Bài 1. Thủ tiêu Nguyễn Phong Sắc – Bí thư xứ ủy Trung Kỳ rồi diệt người thân và chuyện lũ quỷ gán ghép “vợ chồng”.

Chương 5.      Bọn quỷ diệt khẩu ở xứ ủy Trung Kỳ.

Bài 1. Thủ tiêu Nguyễn Phong Sắc – Bí thư xứ ủy Trung Kỳ rồi diệt người thân và chuyện lũ quỷ gán ghép “vợ chồng”.          

I. Bằng chứng.           

  1. Diệt thân.

Chú ruột ông, Nguyễn Phong Sắc, từng là ủy viên trung ương Đảng Cộng sản Đông Dương. Nguyễn Đình Lạp bắt đầu viết báo từ năm 1933. Từ năm 1937, ông viết phóng sự cho nhiều tờ báo ở Hà Nội. Sau Cách mạng tháng Tám, ông tham gia đoàn văn nghệ Nam tiến, nhập ngũ, chiến đấu rồi được điều động làm công tác văn nghệ trong lòng Hà Nội tạm chiếm, sau đó sang Ty Công an Hà Nội.

Nguyễn Đình Lạp mất ngày 24 tháng 4 năm 1952 tại Thanh Hóa.” (Văn bản 1)

  1. Mất con.

…Năm 1929, bà Hoàng Thị Ái trở thành thư ký cho Nguyễn Phong Sắc, Bí thư xứ ủy Trung Kỳ. Khi đó, phong trào cách mạng ở Trung Kỳ đang phát triển mạnh, tổ chức đã yêu cầu hai ông bà đóng giả vợ chồng, cùng chung sống với nhau dưới một mái nhà, cùng sinh hoạt chung như vợ chồng để dễ bề thâm nhập phong trào công nhân ở miền Nam. Chính trong những ngày này, họ nảy sinh tình cảm với nhau. Được tổ chức động viên, bà đã trở thành vợ của ông, dù biết rằng ở Hà Nội, ông đã có một người vợ và hai con nhỏ.

…Năm 1935, khi vừa được trả tự do, quay trở lại gia đình cơ sở cũ nơi đã gửi đứa con còn đỏ hỏn, bà lại nhân được tin sét đánh: vợ chồng gia đình cơ sở cách mạng đó cũng bị địch bắt sau phong trào Xô Viết Nghệ Tĩnh. Con của bà cùng với con của đôi vợ chồng ấy đã chết vì khát sữa.” (Văn bản 2)

…Nhà cách mạng Nguyễn Phong Sắc có hai người con trai, một đã hy sinh năm 1972 trong cuộc tấn công của máy bay Mỹ 12 ngày đêm ở Hà Nội. Người con trai thứ là Nguyễn Phong Vinh (từng công tác tại Ban tổ chức Trung ương Đảng).” (Văn bản 2)

  1. Mất xác.

            “đó là đồn Song Lộc, huyện Nghi Lộc, Nghệ An. Khi bị bắn, cụ Sắc bị bịt mắt; bắn xong, xác cụ bị vùi xuống chân đê; nước sông lên, cuốn xác trôi xuống xóm dưới.

Bà Hằng cho biết, cụ Sắc hiện đang nằm ở xóm Bình Minh, xã Đa Phúc, huyện Nghi Lộc, Nghệ An; bà Hằng nói thêm, ngôi mộ này đang có tranh chấp. Thuê một chuyến xe vào Nghệ An, bà Hằng dẫn đến xóm Bình Minh. Tại xóm này, gia đình gặp một cụ già 80 tuổi xác nhận rằng khi còn nhỏ đã cùng người làng đưa một xác người trôi dưới sông lên chôn cất. Ngôi mộ được xác định, tuy nhiên, một người trong làng đã nhận đó là mộ của nhà mình vì bên cạnh đó còn một ngôi không người nhận, và đó chính là điều ứng với nhận xét của “nhà ngoại cảm” Bích Hằng. Việc tìm mộ của cụ Sắc coi như đã được gia đình xác định. ” (Văn bản 3)

  1. Lũ quỷ gán gép “vợ chồng”.

“…Bà mất chồng, rồi mất con mà vẫn chưa được một lần thắp hương trước ông bà tổ tiên bên chồng như một người con dâu thực sự.

Trong những năm tháng hoạt động ở chiến khu, bà tình cờ gặp người lính trẻ Nguyễn Phong Vinh. Qua lời những người đồng chí, bà mới biết đó là con trai của Nguyễn Phong Sắc. Kể từ đó, trong những ngày hoạt động trên chiến khu, bà luôn chăm sóc người con riêng của chồng và coi người con này như con đẻ của mình. Sau này, qua người con ấy, bà mới gặp được người vợ đầu của chồng – bà Trịnh Thị Cán.
Ngày gặp mặt, hai người phụ nữ tuy chung một chồng nhưng mới lần đầu biết nhau đã coi nhau như chị em ruột.” (Văn bản 2)

II. Phân tích: Cũng như hầu hết các nhà Cộng Sản kỳ cựu của Đảng Cộng Sản Đông Dương. Chuyện giết người thân, giết vợ con, thủ tiêu chết mất xác ở Nguyễn Phong Sắc có đầy đủ cả!

  1. Hoàng Thị Ái có thật là vợ Nguyễn Phong Sắc?

Chuyện “Hoàng Thị Ái xuất thân trong một gia đình quan lại nổi tiếng ở Quảng Trị” lại làm vợ một Cộng Sản kỳ cựu của Đảng Cộng Sản Đông Dương có tin được không?

            Nên nhớ: Người Cộng sản thật rất ghét “quan lại nổi tiếng”!

            Nên nhớ: Lý lịch ở tù ra năm 1945 là dấu hiệu của quỷ: “…Sau 5 năm bị giam ở nhà tù Hỏa Lò từ năm 1940 – 1945, bà trở thành tỉnh ủy viên, tham gia thành lập Ủy ban khởi nghĩa ở Bình – Trị – Thiên, trở thành Bí thư phụ vận khu 4” (Xem thêm Quyển 15. Giết tù Chính trị – dùng bọn tù hình sự bảo là Tù Cộng sản rồi cho làm Lãnh đạo. Dùng quỷ thay người – chủ tịch Côn Đảo năm 1945 là tướng cướp.)

            Chuyện “người vợ đầu của chồng – bà Trịnh Thị Cán.” Rồi có “Người con trai thứ là Nguyễn Phong Vinh (từng công tác tại Ban tổ chức Trung ương Đảng).” được Hoàng Thị Ái thân mật có tin được không?

Nên nhớ: Hãy xem Phạm Văn Đồng có vợ ốm, Đồng chẳng ở cùng vậy mà bọn bồi bút cũng viết hết sức tình cảm, thì chuyện này cũng chẳng nên tin là mấy! ” (Xem thêm Quyển 6. Võ Nguyên Giáp, Phạm Văn Đồng – Ác quỷ!)

Sự thật ở đây là gì?

Là: Cũng như hầu hết các Cộng Sản kỳ cựu khác: Hoàng Văn Thụ, Lương Khánh Thiện… (Xem chương 2) bọn quỷ đã thủ tiêu Nguyễn Phong Sắc thì không thể để người vợ và con hoạt động cùng còn sống được! (Người vợ ở quê Trịnh Thị Cán thoát được là do chẳng biết chuyện gì của chồng) sau đó bọn chúng gắn Hoàng Thị Ái vào cho oai mà thôi!

  1. Tại sao người cháu ruột chết trẻ?

Người cháu gọi Nguyễn Phong Sắc là chú ruột (Nguyễn Đình Lạp bắt đầu viết báo từ năm 1933.) là một trí thức vì sao chết “Nguyễn Đình Lạp mất ngày 24 tháng 4 năm 1952 tại Thanh Hóa.” Có là một lẽ tự nhiên không? Nên nhớ ông này là một trí thức, tại sao lại chết trẻ ở tuổi 39? Sống chết là lẽ thường, tuy nhiên nếu nhìn các Cộng Sản kỳ cựu khác ta sẽ thấy bất thường!

Sự thật ở đây là gì?

Là: Cũng như hầu hết các Cộng Sản kỳ cựu khác: Trần Văn Lan (Xem chương 2), Lê Thế Tiết (xem bài sau) bọn quỷ đã thủ tiêu Nguyễn Phong Sắc thì không thể để người thân có hiểu biết còn sống được, có đúng là “Nguyễn Đình Lạp mất ngày 24 tháng 4 năm 1952 tại Thanh Hóa.” Hay bọn chúng nói thế, nhưng thực chất thì đã giết từ trước đó thì chỉ bọn quỷ mới biết.

  1. Tại sao mất xác?

Pháp là một nước văn minh, không thể “Khi bị bắn, cụ Sắc bị bịt mắt; bắn xong, xác cụ bị vùi xuống chân đê; nước sông lên, cuốn xác trôi xuống xóm dưới.”! Nếu có băn tử tù thì cũng có mộ đàng hoàng!

Sự thật ở đây là gì?

Đây là dâu hiệu ông bị bọn quỷ thủ tiêu nên mới mất xác! Cũng như hầu hết các Cộng Sản kỳ cựu khác: Trần Phú, Nguyễn Thị Minh Khai, Hà Huy Tập, Ngô Gia Tự, Nguyễn Văn Cừ, Phùng Chí Kiên…đều chết mất xác! (Xem thêm Quyển 9. Giết Cộng sản kỳ cựu và người thân của họ.)

  1. Tại sao người con lớn “đã hy sinh năm 1972”?

Cũng như Lương Khánh Thiện (Xem chương 2), Lê Thế Tiết (xem bài sau)… khi bố chết, các con còn trẻ chưa biết gì, rất có thể bọn chúng để cho sống, nhưng sau này lớn lên đã biết được một điều gì đó nên bọn chúng đã thủ tiêu!

Việc thủ tiêu con rể Lê Thế Tiết là Lê Chưởng năm 1973 rất rõ ở bài sau.

Tóm lại: Nếu chỉ nhìn một mình Nguyễn Phong Sắc và người thân của ông thì sẽ có người cho rằng những nhận định ở trên là Hồ Đồ! Nhưng nếu ta biết nhìn một cách có hệ thống, liên hệ với các kỳ cựu cộng sản khác thì ta sẽ thấy rất rõ! Nhất là khi ta đã biết rõ HCM là quỷ sa tăng! (Đón đọc Quyển 1. Nguyễn Ái Quốc đã chết – Hồ Chí Minh không phải NAQ! Bằng chứng hình sự không thể chối cãi!)

Thế mới thật là: quỷ đâu dám ở cùng người

                        Diệt Cộng rồi chúng diệt thân đấy mà.

  1. Tài Liệu nghiên cứu.

            (Văn bản 1)

Nguyễn Đình Lạp (1913-1952)

http://vi.wikipedia.org/wiki/Nguy%E1%BB%85n_%C4%90%C3%ACnh_L%E1%BA%A1p

Nguyễn Đình Lạp sinh ngày 19 tháng 9 năm 1913 tại phố Bạch Mai, thành phố Hà Nội. Ông xuất thân từ một gia đình có truyền thống yêu nước. Ông nội Nguyễn Đình Lạp là một thành viên của phong trào Đông Kinh Nghĩa Thục. Chú ruột ông, Nguyễn Phong Sắc, từng là ủy viên trung ương Đảng Cộng sản Đông Dương. Nguyễn Đình Lạp bắt đầu viết báo từ năm 1933. Từ năm 1937, ông viết phóng sự cho nhiều tờ báo ở Hà Nội. Sau Cách mạng tháng Tám, ông tham gia đoàn văn nghệ Nam tiến, nhập ngũ, chiến đấu rồi được điều động làm công tác văn nghệ trong lòng Hà Nội tạm chiếm, sau đó sang Ty Công an Hà Nội.

Nguyễn Đình Lạp mất ngày 24 tháng 4 năm 1952 tại Thanh Hóa.

(Văn bản 2)

Hai người vợ của nhà cách mạng Nguyễn Phong Sắc

http://www.baomoi.com/Hai-nguoi-vo-cua-nha-cach-mang-Nguyen-Phong-Sac/139/10076755.epi

…Năm 2004, bà Hoàng Thị Ái qua đời khi vừa bước sang tuổi 104.

…Hoàng Thị Ái xuất thân trong một gia đình quan lại nổi tiếng ở Quảng Trị, ông nội bà là cụ Hoàng Hữu Xứng, từng có 30 năm làm quan dưới 7 đời vua Nguyễn. Cha bà cũng là một trí thức Tây học, vì yêu nước mà khi trở về Việt Nam, thay vì ra làm quan đã quyết định mở trường tư dạy con em người Việt tinh thần yêu nước, chống ngoại xâm.

Khi bà Ái chưa tròn 10 tuổi, cha bà bị ốm nặng rồi qua đời

…Năm 1929, bà Hoàng Thị Ái trở thành thư ký cho Nguyễn Phong Sắc, Bí thư xứ ủy Trung Kỳ. Khi đó, phong trào cách mạng ở Trung Kỳ đang phát triển mạnh, tổ chức đã yêu cầu hai ông bà đóng giả vợ chồng, cùng chung sống với nhau dưới một mái nhà, cùng sinh hoạt chung như vợ chồng để dễ bề thâm nhập phong trào công nhân ở miền Nam. Chính trong những ngày này, họ nảy sinh tình cảm với nhau. Được tổ chức động viên, bà đã trở thành vợ của ông, dù biết rằng ở Hà Nội, ông đã có một người vợ và hai con nhỏ.

…Giữa năm 1931, bà nhận được tin chồng bị giặc bắt tại ga Hàng Cỏ và bị chúng giết chết trong tù. Bản thân bà cũng bị địch bắt và bỏ tù. Năm 1935, khi vừa được trả tự do, quay trở lại gia đình cơ sở cũ nơi đã gửi đứa con còn đỏ hỏn, bà lại nhân được tin sét đánh: vợ chồng gia đình cơ sở cách mạng đó cũng bị địch bắt sau phong trào Xô Viết Nghệ Tĩnh. Con của bà cùng với con của đôi vợ chồng ấy đã chết vì khát sữa. Ở tuổi 35, bà góa chồng, mất con, và trở thành người phụ nữ bơ vơ, cô độc, không có gia đình.

…Sau 5 năm bị giam ở nhà tù Hỏa Lò từ năm 1940 – 1945, bà trở thành tỉnh ủy viên, tham gia thành lập Ủy ban khởi nghĩa ở Bình – Trị – Thiên, trở thành Bí thư phụ vận khu 4, rồi Chủ tịch Hội Phụ nữ cứu quốc thay liệt sĩ Hoàng Ngân (vợ của nhà cách mạng Hoàng Văn Thụ). Sau này, bà trở thành Phó chủ Tịch Hội Liên hiệp phụ nữ Việt Nam cho đến khi nghỉ hưu.

Tình chị em cao quý của hai người vợ
Nguyện hy sinh hết đời mình cho cách mạng, quên đi hạnh phúc riêng tư, nhưng cuộc đời bà Hoàng Thị Ái đã được bù đắp một phần khi duyên phận đã cho bà cơ hội được gặp người con trai út của nhà cách mạng Nguyễn Phong Sắc và người vợ đầu của ông trên đường hoạt động cách mạng.
Ngày kết hôn với Nguyễn Phong Sắc, dù biết ông đã có vợ con và còn cha mẹ già ở Hà Nội nhưng bà Hoàng Thị Ái chưa bao giờ có cơ hội được về Hà Nội ra mắt gia đình chồng. Khi đó, ông vẫn hứa với bà một ngày nào đó khi cách mạng bớt cam go, ông sẽ đưa bà về ra mắt gia đình, họ hàng. Nhưng lời hứa đó, ông đã không thể thực hiện được. Bà mất chồng, rồi mất con mà vẫn chưa được một lần thắp hương trước ông bà tổ tiên bên chồng như một người con dâu thực sự.
Trong những năm tháng hoạt động ở chiến khu, bà tình cờ gặp người lính trẻ Nguyễn Phong Vinh. Qua lời những người đồng chí, bà mới biết đó là con trai của Nguyễn Phong Sắc. Kể từ đó, trong những ngày hoạt động trên chiến khu, bà luôn chăm sóc người con riêng của chồng và coi người con này như con đẻ của mình. Sau này, qua người con ấy, bà mới gặp được người vợ đầu của chồng – bà Trịnh Thị Cán.
Ngày gặp mặt, hai người phụ nữ tuy chung một chồng nhưng mới lần đầu biết nhau đã coi nhau như chị em ruột.

…Nhà cách mạng Nguyễn Phong Sắc có hai người con trai, một đã hy sinh năm 1972 trong cuộc tấn công của máy bay Mỹ 12 ngày đêm ở Hà Nội. Người con trai thứ là Nguyễn Phong Vinh (từng công tác tại Ban tổ chức Trung ương Đảng). Sau ngày tìm lại được gia đình chồng, bà Ái đã được bà Cán và người con riêng của chồng đón nhận, coi như ruột thịt trong nhà.

Suốt mấy chục năm trời trước khi bà Ái mất, cứ thứ bảy, chủ nhật hằng tuần, người ta lại thấy bà Ái khi thì đạp xe đạp, khi thì đi xe buýt đến nhà bà Cán ở phố Bạch Mai rủ rỉ tâm sự từ sáng đến tối. Người con riêng của ông Nguyễn Phong Sắc là Nguyễn Phong Vinh cũng cố gắng làm tròn chữ hiếu với bà, để bù đắp cho những thiệt thòi mà bà phải chịu.
Khi về già, bà Hoàng Thị Ái đón người cháu gọi bà bằng bác ruột ra nuôi và sống cùng vợ chồng người cháu ấy cho đến lúc mất. Nhưng hằng tuần, người ta vẫn thấy Nguyễn Phong Vinh đến chăm sóc, hỏi thăm sức khỏe của người mẹ hai của mình. Khi mua được cái bánh khúc hay cái bánh giò nóng, biết đó là món bà Ái thích ăn, Nguyễn Phong Vinh đều không ngại đường xá xa xôi, không ngại vất vả nắng mưa để đến biếu bà.
Đến lúc bà Hoàng Thị Ái mất khi vừa bước qua tuổi 104, người con Nguyễn Phong Vinh đã đưa di ảnh của bà về thờ tại gia đình, bên cạnh nhà cách mạng Nguyễn Phong Sắc và bà Trịnh Thị Cán.

Đang Yêu

(http://xzone.vn/doi-song/hai-nguoi-vo-cua-nha-cach-mang-nguyen-phong-sac_97280.html)

(Văn bản 3)

Linh thiêng Nguyễn Phong Sắc

02 Tháng hai 2005

http://vietbao.vn/Xa-hoi/Linh-thieng-Nguyen-Phong-Sac/45113347/157/

Ly kỳ cuộc đi tìm hài cốt

Đồng đội của người chiến sĩ cách mạng Nguyễn Phong Sắc cùng bị giam ở nhà lao Vinh kể lại rằng, vào sáng ngày 25/5/1931, một thanh tra mật thám và hai tên lính xích tay Nguyễn Phong Sắc đưa lên xe, chúng thì thào “đem đi bắn”. Mười giờ trưa, xe về, chỉ thấy xích, không thấy người. Sau ngày hòa bình lập lại, gia đình người con trai thứ hai của cụ Sắc là ông Nguyễn Phong Vinh đã nhờ người tìm kiếm nhưng không ra tung tích.

Đến năm 2000, tình cờ gia đình gặp được bà Bích Hằng ở ngõ Cẩm Hội, gần đền Hai Bà Trưng, Hà Nội, là người nghe nói có khả năng tìm mộ liệt sĩ bằng ngoại cảm. Người phụ nữ 35 tuổi này đến nhà, thắp hương lên bàn thờ, tay cầm tấm ảnh cụ Sắc do Sở Mật thám Hà Nội chụp rồi bỗng nói một lèo về nơi cụ Sắc bị bắn, đó là đồn Song Lộc, huyện Nghi Lộc, Nghệ An. Khi bị bắn, cụ Sắc bị bịt mắt; bắn xong, xác cụ bị vùi xuống chân đê; nước sông lên, cuốn xác trôi xuống xóm dưới.

Bà Hằng cho biết, cụ Sắc hiện đang nằm ở xóm Bình Minh, xã Đa Phúc, huyện Nghi Lộc, Nghệ An; bà Hằng nói thêm, ngôi mộ này đang có tranh chấp. Thuê một chuyến xe vào Nghệ An, bà Hằng dẫn đến xóm Bình Minh. Tại xóm này, gia đình gặp một cụ già 80 tuổi xác nhận rằng khi còn nhỏ đã cùng người làng đưa một xác người trôi dưới sông lên chôn cất. Ngôi mộ được xác định, tuy nhiên, một người trong làng đã nhận đó là mộ của nhà mình vì bên cạnh đó còn một ngôi không người nhận, và đó chính là điều ứng với nhận xét của “nhà ngoại cảm” Bích Hằng. Việc tìm mộ của cụ Sắc coi như đã được gia đình xác định. Và dưới sự hỗ trợ của Thành ủy Hà Nội và Tỉnh ủy Nghệ An, tháng 5/2004, công trình xây dựng phần mộ của nhà cách mạng Nguyễn Phong Sắc đã hoàn thành.

Đã có nhiều trường hợp tìm kiếm được mồ mả bằng phương pháp “ngoại cảm”, cũng không thiếu những chuyện mê tín dị đoan. Tuy nhiên, trong trường hợp này, có lẽ chính sự linh thiêng của những con người đã cống hiến cả cuộc đời mình cho dân tộc đã giúp cho những người còn sống làm trọn đạo nghĩa của mình.

Lưu Quang Phổ

Việt Báo (Theo_Thanh_Nien)

Nguyễn Phong Sắc-Một người cộng sản đầu tiên của Hà Nội

http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=101387&mpage=1&print=true

Thế Tập – Đức Vượng

Nguyễn Phong Sắc

Một người cộng sản đầu tiên của Hà Nội

Nhà xuất bản Hà Nội – 2002

…Nguyễn Văn Sắc (còn gọi là Nguyễn Đình Sắc) sinh ngày 1-2-1902, tại làng Bạch Mai, Hà Nội. Làng Bạch Mai, quê hương thân yêu của Nguyễn Văn Sắc, nổi tiếng có nhiều di tích lịch sử:

…Có nhà gạch đàng hoàng, ông Phúc bắt đầu tính đến chuyện hỏi vợ cho Sắc.
Một hôm, có vị tri phủ Khoái Châu tên là Trịnh Đình Chương, bạn cố tri của ông Phúc, đến chơi nhà. Qua câu chuyện tâm tình, ông Chương biết ông Phúc đang tìm vợ cho Sắc. Ông Chương nói với ông Phúc rằng: “Tôi có con gái thứ ba tên là Cán, xấu người nhưng tốt nết. Nếu cậu Sắc không chê, tôi cho đấy” (61). Lời nói đơn giản của ông Chương, vậy mà Nguyễn Văn Sắc và Trịnh Thị Cán nên vợ nên chồng.

Đám cưới của viên công chức cao cấp Đông Dương Nguyễn Văn Sắc đẹp duyên cùng Trịnh Thị Cán đượctổ chức vui vẻ tại nhà ông Phúc vào một ngày cuối năm 1924. “Hôm đi đón dâu, chú rể Sắc mặc quần trắng, áo the, đầu đội khăn xếp, trông sang trọng, nhưng mặt anh vẫn thấy buồn” (7).
Cán sinh năm 1900, hơn Sắc hai tuổi. Hai người sống rất thuận hòa. Mối tình gắn bó giữa Nguyễn Văn Sắc và Trịnh Thị Cán trở thành cái cầu bắc nhịp giữa hai vị thông gia. Được ông Phúc mang chuyện thực dân Pháp đàn áp dã man người Việt Nam bị đày ở Côn Đảo kể cho ông Chương nghe, làm cho vị tri phủ Khoái Châu trạnh lòng. Ông Chương bắt đầu hoài nghi chế độ thực dân Pháp ở Đông Dương.

…Năm 1926, Trịnh Thị Cán sinh con trai đầu lòng là Nguyễn Văn Dung (11).

Sau đó, tới năm 1928, chị lại sinh người con trai thứ hai cũng là người con trai út, là tên Nguyễn Văn Vinh (12).

…Anh dành tiền để nuôi gia đình, mua sách và dành thời gian rỗi rãi để dạy các em và con em hàng xóm láng giềng học ngay tại căn nhà của anh. Lúc đầu anh Sắc dạy 3 học sinh là Nguyễn Văn Lực, Nguyễn Đình Lạp và Nguyễn Văn Đang. Lực là em Sắc, Lạp là cháu Sắc, còn Đang cũng là người họ hàng của Sắc, về sau lớp học đông dần. Tiếng tăm của thầy giáo Sắc càng vang xa, lớp học càng đông. Nhiều học trò nhờ công giáo dục của thầy Sắc, đã trưởng thành nhanh chóng. Có người trở thành nhà văn như Nguyễn Đình Lạp. Có người trở thành công nhân lái xe lửa như Nguyễn Văn Lực… Mặc dù chỉ là ông giáo”nghiệp dư”, song anh Sắc đã đào tạo được một lớp người xứng đáng…

Chú thích:

  1. Phần nói về ông Trịnh Đình Chương, chúng tôi dựa vào tài liệu của Đinh Văn Sa. Đình Văn Sa là con rể ông Chương, người làng Cự Đà, huyện Thanh Oai, tỉnh Hà Đông (nay là tỉnh Hà Sơn Bình).
    11. Nguyễn Văn Dung, nguyên là công nhân. Năm 1945, tham gia Vệ quốc đoàn, chiến đấu trong Trung đoàn bảo vệ Thủ đô, hy sinh trong trận chiến đấu tại khu vực chợ Đồng Xuân ngày 14-4-1947. Anh là đảng viên Đảng cộng sản Đông Dương từ năm 1944.
    12. Nguyễn Văn Vinh (sau đổi là Nguyễn Phong Vinh), hoạt động cách mạng từ năm 1944, đã trải qua nhiều năm chiến đấu trong quân đội, có thời gian hoạt động báo chí của Thành ủy Hà Nội. Hiện nay công tác tại Ban tổ chức Trung ương Đảng. 

Đã xem 8 lần

Ủng hộ nhóm Văn tuyển.

0 0 vote
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments