Bài 6. Những Câu Hỏi còn bỏ ngỏ.

NHỮNG CÂU HỎI VỀ TƯỚNG VÕ NGUYÊN GIÁP
https://www.facebook.com/gioitrehoangnguyen/posts/1422499781295963

Đại tướng CSVN Võ Nguyễn Giáp, nhân vật lịch sử của hai cuộc chiến “chống Pháp giành độc lập” và
“chống Mỹ cứu nước” của Việt Nam, theo cách nói của những người thuộc phe Cộng sản trong cuộc
chiến, đã từ trần lúc 18 giờ 9 phút ngày 4-10- 2013, hưởng thọ 103 tuổi. Ông là người sau cùng trong số những “tông đồ tiền phong” của người sáng lập ra đảng Cộng sản
Việt Nam năm 1930, ông Hồ Chí Minh, ra đi sau hơn 59 năm Chiến dịch Điện Biên Phủ kết thúc
(07-05-1954) để Việt Nam bị chia đôi nhưng đã đưa tên tuổi Võ Nguyên Giáp lên hàng danh tướng với nhiều đánh giá chưa có sự đồng thuận ở hai chiến tuyến Quốc gia và Cộng sản. Bài viết này không có mục đích cạnh tranh với lịch sử nhưng chỉ nêu lên một số “thắc mắc” dựa theo các sự kiện gắn liền với cuộc đời và sự nghiệp quân sự và chính trị của ông Giáp. –Thắc mắc thứ nhất là ông Võ Nguyên Giáp đã căn cứ vào cơ sở pháp lý nào để chủ động lực lương công an và quân đội tấn công, tiêu diệt các đảng phái Quốc gia, đặc biệt Việt Nam Quốc Dân Đảng và Đại Việt Quốc Dân Đảng vào ngày 16/06/1946 tại Hà Nội rồi sau đó lan qua các địa phướng khác ? Về phương diện thẩm quyến, tài liệu Bách khoa Tòan thư viết : “Ngày 29-5-1946, Chủ tịch Hồ Chí Minh ký Sắc lệnh số 82-SL về việc ủy nhiệm Huỳnh Thúc Kháng, Bộ trưởng Bộ Nội vụ thay Chủ tịch Chính phủ đi vắng, ký công văn hàng ngày và chủ toạ họp Hội đồng Chính phủ. Theo Sắc lệnh số 23/ SL của Chính phủ ngày 21 tháng 3 năm 1946, Việt Nam Công an vụ là cơ quan thuộc Bộ Nội vụ, như vậy theo quy định luật pháp thì thẩm quyền chỉ đạo lực lượng công an nằm trong tay của phó chủ tịch nước Huỳnh Thúc Kháng. Như vậy từ trước khi lực lượng công an nhân dân phá vụ án phố Ôn Như Hầu, Võ Nguyên Giáp đã không còn là Bộ trưởng Bộ Nội vụ, ông cũng không ở trong nội các, nên về nguyên tắc theo quy định của pháp luật thì không có thẩm quyền trong việc điều động chỉ huy lực lượng công an và Vệ quốc đoàn. Phải đến khi sắc lệnh 230 ra ngày 30/11/1946 có hiệu lực thì ông Võ Nguyên Giáp theo quy định của pháp luật mới có thẩm quyền tổng chỉ huy lực lượng quân đội toàn quốc.” Vẫn theo tài liệu của Bách khoa Tòan thư thì : “ Việt Nam Quốc dân Đảng và sử gia người Mỹ Cecil B. Currey cho rằng: với sự trợ giúp của quân Pháp, chính Võ Nguyên Giáp là người đã chỉ huy lực lượng công an và quân đội khám xét và bắt giữ các thành phần chống đối. Theo nhà sử học người Mỹ Cecil B. Currey, ngày 15 tháng 6, Võ Nguyên Giáp bắt đầu chỉ huy lực lượng an ninh khám xét các tổ chức có thể đe dọa đến Chính phủ.

Số 7 Ôn Như Hầu chỉ là nơi làm việc bình thường của Việt Nam Quốc dân Đảng. Lực lượng công an dưới sự chỉ đạo của Võ Nguyên Giáp đã tấn công nơi này trong lúc Việt Nam Quốc dân Đảng không đề phòng sau đó dựng hiện trường giả để có cớ tiêu diệt Việt Nam Quốc dân Đảng. Còn theo sử gia Trần Trọng Kim thì khi được hỏi về công việc, bộ trưởng Nội vụ Huỳnh Thúc Kháng đã nói với ông: “Bây giờ việc gì cũng do địa phương tự trị cả, thành ra không có việc gì mấy, và khi có việc gì, thì họ làm sẵn xong cả rồi, tôi chỉ có vài chữ ký mà thôi”. Vậy mà vào thời buổi ấy, phe Cộng sản đã tung ra
tài liệu viết rằng : “Theo những kết quả điều tra và những kiến giải của Công an Nhân dân Việt Nam
trong thời điểm đó, những tổ chức thực hiện kế hoạch đảo chính này do Việt Nam Quốc dân Đảng
và Đại Việt Quốc dân Đảng thuộc Mặt trận Quốc dân Đảng Việt Nam phối hợp với thực dân Pháp, dự
định tiến hành vào ngày 14/7/1946. Cụ thể hơn, kế hoạch của Việt Quốc và Việt Cách là dự định nhân ngày Quốc khánh nước Pháp (14/7), khi quân đội Pháp sẽ diễu binh trên một số đường phố lớn ở Hà Nội, người của Quốc dân Đảng sẽ ném lựu đạn vào quân Pháp, từ đó tạo cớ cho phía Pháp tấn công bao vây các cơ quan trung ương, bắt cán bộ lãnh đạo và nhân viên Chính phủ, lật đổ Chính phủ Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, nhân dịp đó Quốc dân Đảng sẽ tuyên bố đảo chính, lập Chính phủ mới.[6].
[7] Do lực lượng công an đã điều tra, thu thập thông tin nên sớm phát hiện âm mưu của Việt
Quốc, Việt Cách. Ngày 12/7/1946 lực lượng công
an nhân dân đã tiến hành khám xét trụ sở bí mật
của Quốc dân Đảng ở số nhà 132 phố Duvigneau
(nay là phố Bùi Thị Xuân). Cùng ngày, công an tấn
công một loạt cơ sở khác của Quốc dân Đảng ở Hà Nội, trong đó có nhà số 7 phố Ôn Như Hầu (nay là
phố Nguyễn Gia Thiều, Hà Nội). Tiếp sau Hà Nội, lực
lượng công an nhân dân đã tiến hành khám xét
các cơ sở của Việt Quốc, Việt Cách ở Hải Phòng và
một số tỉnh khác ở miền Bắc.” (Bách khoa Tòan
thư) Tài liệu tố cáo tiếp : “Trong quá trình khám xét trụ
sở của Việt Quốc, Việt Cách, công an đã thu được
nhiều vũ khí, truyền đơn, tài liệu, giấy bạc giả,
dụng cụ tra tấn… Việc phá vụ án này có ý nghĩa to
lớn góp phần củng cố chính quyền Việt Nam Dân
chủ Cộng hòa mới còn non trẻ, để từ đó chuẩn bị bước vào cuộc chiến tranh chống lại sự tái xâm
lược của thực dân Pháp trong giai đoạn 1946 –
1954.” Nhưng, Bách khoa Tòan thư cũng lưu ý rằng :
“Theo quan điểm của phía Việt Nam Quốc dân
Đảng và các nhà sử học như Cecil B. Currey (Hoa
Kỳ), thì kế hoạch này không có thật và đây một vụ
việc do phía Việt Minh, dưới sự chỉ huy của Võ
Nguyên Giáp, dựng lên nhằm triệt hạ đối thủ chính trị của mình là Việt Nam Quốc dân Đảng. Một số học
giả khác như Gisèle Luce Bousquet và Pierre
Brocheux (Pháp) thì cho rằng đến nay chưa ai biết
sự thật vụ việc này như thế nào.” Như thế rõ ràng một điều là ông Võ Nguyên Giáp
có chủ động vụ tấn công các đảng phái Quốc gia
không ủng hộ đảng CSVN, nhưng bằng chứng đưa
đến lời cáo buộc của phe Cộng sản để bảo vệ lý do
tấn công chưa được làm sáng tỏ đối với một số học
gỉa người nước ngòai. Lịch sử quanh vụ này còn mang nhiều nghi vấn,
nhưng Đại tướng Bộ trưởng Công an Trần Đại
Quang đã mau chóng lập lại “thành tích này” của
ông Giáp, chỉ sau 3 ngày ông lìa đời, dựa theo quan
điểm của phiá Cộng sản năm 1946 để nói về tính
“nhậy bén trong nhiệm vụ” của lực lượng công an. Tướng Quang viết :” Trước những khó khăn, phức
tạp của cuộc đấu tranh chống phản cách mạng,
bảo vệ chính quyền cách mạng non trẻ, trên cương
vị Bộ trưởng Bộ Nội vụ, Đại tướng Võ Nguyên Giáp
đã chỉ đạo thống nhất tổ chức, nhiệm vụ và bổ
sung cán bộ, củng cố lực lượng Công an trong cả nước theo Sắc lệnh số 23-SL ngày 21/2/1946 do
Chủ tịch Hồ Chí Minh ký ban hành về thành lập Việt
Nam Công an vụ. Dưới sự lãnh đạo sáng suốt của Ban Thường vụ
Trung ương Đảng và của Đại tướng, lực lượng
Công an nhân dân đã đập tan nhiều âm mưu, hoạt
động chống phá của bọn phản cách mạng, đặc biệt
đã đập tan âm mưu đảo chính của Quốc dân đảng
câu kết với thực dân Pháp trong vụ án phản động xảy ra tại phố Ôn Như Hầu, Hà Nội (gọi tắt là vụ án
Ôn Như Hầu) trong bối cảnh chính quyền cách
mạng còn non trẻ như “ngàn cân treo sợi tóc”.
(Báo Công an Nhân dân, 07/10/2013) Và ngay chính ông Giáp, 49 năm sau ngày “càn
quét” các đảng phái Quốc gia 16/06/1946 để sau
đó làm tan rã Chính phủ liên hiệp Quốc-Cộng đầu
tiên, cũng đã xác nhận vai trò của ông ngày ấy,
theo lời kể của Tướng công an Trần Đại Quang : “
Đại tướng Võ Nguyên Giáp đã đánh giá cao những thành tích, chiến công xuất sắc của lực lượng Công
an nhân dân thời kỳ này và chỉ rõ: “Vụ án Ôn Như
Hầu đã trấn áp được bọn phản động. Nhưng trong
lúc trấn áp vừa diệt được lực lượng chống đối, phá
được cuộc đảo chính, lại tranh thủ được sự đồng
tình, ủng hộ của nhân dân; đoàn kết rộng rãi hơn nữa, kể cả dư luận trong nước cũng như ngoài
nước… Vụ án Ôn Như Hầu là một thành tích tốt, rất
tốt của công tác phản gián của ta, của Công an
nhân dân. Ý nghĩa của nó không những chỉ dập tắt
âm mưu của bọn phản động câu kết với nước
ngoài để cướp chính quyền ở Hà Nội – một hành động đảo chính để làm tay sai cho Pháp, mà còn
làm cho mọi người, kể cả những người còn mơ hồ,
thấy rõ bọn nào là bọn phản quốc và chính sách
đại đoàn kết của Chính phủ, càng làm cho toàn dân
ủng hộ chúng ta, tạo điều kiện cho chúng ta củng
cố thêm chính quyền một bước. Tôi đánh giá vụ án đó là một vụ án rất quan trọng. Các đồng chí làm
giỏi, sắc bén, có tinh thần trách nhiệm” (Bài phát
biểu của Đại tướng Võ Nguyên Giáp tại Hội thảo về
vụ án Ôn Như Hầu, ngày 14/3/1995). Chuyện quanh vụ án Ôn Như Hầu cũng giống như
chuyện “cuộc Cách mạng mùa Thu” tháng Tám,
1945 do “đảng Cộng sản lãnh đạo tòan dân đứng
lên gìanh độc lập” chứ không bao giờ, theo như
“kinh sách giáo điều” tuyên giáo của nhà nước, là
“một cuộc cướp Chính quyền từ tay chính phủ non yếu nhưng hợp pháp Trần Trọng Kim”.

Đã xem 8 lần

Ủng hộ nhóm Văn tuyển.

0 0 vote
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments