Bài 1. Vụ Ôn Như Hầu – Không đủ chứng cứ và thẩm quyền

Chương 10. Ác quỷ Võ Nguyên Giáp.

Khi đã rõ Võ Nguyên Giáp là ác quỷ thì với vai trò lúc là bộ trưởng Nội Vụ, lúc là Bộ Trưởng Quốc Phòng… hoặc đứng đằng sau bộ trưởng Nội vụ Huỳnh Thúc Kháng (Bộ trưởng bình phong) thì chính Võ Nguyên Giáp đều phải chịu trách nhiệm về tất cả các vụ thủ tiêu vô tiền khoáng hậu giai đoạn 1940 – 1975! Phải chịu trách nhiệm về 2 cuộc chiến tranh vô lý Việt – Pháp, Việt – Việt…

Dưới đây, kể về sự chủ trì của Võ Nguyên Giáp trong vụ án phố Ôn Như Hầu, chỉ như là một ví dụ minh chứng!

            Bài 1. Vụ Ôn Như Hầu – Không đủ chứng cứ và thẩm quyền.

  1. Chứng cứ?

1.1 Chứng cứ bằng mồm: “Hồi đó để tiếp cận được các tin tức tình báo về tình hình và âm mưu của địch, một tổ trinh sát của Công an Bắc Bộ đã phải cải trang mai phục tại một hiệu cắt tóc ở góc phố Cửa Đông (Hà Nội), nơi mà sĩ quan Pháp thường hay đến cắt tóc để thu thập tin tức. Một số trinh sát khác cài cắm trên các chuyến xe lửa từ Huế ra Hà Nội cũng lượm lặt được các thông tin mà bọn phản động trao đổi với nhau về một âm mưu đảo chính.

Chưa hết, theo chỉ đạo của lãnh đạo Ty Liêm phóng, một số trinh sát còn đóng giả là người ăn mày, kéo xe, đánh giày hoặc làm con sen người ở cho các gia đình sĩ quan Pháp ở Hà Nội cũng đã thu được những tin tức liên quan đến âm mưu thâm độc của kẻ địch nhằm lật đổ chính quyền nhân dân. Qua các nguồn tin này, ta biết được quân đội viễn chinh Pháp đang ráo riết chỉ đạo các đảng phái phản động trong nước làm cuộc đảo chính, lật đổ chính phủ ta vào ngày 14 tháng 7 năm 1946.” (Văn bản 1)

Theo ông kể, cuối tháng 6/1946, Nha Công an Trung ương nhận được nguồn tin của cơ sở phát hiện được âm mưu của thực dân Pháp câu kết với bọn phản động Quốc dân Đảng đang chuẩn bị thực hiện âm mưu đảo chính chính phủ của Chủ tịch Hồ Chí Minh.

Sau khi xin ý kiến trung ương về âm mưu thâm độc này, đồng chí Trường Chinh, Tổng Bí Thư đảng ta lúc bấy giờ đã cho ý kiến chỉ đạo phải tập trung trấn áp bọn phản cách mạng, nhưng phải có đủ chứng cứ…” (Văn bản 2)

1.2 Chứng cứ bịa!

Nha Công an Trung ương cử trinh sát điều tra và thu thập được nhiều chứng cứ chứng minh các hành vi tội ác của bọn phản động quốc dân Đảng. Cụ thể là chúng đang ráo riết in tài liệu, truyền đơn phản động, bắt giết cán bộ… để thực hiện âm mưu đảo chính. Một cuộc họp của Nha Công an kéo dài đến 12h đêm ngày 11/7/1947 đã đi đến quyết định phải bí mật, bất ngờ tập kích trụ sở của chúng ở 132 Đuy-vi-nhô (phố Nguyễn Gia Thiều ngày nay).” (Văn bản 2)

Khám phá vụ án này, ta đã thu được toàn bộ tài liệu phản động như truyền đơn, khẩu hiệu, áp phích, thông cáo của chúng, có loại đã buộc thành bó, có loại đang in dở. Đặc biệt là ta đã thu được một bản “Kế hoạch đảo chính chính phủ Chủ tịch Hồ Chí Minh”. Theo kế hoạch này thì khi quân Pháp diễu binh qua Bắc Bộ Phủ, bọn quốc dân Đảng sẽ cho ném lựu đạn vào lính da đen để chúng mượn cớ đánh chiếm các cơ quan đầu nào của ta rồi lập Chính phủ bù nhìn thân Pháp ở Việt Nam” (Văn bản 2)

Nhận xét: Mới “…đang ráo riết in tài liệu, truyền đơn phản độngthì có nghĩa là chưa phân phát.

tài liệu, truyền đơn phản động”, “Kế hoạch đảo chính chính phủ Chủ tịch Hồ Chí Minh” cụ thể viết những gì? Ai ký? Bản gốc đâu? Liệu có thể diệt họ rồi bịa ra được không?

bắt giết cán bộ” thì Bắt ai? Giết ai?

Với chứng cứ chung chung như vậy mà đã “đi đến quyết định phải bí mật, bất ngờ tập kích trụ sở của chúng

  1. Bắt người.

Hôm đó là ngày 12/7/1946, vào khoảng bảy giờ sáng, Đội trinh sát đặc biệt chúng tôi ngồi trên chiếc ôtô hòm từSở Công an Bắc Bộ (Công an Hà Nội bây giờ) theo đường Trần Bình Trọng đến Ôn Như Hầu. Theo kế hoạch, tôi mang theo mệnh lệnh sự vụ để thực hiện nhiệm vụ bắt, khám xét những người có mặt tại trụ sở số 7 phố Ôn Như Hầu can tội tống tiền, bắt cóc người đưa về Sở Công an Bắc Bộ. Khi chúng tôi đến thì lực lượng Công an xung phong và tự vệ chiến đấu của ta đã bao vây trụ sở. (Văn bản 2)

Khoảng 10h tôi gặp cấp trên báo cáo. Trên cho ý kiến là dùng mọi cách bắt cho được Phan Kích Nam đưa về là xong.” (Văn bản 2)

  1. Lực lượng bên “Địch”?

Đoạn này không đúng: “Tôi xuống xe và ra hiệu cho toàn đội trong tư thế sẵn sàng chiến đấu. Việc đầu tiên là cắt dây điện thoại để không cho chúng liên lạc với nhau. Với thái độ đĩnh đạc, tôi tiến sát đến cổng, nói với tên lính gác (lúc đó có khoảng một tiểu đội lính gác vũ khí đầy đủ và trên hành lang cũng có nhiều lính có vũ khí, sát khí đằng đằng, sẵn sàng bấm cò nhả đạn…) Tôi lớn tiếng gọi chúng mở cổng, đón tiếp người của Sở Công an Bắc Bộ đến nói chuyện với chỉ huy của chúng.” (Văn bản 2)

Nhận xét: Đây là việc vu oan mà thôi, nếu thực như vậy thì không thể một mình ông vào bắt Phan Kích Nam được!

“Lần thứ hai, lại vẫn như lần trước, tôi vào một mình, trao súng lại cho chúng và Phan Kích Nam vỗ về an ủi và khen tôi trẻ, khoẻ …” (Văn bản 2)

  1. Thẩm quyền?

Phan Kích Nam nói đúng: “Nghe vậy, Phan Kích Nam cười ngạo nghễ, cầm tờ mệnh lệnh đọc qua và nói rành rọt: “Chú em ngây thơ ơi. Tại sao các người ký lệnh bắt, khám trụ sở của một đảng. Ta là Đại biểu Quốc hội, là bất khả xâm phạm mà người ký lệnh bắt ta lại là Phó chủ sự của Việt Minh, là cái thá gì mà có sự lạ đời như vậy. ” (Văn bản 2)

  1. Kể láo

Một lát, tôi tỏ ra buồn bực và đứng dậy cáo biệt, rút lui, vờ quên súng ở bàn. Phan Kích Nam vội vàng cầm súng của tôi đi theo và bảo: “Này chú em, chú quên súng này”.

Nhanh như cắt, tôi rút khẩu colt từ trong bụng (bên ngoài tôi mặc blouson), chĩa thẳng nòng súng vào đầu nó và dõng dạc quát: “Đứng im, động đậy tao bắn vỡ sọ”. Và bằng động tác nhanh gọn, lấy mu bàn tay trái chặt vào gáy hắn. Hắn lảo đảo rồi khuỵ xuống. Tôi bẻ quặt tay hắn ra đằng sau và ra lệnh tất cả phải bỏ súng, không được chống cự. Hắn ngoan ngoãn làm theo lệnh của tôi. Sau đó tôi lệnh cho anh em trinh sát và các lực lượng theo đúng kế hoạch xông vào bắt xích tay tất cả đưa chúng về Sở Công an Bắc Bộ”…” (Văn bản 2)

Nhận xét: Phan Kích Nam không thể mất cảnh giác như vậy!

  1. Bản gốc đâu?

Sau khi có đủ chứng cứ, vào lúc 2h30’ ngày 12/7/1946, các chiến sĩ Công an đã bắt gọn toàn bộ bọn phản động, đầu sỏ ở đây, thu giữ các tài liệu phản động, truyền đơn, áp phích, thông báo mà chúng vừa in xong, trong đó có bản tài liệu do chính Trương Tú Anh soạn thảo về “Kế hoạch đảo chính Chính phủ Hồ Chí Minh”. Theo kế hoạch này thì đến ngày 14/7/1946 (ngày Quốc khánh Pháp), quân Pháp sẽ diễu binh qua Bắc Bộ Phủ, bọn Quốc dân đảng sẽ ném lựu đạn vào tốp lính da đen, tạo lý do cho quân đội Pháp đánh chiếm các cơ quan đầu não của Nhà nước ta; bắt giữ phái đoàn ta đang tham dự Hội nghị Phông-ten-nơ-blô đang diễn ra tại Pháp, sau đó sẽ thành lập chính phủ bù nhìn thân Pháp.

Trước chứng cứ rõ ràng, Trung ương và Chính phủ quyết định chỉ đạo lực lượng Công an phối hợp với các lực lượng vũ trang khác mở cuộc tiến công truy quét bọn phản cách mạng tại tất cả các trụ sở của bọn phản động Quốc dân đảng ở Hà Nội.”

  1. Tài liệu nghiên cứu.

            (Văn bản 1)

Thiếu tướng Lê Hữu Qua và những chiến công trên trận tuyến an ninh
(
Cand, 27/02/2007)

http://cand.com.vn/Truyen-thong/Thieu-tuong-Le-Huu-Qua-va-nhung-chien-cong-tren-tran-tuyen-an-ninh-324751/

Từ một thanh niên tham gia phong trào Việt Minh năm 1942, sau ngày Cách mạng Tháng Tám thành công, ông đã được đồng chí Bí thư Thành ủy Hà Nội cử vào Ban lãnh đạo Ty Liêm phóng Bắc Bộ. Từ thời điểm ấy, cuộc đời ông gắn liền với những hoạt động đảm bảo an ninh quốc gia và trật tự xã hội.

Theo lời ông thì Cách mạng Tháng Tám thành công được ít ngày, chính quyền cách mạng lại đứng trước một tình cảnh ngàn cân treo sợi tóc bởi dã tâm xâm lược của các thế lực đế quốc bên ngoài, sự chống đối quyết liệt từ các tổ chức phản động ở trong nước mà điển hình là các tên Việt gian Nguyễn Hải Thần, Vũ Hồng Khanh, Nghiêm Kế Tổ, Trương Tử Anh v.v…

… Một trong những nhiệm vụ bức xúc đặt lên hàng đầu là phải bằng mọi cách để đập tan âm mưu đen tối của thế lực đế quốc câu kết với bọn phản động trong nước thực hiện âm mưu lật đổ chính quyền cách mạng. Nhưng để nắm được các thông tin từ trong các tổ chức phản động ấy, quả là điều không phải dễ.

Hồi đó để tiếp cận được các tin tức tình báo về tình hình và âm mưu của địch, một tổ trinh sát của Công an Bắc Bộ đã phải cải trang mai phục tại một hiệu cắt tóc ở góc phố Cửa Đông (Hà Nội), nơi mà sĩ quan Pháp thường hay đến cắt tóc để thu thập tin tức. Một số trinh sát khác cài cắm trên các chuyến xe lửa từ Huế ra Hà Nội cũng lượm lặt được các thông tin mà bọn phản động trao đổi với nhau về một âm mưu đảo chính.

Chưa hết, theo chỉ đạo của lãnh đạo Ty Liêm phóng, một số trinh sát còn đóng giả là người ăn mày, kéo xe, đánh giày hoặc làm con sen người ở cho các gia đình sĩ quan Pháp ở Hà Nội cũng đã thu được những tin tức liên quan đến âm mưu thâm độc của kẻ địch nhằm lật đổ chính quyền nhân dân. Qua các nguồn tin này, ta biết được quân đội viễn chinh Pháp đang ráo riết chỉ đạo các đảng phái phản động trong nước làm cuộc đảo chính, lật đổ chính phủ ta vào ngày 14 tháng 7 năm 1946.

Thời gian này, Bác Hồ đang ở Pháp. …

 Trong vụ án này, ông vừa là người tham gia chỉ đạo, vừa là người ký lệnh khám xét trụ sở, thu hồi tang chứng về hành vi tội ác của bọn chúng. Kháng chiến toàn quốc bùng nổ, năm 1947, ông được cử làm Giám đốc Công an Khu 11 (tức Công an Hà Nội ngày nay)…

Xuân Nguyễn

(Văn bản 2)

http://vnca.cand.com.vn/vi-vn/truyenthong/2005/9/50213.cand

Vụ án Ôn Như Hầu qua lời kể của Đại tá Trần Tấn Nghĩa

28/08/2005

http://cand.com.vn/Truyen-thong/Vu-an-On-Nhu-Hau-qua-loi-ke-cua-Dai-ta-Tran-Tan-Nghia-323742/

Phải 3 lần tay không vào trụ sở Quốc dân Đảng tại số 7 phố Ôn Như Hầu Đội trưởng Đội trinh sát đặc biệt của Sở Công an Bắc Bộ (Đại tá Trần Tấn Nghĩa) đã bắt sống được Phan Kích Nam.

Theo ông kể, cuối tháng 6/1946, Nha Công an Trung ương nhận được nguồn tin của cơ sở phát hiện được âm mưu của thực dân Pháp câu kết với bọn phản động Quốc dân Đảng đang chuẩn bị thực hiện âm mưu đảo chính chính phủ của Chủ tịch Hồ Chí Minh.

Sau khi xin ý kiến trung ương về âm mưu thâm độc này, đồng chí Trường Chinh, Tổng Bí Thư đảng ta lúc bấy giờ đã cho ý kiến chỉ đạo phải tập trung trấn áp bọn phản cách mạng, nhưng phải có đủ chứng cứ.

Nha Công an Trung ương cử trinh sát điều tra và thu thập được nhiều chứng cứ chứng minh các hành vi tội ác của bọn phản động quốc dân Đảng. Cụ thể là chúng đang ráo riết in tài liệu, truyền đơn phản động, bắt giết cán bộ… để thực hiện âm mưu đảo chính. Một cuộc họp của Nha Công an kéo dài đến 12h đêm ngày 11/7/1947 đã đi đến quyết định phải bí mật, bất ngờ tập kích trụ sở của chúng ở 132 Đuy-vi-nhô (phố Nguyễn Gia Thiều ngày nay).

“Hôm đó là ngày 12/7/1946, vào khoảng bảy giờ sáng, Đội trinh sát đặc biệt chúng tôi ngồi trên chiếc ôtô hòm từSở Công an Bắc Bộ (Công an Hà Nội bây giờ) theo đường Trần Bình Trọng đến Ôn Như Hầu. Theo kế hoạch, tôi mang theo mệnh lệnh sự vụ để thực hiện nhiệm vụ bắt, khám xét những người có mặt tại trụ sở số 7 phố Ôn Như Hầu can tội tống tiền, bắt cóc người đưa về Sở Công an Bắc Bộ. Khi chúng tôi đến thì lực lượng Công an xung phong và tự vệ chiến đấu của ta đã bao vây trụ sở.

Tôi xuống xe và ra hiệu cho toàn đội trong tư thế sẵn sàng chiến đấu. Việc đầu tiên là cắt dây điện thoại để không cho chúng liên lạc với nhau. Với thái độ đĩnh đạc, tôi tiến sát đến cổng, nói với tên lính gác (lúc đó có khoảng một tiểu đội lính gác vũ khí đầy đủ và trên hành lang cũng có nhiều lính có vũ khí, sát khí đằng đằng, sẵn sàng bấm cò nhả đạn…) Tôi lớn tiếng gọi chúng mở cổng, đón tiếp người của Sở Công an Bắc Bộ đến nói chuyện với chỉ huy của chúng.

Lời qua tiếng lại, rồi sau khoảng năm phút chúng buộc phải mở cổng và chỉ cho một mình tôi vào trụ sở. Chúng đưa tôi đến sảnh đường và Phan Kích Nam đón tôi ở đây. Sảnh đường trang hoàng sang trọng, có ý khoe khoang các loại vũ khí và bọn vệ sĩ.

Tên Phan Kích Nam to cao, vừa đeo súng, vừa mang kiếm lê thê ăn mặc theo kiểu nhà binh Nhật, mắt đeo kính. Trước khi vào gặp Phan Kích Nam, chúng yêu cầu tôi giao súng ngắn cho chúng giữ, chỉ được đi người không. Tôi làm theo yêu cầu của chúng và thái độ ngoan ngoãn. Nhưng trong đầu đang nghĩ cách tấn công bất ngờ nếu có thời cơ.

Phan Kích Nam đón tôi và tự giới thiệu “Tôi Phan Kích Nam, Đại biểu Quốc hội, Trung ương uỷ viên Quốc dân Đảng, Tư lệnh đệ nhất chiến khu…” Sau ít phút, hắn ngạo mạn hỏi tôi: “Vậy tôi được vinh dự đang nói chuyện với ai đây?”. Tôi ôn tồn xưng tên, chức vụ, nói rõ đến bắt, khám xét đưa những người có mặt ở số 7 Ôn Như Hầu vềSở Công an Bắc bộ để xét hỏi, vì có nhiều đơn tố cáo hành động bắt cóc, tống tiền.

Nghe vậy, Phan Kích Nam cười ngạo nghễ, cầm tờ mệnh lệnh đọc qua và nói rành rọt: “Chú em ngây thơ ơi. Tại sao các người ký lệnh bắt, khám trụ sở của một đảng. Ta là Đại biểu Quốc hội, là bất khả xâm phạm mà người ký lệnh bắt ta lại là Phó chủ sự của Việt Minh, là cái thá gì mà có sự lạ đời như vậy. Phải có ý kiến Chính phủ của ông Hồ Chí Minh thì mới nói chuyện với Phan Kích Nam này được”.

Bực lắm nhưng tôi cũng tỏ ra nghe lời và hứa với nó sẽ về báo cáo, có gì sẽ quay lại. Nó cười thú vị, đắc chí và nói: “Có thế chứ, có thế mới đúng cách xử sự của người Nhà nước chứ”. Nó gọi vệ sĩ đưa súng trả lại cho tôi và tiễn tôi ra về.

Tôi ra đến  ngoài trụ sở thì anh em xúm lại hỏi tình hình. Tôi chỉ trả lời: “Tất cả cứ sẵn sàng và chờ lệnh trên. Sau đó tôi lên ôtô về trụ sở Công an Bắc Bộ có lối đi sang Nha Công an trung ương. Tôi được mời sang gặp các đồng chí: Lê Giản, Nguyễn Văn Tạo, Bùi Đức Minh, Lê Hữu Qua. Tôi báo cáo lại sự việc gặp Phan Kích Namvà nói thêm: “Nếu có lệnh nổ súng tấn công, e sẽ bị thương vong nhiều, bọn chúng phòng bị rất chu đáo”

(Tiếp theo trang 1)

Tôi đề nghị mời tên Phan Kích Nam về gặp các chỉ huy của ta lúc này, rồi sau đó sẽ thuyết phục chúng cho ta khám xét. Ý kiến của trên đồng ý và bảo tôi là phải tiến hành buộc Phan Kích Nam phải cho ta khám xét và đưa tất cả những người ở đó về để xét hỏi. Sau khoảng mười lăm phút, tôi lại lên xe đến số 7 phố Ôn Như Hầu.

Lần thứ hai, lại vẫn như lần trước, tôi vào một mình, trao súng lại cho chúng và Phan Kích Nam vỗ về an ủi và khen tôi trẻ, khoẻ …

Một lần nữa, tôi suy nghĩ là phải quay lại báo cáo sự việc và xin trình bày kế hoạch bắt Phan Kích Nam. Khoảng 10h tôi gặp cấp trên báo cáo. Trên cho ý kiến là dùng mọi cách bắt cho được Phan Kích Nam đưa về là xong.

Lần thứ 3 tôi quay lại số 7 Ôn Như Hầu khoảng 10h30, tên vệ sĩ chờ sẵn để đưa tôi vào gặp Phan Kích Nam. Khi vào tôi chủ động tháo thắt lưng đeo súng đặt trên bàn. Phan Kích Nam rót nước mời tôi. Một lát, tôi tỏ ra buồn bực và đứng dậy cáo biệt, rút lui, vờ quên súng ở bàn. Phan Kích Nam vội vàng cầm súng của tôi đi theo và bảo: “Này chú em, chú quên súng này”.

Nhanh như cắt, tôi rút khẩu colt từ trong bụng (bên ngoài tôi mặc blouson), chĩa thẳng nòng súng vào đầu nó và dõng dạc quát: “Đứng im, động đậy tao bắn vỡ sọ”. Và bằng động tác nhanh gọn, lấy mu bàn tay trái chặt vào gáy hắn. Hắn lảo đảo rồi khuỵ xuống. Tôi bẻ quặt tay hắn ra đằng sau và ra lệnh tất cả phải bỏ súng, không được chống cự. Hắn ngoan ngoãn làm theo lệnh của tôi. Sau đó tôi lệnh cho anh em trinh sát và các lực lượng theo đúng kế hoạch xông vào bắt xích tay tất cả đưa chúng về Sở Công an Bắc Bộ”.

Khám phá vụ án này, ta đã thu được toàn bộ tài liệu phản động như truyền đơn, khẩu hiệu, áp phích, thông cáo của chúng, có loại đã buộc thành bó, có loại đang in dở. Đặc biệt là ta đã thu được một bản “Kế hoạch đảo chính chính phủ Chủ tịch Hồ Chí Minh”. Theo kế hoạch này thì khi quân Pháp diễu binh qua Bắc Bộ Phủ, bọn quốc dân Đảng sẽ cho ném lựu đạn vào lính da đen để chúng mượn cớ đánh chiếm các cơ quan đầu nào của ta rồi lập Chính phủ bù nhìn thân Pháp ở Việt Nam

Trần Quang ghi

(Văn bản 3)

Lực lượng CAND những ngày đầu cách mạng

19/08/2005

http://cand.com.vn/Truyen-thong/Luc-luong-CAND-nhung-ngay-dau-cach-mang-323735/

Cũng trong thời gian này, ở Hà Nội, qua công tác nghiệp vụ, các trinh sát của Ty Liêm phóng phát hiện bọn Quốc dân đảng có trụ sở ở 132 đường Đuy-vi-nhô (nay là phố Bùi Thị Xuân) đang ráo riết hoạt động, in tài liệu, truyền đơn phản động và bắt cóc, giết người. Sau khi có đủ chứng cứ, vào lúc 2h30’ ngày 12/7/1946, các chiến sĩ Công an đã bắt gọn toàn bộ bọn phản động, đầu sỏ ở đây, thu giữ các tài liệu phản động, truyền đơn, áp phích, thông báo mà chúng vừa in xong, trong đó có bản tài liệu do chính Trương Tú Anh soạn thảo về “Kế hoạch đảo chính Chính phủ Hồ Chí Minh”. Theo kế hoạch này thì đến ngày 14/7/1946 (ngày Quốc khánh Pháp), quân Pháp sẽ diễu binh qua Bắc Bộ Phủ, bọn Quốc dân đảng sẽ ném lựu đạn vào tốp lính da đen, tạo lý do cho quân đội Pháp đánh chiếm các cơ quan đầu não của Nhà nước ta; bắt giữ phái đoàn ta đang tham dự Hội nghị Phông-ten-nơ-blô đang diễn ra tại Pháp, sau đó sẽ thành lập chính phủ bù nhìn thân Pháp.

Trước chứng cứ rõ ràng, Trung ương và Chính phủ quyết định chỉ đạo lực lượng Công an phối hợp với các lực lượng vũ trang khác mở cuộc tiến công truy quét bọn phản cách mạng tại tất cả các trụ sở của bọn phản động Quốc dân đảng ở Hà Nội.

Thời gian đó, dưới sự chỉ huy của Trung ương, Nha Công an tiến hành khám xét luôn trụ sở Quốc dân đảng ở số nhà 7 phố Ôn Như Hầu (nay là phố Nguyễn Gia Thiều). Tại đây, tên Phan Kính Nam, một trong những tên cầm đầu lấy danh nghĩa là đại biểu Quốc hội gây khó khăn cho ta. Nhưng cuối cùng các trinh sát đã mưu trí, dũng cảm bắt gọn hắn và đồng bọn…

Minh Quang

Chung cu nghe tu hieu cat toc

Đã xem 7 lần

Ủng hộ nhóm Văn tuyển.

0 0 vote
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments