâm vào cùng với chấn động mạnh nên gục xuống và khi đưa đến bệnh viện huyện Cẩm Xuyên thì đã tắt thở. ” (Văn bản 3)

  1. cuốn sổ tay ” của con rể viết gì?

“Toàn bộ tài sản của đ/c như ca táp, ba lô, đài bán dẫn, nhẫn vàng thì tôi đã cất giữ và bàn giao lại cho văn phòng Bộ. Riêng cuốn sổ tay thì Quân khu 4 giữ vì trong đó có những bí mật quân sự.” (Văn bản 3)

II. Phân tích.

  1. Có thật là con gái?

Phải chăng quỷ dám dùng con của người?

Ở đây có 2 khả năng xảy ra:

Một là, Lê Thị Diệu Muội chẳng phải con gái của Lê Thế Tiết mà là nhận xằng cho oai. Nếu là khả năng này thì sẽ có người đặt câu hỏi: Rằng người nhà của Lê Thế Tiết sẽ phát hiện ra ngay!

Nhưng nên nhớ: Võ Nguyên Giáp, Phạm Văn Đồng… phần lớn lũ quỷ cũng nhận là con của ai đó, mà có phát hiện ra đâu – bọn quỷ đã giết hết người lớn của gia đình đó, chỉ còn toàn trẻ con, rồi cũng vì bận việc “Cách Mạng” mà ít về quê thì làm sao mà phát hiện được? (Xem thêm Quyển 6. Võ Nguyên Giáp, Phạm Văn Đồng – Ác quỷ!)

Hai là, Lê Thị Diệu Muội đúng là con gái của Lê Thế Tiết nhưng vì còn trẻ chưa biết chuyện cha làm cộng sản như thế nào, sau này chúng dựng lên: “mới 20 tuổi đầu đã là Bí thư lâm thời tỉnh ủy Quảng Trị”

Bằng chứng cho giả thuyết này là hồi ký của bà này kể về cha cũng rất phét: “Bà nhớ lại: Ngày ấy, mới 11 tuổi đầu, bà đã bị giặc bắt giam 2 tuần vì tội canh giữ cho cha mình cùng các đồng chí trong Tỉnh ủy họp tại nhà. Cha giao nhiệm vụ đứng ở đầu ngõ canh chừng có người lạ nào đi quanh thì reo thật to đẻ mọi người đang họp trong nhà biết mà rút lui. Bỗng nhiên, bà thấy có rất nhiều tiếng chuông ngựa chạy vào, bèn kêu thật to: “Ngựa đâu mà nhiều thế!”. Mọi người đang họp biết có chuyện liền nhanh chóng thu dọn tài liệu và thoát ra cửa sau. Giặc vào nhà không tìm thấy ai liền bắt bà đi. ” (Văn bản 1)

Con rể, chồng bà này cũng chỉ là Cộng sản của Hồ (giai đoạn sau 1941) mà thôi!

Việc ghi “Năm 1931 ông được kết nạp vào Đảng Cộng sản Đông Dương (nay là Đảng Cộng sản Việt Nam). ” (Văn bản 2) cũng chỉ là ghi lấy được, vì ông này cũng chẳng được một văn bản nào của Đảng Cộng Sản Đông Dương trước 1941 nhắc tới tên!

  1. Cái chết bí hiểm của người con rể.

Xem như trên ta đã thấy rất rõ, 2 xe quân đội lại “hai xe ngược chiều nhau bỏ cả con đường rộng lớn đâm nhau cùng lao xuống ruộng.” đây rất có thể là một vụ diệt khẩu, vì sau đó “Riêng cuốn sổ tay thì Quân khu 4 giữ vì trong đó có những bí mật quân sự.”!

Nên nhớ: “Năm 1971, ông chuyển ngành làm Thứ trưởng Bộ Giáo dục.” (Văn bản 2) Vậy thì “cuốn sổ tay ” không chắc đã phải “bí mật quân sự” nữa, mà phải chăng là: ông đã ghi chuyện gì về nhà vợ?

            III. Tài Liệu nghiên cứu.

            (Văn bản 1)

NGƯỜI TIẾP NỐI TRUYỀN THỐNG VẺ VANG

http://www.na.gov.vn/NhomNNSVN/60namQHVN/43.htm

Sinh ra và lớn lên trong gia đình “cách mạng nòi”, bà cùng chồng là người tiếp nối được truyền thống vẻ vang của dòng họ, gia đình. Các nhà hoạt động chính trị lão thành như Tố Hữu, Hoàng Anh, Đặng Thai Mai luôn nhớ đến người cha của bà, chiến sỹ cách mạng Lê Thế Tiết – Bí thư tỉnh ủy Quảng Trị đầu tiên đã anh dũng hy sinh trong nhà tù Lao Bảo; nhớ đến chồng bà, Thiếu tướng Lê Chưởng, nguyên Bí thư lâm thời Xứ ủy Trung Kỳ và người con gái Quảng Trị mới 20 tuổi đầu đã là Bí thư lâm thời tỉnh ủy Quảng Trị. Bà là Lê Diệu Muội – nguyên Thứ trưởng Bộ Nội thương 15 năm, đại biểu Quốc hội khóa IV, V.

Đã sang tuổi 84, nhưng bà vẫn rất minh mẫn khi nhắc về hồi ức của gia đình mình. Bà nhớ lại: Ngày ấy, mới 11 tuổi đầu, bà đã bị giặc bắt giam 2 tuần vì tội canh giữ cho cha mình cùng các đồng chí trong Tỉnh ủy họp tại nhà. Cha giao nhiệm vụ đứng ở đầu ngõ canh chừng có người lạ nào đi quanh thì reo thật to đẻ mọi người đang họp trong nhà biết mà rút lui. Bỗng nhiên, bà thấy có rất nhiều tiếng chuông ngựa chạy vào, bèn kêu thật to: “Ngựa đâu mà nhiều thế!”. Mọi người đang họp biết có chuyện liền nhanh chóng thu dọn tài liệu và thoát ra cửa sau. Giặc vào nhà không tìm thấy ai liền bắt bà đi. Suốt 2 tuần ở bót giặc, bà khóc cả ngày và lắc đầu liên tục khi giặc tra khảo. Chẳng khai thác gì được ở một đứa trẻ, sau hai tuần chúng đành thả bà về làng.

Năm 1967, bà được cử làm Thứ trưởng Bộ Nội thương …

Có lẽ đây là một gia đình hiếm hoi khi cả cha đẻ và hai vợ chồng bà đều là Bí thư tỉnh ủy, bà và chồng đều là Thứ trưởng, cùng được tặng thưởng Huân chương Hồ Chí Minh …

(Văn bản 2)

Chính ủy Lê Chưởng

QĐND – Thứ Sáu, 13/05/2011, 18:22 (GMT+7)

http://119.15.167.94/qdndsubsite/vi-vn/89/70/81/81/81/147797/Default.aspx

QĐND – Năm 1961, Thiếu tướng Lê Chưởng được cấp trên điều về làm Chính ủy Học viện Chính trị và làm việc ở đó 5 năm. Năm 1966, anh vào nhận nhiệm vụ ở chiến trường Trị-Thiên với cương vị Chính ủy Quân khu.

Thời kỳ anh Chưởng làm Chính ủy học viện, anh Lê Nghĩa Sĩ làm Chủ nhiệm chính trị, tôi là Trợ lý Tuyên huấn cùng với Thiều Trí, Nguyễn Huy Thiều…

Anh Lê Chưởng được toàn quân biết tiếng như một “cây thời sự” có hạng, nên ở đâu cũng cố mời cho được anh đến nói chuyện, thông báo tình hình. Là Trợ lý Tuyên huấn, tôi được tháp tùng anh đi khắp đây đó. Nhớ lại hồi ở Liên khu 4 những năm đầu kháng chiến chống Pháp, hễ có thông báo “Đồng chí Trường Sinh nói chuyện” (Trường Sinh là bí danh anh Lê Chưởng) là hội trường quân khu, liên khu ủy, các tỉnh ủy chật ních người ngồi nghe cho đến tận 10 giờ, 11 giờ đêm, không điện, không mi-crô vẫn im phăng phắc.

Đồng chí Lê Chưởng trên đường hành quân tại chiến trường Trị Thiên-Huế, 1968.Ảnh tư liệu.

Anh còn là “cây lý luận”. Hồi làm Cục trưởng Cục Tuyên huấn, Tổng cục Chính trị, anh viết hai tác phẩm: “Học tập, xây dựng nhân sinh quan cộng sản” và “Con người và vũ khí trong chiến tranh hiện đại”. Hiện nhiều học viên, nhà trường vẫn còn lưu giữ hai tác phẩm này phục vụ cho công tác nghiên cứu. Anh Lê Chưởng lại có tài văn chương, viết tiểu thuyết, làm thơ, viết báo. Năm 1945, anh là chủ bút tờ báo “Quyết thắng” của Kỳ bộ Việt Minh Trung Bộ. Cuốn hồi ký “Đất nước vào xuân” của anh được đông đảo cán bộ, chiến sĩ, nhất là đồng bào, đồng chí, đồng đội ở chiến trường Bình-Trị-Thiên khói lửa đón nhận rất trân trọng.

Năm 1971, anh được Trung ương điều ra công tác ở Bộ Giáo dục làm Thứ trưởng và Bí thư Đảng đoàn. Chiều chiều, đi làm về, anh đều ghé qua Câu lạc bộ quân nhân, đánh vài séc quần vợt, gặp gỡ mọi người. Lúc này, tôi đã về công tác ở Báo Quân đội nhân dân, buổi chiều vẫn đi bách bộ quanh sân vận động Cột Cờ. Vì vậy, cũng được gặp anh luôn. Có bài thơ nào mới, anh đều gửi cho tôi. Tôi nhớ vào khoảng đầu tháng 10-1973, khi ngồi uống bia ở CLB quân nhân, anh mở cặp, đưa cho tôi hai bài thơ. Anh nói: Cậu là dân Nghệ -Tĩnh, tớ vừa đi trong ấy ra, tặng cậu hai bài thơ quê hương. Đến nay, tôi vẫn nhớ những câu thơ:

Anh còn có hai bài thơ viết tặng Quảng Bình, Vĩnh Linh. Đó là bài “Quảng Bình không ngái, không xa” và “Vĩnh Linh lắm sắn, giàu tiêu”. Nhưng cũng trong tháng 10-1973, linh tính báo cho tôi biết có điều gì đó không bình thường. Mấy ngày liền, tôi không thấy anh Lê Chưởng đến sân Cột Cờ.

Thì ra, anh bị tai nạn trên đường đi công tác và đã sang thế giới bên kia ngày 25-10-1973 ở tuổi 60. Tôi lặng người, lau nước mắt…

Thiếu tướng Lê Chưởng quê xã Triệu Thành, huyện Triệu Phong, tỉnh Quảng Trị. Ông tham gia hoạt động cách mạng từ rất sớm. Năm 1931 ông được kết nạp vào Đảng Cộng sản Đông Dương (nay là Đảng Cộng sản Việt Nam).

Tháng 3-1946, ông là Chủ nhiệm Việt Minh Thuận Hóa, Bí thư Thị ủy. Năm 1947-1948, ông nhập ngũ, là Chính ủy Mặt trận Đường 9, Trung đoàn 95; tham gia Khu ủy Khu 4, trực tiếp làm Bí thư Tỉnh ủy Quảng Trị. Năm 1949, ông là Chính ủy, Thường vụ Liên khu ủy Liên khu 4. Năm 1951, ông là Chính ủy Đại đoàn 304. Năm 1955, ông là Cục trưởng Cục Tuyên huấn trực thuộc Tổng cục Chính trị. Năm 1959-1961, ông là Chính ủy Đoàn 959, Học viện Chính trị. Năm 1966-1971, ông là Chính ủy, Phó bí thư Quân khu ủy Quân khu Trị – Thiên. Năm 1971, ông chuyển ngành làm Thứ trưởng Bộ Giáo dục.

Trần Tiệu

(Văn bản 3)

Những ngày cuối của Thiếu tướng – Thứ trưởng Bộ GD Lê Chưởng

Chủ Nhật, 11/8/2013

http://giaoducthoidai.vn/giao-duc/nhung-ngay-cuoi-cua-thieu-tuong-thu-truong-bo-gd-le-chuong-5832-u.html

…Tai nạn thương tâm đã xảy ra vào sáng sớm ngày 25/10/973 tại đoạn đường quốc lộ số 1 ở cồn Rành Rành, tức chợ Cầu hiện nay (cách Thị trấn Cẩm Xuyên 10km về phía Nam) và đã cướp đi mạng sống của ông. Xe ông Chưởng ở trong đi ra, sáng sớm trời mưa dầm tầm nhìn kém. Phát hiện ra phía trước cách 100m bên phải có một chiếc xe tải đang đậu, người lái xe đã đánh lái sang phía bên, nhưng (oái ăm thay chiếc xe đó là của bộ đội thông tin vốn quân của Chính uỷ Lê Chưởng trước đây) ghé qua nhà dân duy nhất ở đấy để xin nấu cơm nhưng không nghỉ được nên tiếp tục cho xe lên đường.

Thế là cả hai xe ngược chiều nhau bỏ cả con đường rộng lớn đâm nhau cùng lao xuống ruộng. Đ/c Chưởng ngồi trước xe bị kính vỡ đâm vào cùng với chấn động mạnh nên gục xuống và khi đưa đến bệnh viện huyện Cẩm Xuyên thì đã tắt thở. Bộ GD, Quân khu IV và Ủy ban Tỉnh Hà Tĩnh đều đã có mặt kịp thời, hàng chục chiếc xe của các đoàn đã tập kết tại địa bàn nhà tôi để giải quyết sự việc. Anh Tuấn (người lái xe) bị tạm giam còn tôi thì chạy như con thoi hết từ bệnh viện lại vào hiện trường rồi ra Ủy ban tỉnh. Vì thời tiết xấu máy bay trực thăng không xuống được, Quân khu IV cho xe Quân y vào chở đ/c về Hà Nội.

Để đáp ứng yêu cầu tang lễ cho đ/c sau mấy ngày nên ban pháp y đã mổ lấy phủ tạng của đ/c bỏ vào một cái tiểu giao cho chúng tôi chôn tại cồn Su (gần bệnh viện Cẩm Xuyên) đặt thêm vào là 5kg đường và trà. Điều mà tôi rất đau lòng là chỉ sau hai năm thì tôi đã để lạc mất một phần thi thể của Thủ trưởng. Toàn bộ tài sản của đ/c như ca táp, ba lô, đài bán dẫn, nhẫn vàng thì tôi đã cất giữ và bàn giao lại cho văn phòng Bộ. Riêng cuốn sổ tay thì Quân khu 4 giữ vì trong đó có những bí mật quân sự.

Đưa đ/c Chưởng về Hà Nội tôi cùng đi theo. Chỉ vì làm thất lạc mất bộ phận phủ tạng trên mà sau ngày hết khó (tang) tôi không thể và không dám gặp bà Trịnh Thị Muội (vợ của đ/c Chưởng) cùng con cháu ông, vì tôi không thể đáp ứng được yêu cầu của gia đình. Mặt khác ngày hết khó của đ/c Chưởng cũng là ngày trường ba cấp Cẩm Bình giải thể và Hà Tĩnh nhập với Nghệ An. Ban lãnh đạo Ngành GD Cẩm Xuyên và trường ba cấp Cẩm Bình đi mỗi người mỗi ngả. Tôi đi trường khác nên không có điều kiện để ra Hà Nội và công tác với Bộ như trước nữa.

Từ đó đến nay đã gần 40 năm rồi, nhân đọc bài báo của Trần Tiêu, trong ký ức tôi những kỷ niệm xưa lại dồn về. …

 Đặng ĐÌnh Tư

Con re LTT chet bi an

Đã xem 6 lần

Ủng hộ nhóm Văn tuyển.

0 0 vote
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments