Bài 3. Hồ kể chuyện láo, viết thư cho Hồ Mộ La thì cố tình viết giọng Nghệ nhưng vẫn không đúng!

I. Bằng chứng và phân tích.

  1. Hồ kể chuyện láo.

“…Bác cười, nói vui: – Lại “mới” nữa, cách nay độ 30 năm, lần đầu gặp cháu còn mặc quần thủng đít…

…Mộ La trấn tĩnh lại nói tiếp: – Dạ, thưa Bác, cháu xin mạn phép: Bác quên rồi. Khi Bác cháu ở Liễu Châu, cháu đã 13 tuổi, sao lại là mặc quần trẻ nhỏ?

– Ấy, ấy… Hẳn cháu không phải không nhớ mà có thể chưa biết. Hồi nớ cháu mới lên hai, bà nhà bế theo lên Thượng Hải dự Hội nghị Mặt trận phản đế toàn Trung Hoa…
– Trời đất ơi, chuyện nhỏ đã qua 30 năm, Bác nhớ từng chi tiết!” (Văn bản 1)

Nhận xét: Láo! Làm gì có chuyện bế con đi “dự Hội nghị Mặt trận phản đế toàn Trung Hoa”?

Vợ bị thần kinh đi họp cách mạng thay chồng?

“Thế hôm ấy đến Thượng Hải làm gì hở mẹ? Anh cả Nguyễn Lương Bằng triệu tập thầy con đến họp Mặt trận phản đế đồng minh. Vì bận, thầy con không đi được, mẹ đi thay”. (trang 57 – Hồi tưởng về cha tôi – HỒ HỌC LÃM, Nxb Phụ Nữ, Hồ Mộ La, 2011)

Có ai đi họp cách mạng thay chồng không?

Hơn nữa, Hồ Mộ La sinh 1930, nếu đúng “Hồi nớ cháu mới lên hai, bà nhà bế theo lên Thượng Hải dự Hội nghị Mặt trận phản đế toàn Trung Hoa…”  như vậy là phải 1932 mới được 2 tuổi, mà Nguyễn Ái Quốc đã bị bắt ngày 6 -6 -1931, Vậy Nguyễn Ái Quốc “dự Hội nghị Mặt trận phản đế toàn Trung Hoa” khi nào?

Rõ ràng là không có chuyện Nguyễn Ái Quốc “dự Hội nghị Mặt trận phản đế toàn Trung Hoa”, vậy phải chăng Hồ đã dự còn Nguyễn đang đi tù!

Lưu ý: Đoạn này bọn chúng đã thêm vào quyển sách của Hồ Mộ La cho khớp với chuyện Hồ kể ở trên mà thôi. (Cũng như các quyển hồi ký khác, thường xuất bản khi Tác giả đã mù lòa hoặc chết… – xem Quyển 19. Viết Hồi ký láo để sửa Lịch Sử đảng. )

Khi xuất bản quyển sách này thì bà Hồ Mộ La đã lòa không đọc được chữ: “…Tháng 11 năm 2008, tôi xuất bản cuốn sách thứ 2… Sau khi viết xong 2 cuốn sách trên , thị lực tôi giảm hẳn, tôi bị lòa. Tôi không đọc được sách báo, không đọc được Kinh Phật hàng ngày nữa, cũng như không xem được tivi…” (trang 250 – Hồi tưởng về cha tôi – HỒ HỌC LÃM, Nxb Phụ Nữ, Hồ Mộ La, 2011)

  1. Viết thư cho Hồ Mộ La Hồ cố tình viết giọng Nghệ an nhưng vẫn không đúng

Xem ảnh thư – (văn bản 1)

Hồ cố tình viết dấu hỏi thành dấu ngã nhưng không đúng giọng Nghệ! (Bình thường Hồ không viết thế (Hồ viết chuẩn như người Ngoại quốc viết chữ Việt), nay cố bịa ra cho đúng Nghệ, nhưng lại sai)

Giọng Nghệ An không phải dấu hỏi (?) thành dấu ngã (~)! Các nhà Nghệ An học giải thích như thế nào với (Cảm = Cãm, Khỏe = Khõe, Fổ = Fỗ, Fãi = Fãi)?

“…Về âm điệu, trong “từ điển tiếng Nghệ” cũng ghi rõ: “Dấu ngã (~) thành dấu nặng (.) nên mới nghe giọng Nghệ An và Hà Tĩnh nặng trình trịch (ở một số vùng, dấu hỏi (?) cũng nói thành dấu nặng (.). ” (Văn bản 2)

“(bữa ni ) = (bựa ni ),  (gãi mãi ) = (gại mại ), (cũng nỏ đợ) = (cụng nỏ đợ), (cho đỡ ngá) = (cho đợ ngá)” (Văn bản 3)

Thế mới thật là:  Ái Quốc đang ở trong tù

                        Hồ kia đi họp “phản đế toàn Trung ”!

                        Giọng Nghệ: Dấu ngã (~) thành dấu nặng (.)

                        Hồ nhầm: Dấu hỏi (?) thành dấu ngã (~)

  1. Tài liệu phân tích.

(Văn bản 1)

Bác Hồ qua lời kể của nhà giáo Hồ Mộ La

17/05/2010

http://www.tienphong.vn/xa-hoi/phong-su/500255/Bac-Ho-qua-loi-ke-cua-nha-giao-Ho-Mo-La.html

…Bác nhớ từng chi tiết

Bà Mộ La kể, Bác có trí nhớ tuyệt vời, mình không thể tưởng tượng. Người nhớ hẳn vì sự quan tâm đến từng chi tiết nhỏ nhặt, rất tình người. Một lần, khi bà đang học tại Nhạc viện Traikôvxki ở Matxcơva (1961-1966), được đến thăm Bác, Người nhận xét vui: – Hồi ni cháu ăn diện đồ tây nom to nậy hề? Mới đó, cháu viết thư gọi Bác là “Minh thúc”. Bác cười, nói vui: – Lại “mới” nữa, cách nay độ 30 năm, lần đầu gặp cháu còn mặc quần thủng đít…

…Mộ La trấn tĩnh lại nói tiếp: – Dạ, thưa Bác, cháu xin mạn phép: Bác quên rồi. Khi Bác cháu ở Liễu Châu, cháu đã 13 tuổi, sao lại là mặc quần trẻ nhỏ?

– Ấy, ấy… Hẳn cháu không phải không nhớ mà có thể chưa biết. Hồi nớ cháu mới lên hai, bà nhà bế theo lên Thượng Hải dự Hội nghị Mặt trận phản đế toàn Trung Hoa…
– Trời đất ơi, chuyện nhỏ đã qua 30 năm, Bác nhớ từng chi tiết!

…Lá thư báu vật

Cháu Mộ La.

Đã nhận được thư cháu, Chú cảm ơn. Biết cháu to nậy, mạnh khỏe, tiến bộ, chú mầng. Nhưng cháu viết hơi “văn nghệ” quá, Chú ngại. Ví dụ: Răng không kêu chú là chú Minh, lại kêu bằng “Minh thúc”. Tiếng ta có, thì nên zùng tiếng ta, như rứa phổ thông hơn, phải không cháu?

Hôn cháu

Chú Minh

Nhà giáo Mộ La gọi đây là thư Bác Hồ, vật báu của gia đình, tự tay Người gõ máy chữ trên tấm giấy dó nhỏ sản xuất thời chống Pháp, được ép nilon, đựng trong cái túi riêng, nay mới công bố.

 “Thư Bác gửi bà Hồ Mộ La .

Được hỏi về ngày tháng, xuất xứ của thư, tâm trạng khi nhận thư, bà nhớ lại: Đúng năm 1945 như Bác đã dự báo, sau Cách mạng Tháng Tám, phái đoàn Hà Phú Khương sang Trùng Khánh đón “Hải ngoại quân”: lính khố xanh, khố đỏ về nước, Bác dặn tìm, đưa cả ba mẹ con bà hồi hương. Tiếc là về nước đúng vào thời gian Bác đi thăm Pháp.

Mẹ con về quê Quỳnh Đôi – Quỳnh Lưu – Nghệ An tham gia công tác. Nhớ Bác quá, năm 1950, bà gửi thư lên Bác, cả thư tiếng Trung. Thật bất ngờ, Bác trả lời ngay. Bà thấy xấu hổ quá, ngượng quá, sao lại viết dông dài, hươu vượn làm Bác phiền lòng. Nhưng lại nghĩ: thế mới là Bác vĩ đại! Bác thương con cháu, chỉ bảo từng li, từng tí.

Bác dạy: người ta dùng tiếng ta mới là “hiện tượng” thôi. Còn bản chất, ý Bác là đừng đánh mất mình, mất gốc, quên ông cha đất tổ. Thì đó, xa quê đã gần tròn 40 năm mà trong thư vẻn vẹn hơn 60 từ, có tới 6 tiếng gốc Nghệ An: to nậy, mầng, răng, rứa, kêu, ngại. Việc nhỏ mà ý nghĩa giáo dục sâu sắc, tình quê cao đẹp biết bao!

Trịnh Tố Long

(Văn bản 2)

Giới trẻ mê mẩn “từ điển tiếng Nghệ”

27.12.2012

http://www.nguoiduatin.vn/gioi-tre-me-man-tu-dien-tieng-nghe-a57267.html

…Về âm điệu, trong “từ điển tiếng Nghệ” cũng ghi rõ: “Dấu ngã (~) thành dấu nặng (.) nên mới nghe giọng Nghệ An và Hà Tĩnh nặng trình trịch (ở một số vùng, dấu hỏi (?) cũng nói thành dấu nặng (.). Các phụ âm s và x, tr và ch, r và d, người Nghệ Tĩnh phát âm rất rõ ràng (nên viết ít sai)”…

Lạc Thành

(Văn bản 3)

KỂ CHUYỆN BẰNG TIẾNG NGHỆ

http://hoayenlan.blogtiengviet.net/2010/09/03/kar_chuyar_n_baodng_tiaofng_nghar

Vừa lúc đó thì chú út đi thả tru vìa, thấy tui chú cười:
– Mi mới vìa à, tau bựa ni đi bò bị trâu ngá rớt vô ngài đỏ lựng, gại mại mà cụng nỏ đợ, mi mà bị rứa thì chết ngất luôn hầy.
Tui lè lợi:
– Rứa răng chú ko nhảy xuống mương mà tắm cho đợ ngá, gại hấn xước ngài rát chết.
– Ầy, tau cụng định rứa nhưng nác mương bựa ni đục lắm nỏ tắm được, mi rửa nhanh lên cho tau tắm cấy, hông tau rảy nác ướt hết ngài mi đó.

Bac Ho ke lao Dau Nga

Đã xem 11 lần

Ủng hộ nhóm Văn tuyển.

0 0 vote
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments