Đớn đau 1. Hai quần chúng lên làm lãnh tụ – Xứ ủy Viên chỉ làm “người đưa đường” cho 2 quần chúng đi đón lãnh tụ đảng thì chết – và mất cả vợ cùng con

Chương 4: Đớn đau số phận kỳ lạ của 4 kỳ cựu Cộng Sản: Người giới thiệu, Người đưa đường và người đón, Người bí thư chỉ đạo 2 quần chúng Võ Nguyên Giáp, Phạm Văn Đồng – và số phận người thân của họ.

“Chết mất xác” dấu hiệu thường thấy của những người Cộng sản – Trí thức Việt nam bị thủ tiêu.

                                                ***

Đớn đau 1. Hai quần chúng lên làm lãnh tụ – Xứ ủy Viên chỉ làm “người đưa đường” cho 2 quần chúng đi đón lãnh tụ đảng thì chết –  và mất cả vợ cùng con.

I. Bằng chứng.

  1. Năm 1937-1938, ông Minh tham gia Xứ ủy Bắc Kỳ phụ trách tỉnh Thái Bình. Đầu năm 1939, ông lại được cử đi hoạt động vùng Hòn Gai, Uông Bí trong phong trào công nhân, “ba cùng” với anh em thợ thuyền.

…Đảng tin cậy đã giao cho ông đặt đường dây liên lạc giao thông của Đảng từ Việt Nam sang Trung Quốc, và ngược lại. Ông từng đưa các đồng chí Phạm Văn Đồng, Võ Nguyên Giáp… sang Côn Minh, Trung Quốc rồi đi gặp Bác Hồ vào năm 1939 và đưa nhiều đồng chí lãnh đạo khác từ Trung Quốc về nước hoặc từ trong nước sang Trung Quốc học tập.” (Văn bản 1)

  1. Mất cả vợ cùng con.

Không có cách gì moi được bí mật ở ông, thực dân Pháp đành hậm hực đày ông lên Căng Bắc Mê.

Suốt mấy năm trời, bà Thảo cùng các con đã mất hẳn liên lạc với ông, bà nhớ lời ông dặn dò lúc chia tay nên đã làm bạn với một đồng chí cộng sản mới ra tù nhờ phong trào đấu tranh đòi thả tù chính trị của Mặt trận Dân chủ. Đó là ông Tưởng Dân Bảo, người sau này có công tổ chức đoàn tàu thuyền ra Côn Đảo kịp đưa hàng ngàn chiến sĩ cách mạng về đất liền tham gia lãnh đạo cuộc kháng chiến chống Pháp. Trong đó có đồng chí Lê Duẩn, Phạm Hùng, Nguyễn Văn Linh, Lê Văn Lương v.v…” (Văn bản 1)

  1. Chết.

Mấy chục năm trời hoạt động liên tục, say sưa quên mình, lại bị giặc bắt tra tấn dã man nên sức khỏe của ông bị giảm sút. Quan tâm đến ông, Nhà nước đã cử ông sang phụ trách Biện sự xứ ở Côn Minh để vừa chữa bệnh, vừa công tác. Ông làm việc đến hơi thở cuối cùng chưa kịp có ngày nghỉ ngơi trọn vẹn. …

Ông mất năm  1963. ” (Văn bản 1)

  1. Bà vợ

Năm 1937, ông lập gia đình với bà Nguyễn Thị Thảo. Bà tên thật là Nguyễn Thị Nghĩa, còn gọi là Ký Nghĩa, sinh năm 1908. Bà là em ruột của nhà tư sản dân tộc Nguyễn Sơn Hà và chị ruột ông Nguyễn Sơn Bảo.” (Văn bản 2)

  1. Nhận xét.
  2. Theo bài báo (Ông Bùi Đức Minh – một trong những cán bộ lãnh đạo đầu tiên của lực lượng Công an VN – Báo Công an nhân dân ngày, 16/11/2005) thì sau khi ông Bùi Đức Minh đưa 2 quần chúng sang TQ thì mới “làm bạn ” với “một đồng chí cộng sản … Đó là ông Tưởng Dân Bảo”. Nhưng theo sử của Cộng Sản thì ông Tưởng Dân Bảo là người Quốc Dân Đảng, và đã lấy vợ và có con với một người cũng Quốc dân Đảng từ 1937!

Đâu là sự thật?

  1. Vì sao bà “Vợ” của “Ông Bùi Đức Minh” và “một đồng chí cộng sản … Đó là ông Tưởng Dân Bảo” tức là vợ 2 đồng chí Cộng Sản lại sống ở Sài Gòn với … Ngụy? (Bà cùng các con sống tại Sài Gòn từ năm 1945 đến khi qua đời năm 1988)
  2. Theo câu “Suốt mấy năm trời, bà Thảo cùng các con đã mất hẳn liên lạc với ông, bà nhớ lời ông dặn dò lúc chia tay nên đã làm bạn với một đồng chí cộng sản ” Vậy các con của “bà Thảo ” với ông Bùi Đức Minh là ai? Họ đã chết hết sao? Vì Sao họ chết?

Làm sao mà một người xuất thân Quốc Dân Đảng, năm 1936 mới ra tù mà 1937 đã lấy được vợ của một người Cộng Sản?

Xem thêm về chuyện “Tưởng Dân Bảo đón tù chính trị” trong quyển 15 “Giết tù Chính trị thay bằng Xã hội đen”.

  1. Có thật “Bùi Đức Minh” là “Bùi Văn Hách”? hay là một ông “Bùi Đức Minh” đã chết năm 1963 thì muốn nói ông là ai cũng được? (lưu ý: Cán bộ sang TQ “để vừa chữa bệnh, vừa công tác.” Rồi “Mất” cũng là chuyện thường thấy của cộng sự bọn quỷ thời kỳ này.)

Thế mới thật là: Ông Minh cho hỏi câu này

                        Có phải là Hách từ thời 30?

                        Chuyện kia có phải lộn đầu

                        Xứ ủy mà lại đưa đường – giao liên?

                        Bà Thảo cho hỏi câu này

                        Bà lấy ông Bảo thế nào ở đây?

                        36 ông mới ra tù

                        37 đã cưới một người Quốc Dân?

III. Tài liệu nghiên cứu.

(Văn bản 1)

Ông Bùi Đức Minh – một trong những cán bộ lãnh đạo đầu tiên của lực lượng Công an VN

– Báo Công an nhân dân ngày, 16/11/2005)

http://vnca.cand.com.vn/Truyen-thong/Ong-Bui-Duc-Minh—mot-trong-nhung-can-bo-lanh-dao-dau-tien-cua-luc-luong-Cong-an-VN-323857/

Trong “Hồi ký cách mạng” của mình, cụ Hoàng Quốc Việt, từng làm Chủ tịch Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, có nói về ông giáo Bùi Đức Minh, người có công lớn trong việc đưa nhiều cán bộ của Đảng ta sang Trung Quốc học tập rồi lại đưa về lãnh đạo phong trào cách mạng trong nước.

Dựa theo tiểu sử, ông tên thật là Bùi Văn Hách, tức Bùi Đức Minh, sinh năm 1900 tại thôn Hòa Loan, huyện Bình Giang, tỉnh Hải Dương. Ông vốn dạy học nên mọi người thường gọi là ông giáo Hách. …đi theo Việt Nam Quốc dân đảng yêu nước của Nguyễn Thái Học chống thực dân Pháp từ những năm 1928-1930.

Thời gian ấy thực dân Pháp khủng bố gắt gao. Nhưng những chiến sĩ cách mạng vẫn nương tựa vào nhau để hoạt động. Ông quen chị Nguyễn Thị Thảo đang cùng cô Giang (vợ Nguyễn Thái Học), cô Bắc mở tiệm vàng ở phố Hàng Da để che mắt giặc, còn bên trong là chỗ hội họp bí mật của Đảng.

Sau khi Nguyễn Thái Học thất bại, cô Thảo cùng nhiều đồng chí đã bị bắt giam vì Pháp tình nghi. Nhưng do không có chứng cứ cụ thể nên địch buộc phải thả cô Thảo ra. Trước tình thế đó, ông giáo Minh đã đưa cô Thảo về Nho Quan sinh sống để tránh con mắt cú vọ của thực dân Pháp. Từ lâu, ông giáo Minh đã đem lòng yêu thương và cảm mến cô Thảo vì cô là một phụ nữ xinh đẹp lại dũng cảm trong đấu tranh cách mạng, hợp với tính cách của ông.

Hai ông bà hoạt động và sống hạnh phúc bên nhau chẳng được mấy lúc thì bọn Pháp đánh hơi thấy lại ráo riết lùng bắt ông. Trước tình hình đó, ông không thể ở lại. Theo yêu cầu của cách mạng, ông tạm lánh sang Vân Nam, Trung Quốc.

…Sau đó, ông học Trường Võ bị Vân Nam, được giác ngộ lý tưởng Cộng sản. Rồi ông được cử về nước hoạt động. Ông gây cơ sở Đảng ở Nhà máy Sợi Nam Định, Sở Lục lộ Nam Định và nhiều vùng ở đó.

Năm 1937-1938, ông Minh tham gia Xứ ủy Bắc Kỳ phụ trách tỉnh Thái Bình. Đầu năm 1939, ông lại được cử đi hoạt động vùng Hòn Gai, Uông Bí trong phong trào công nhân, “ba cùng” với anh em thợ thuyền.

…Đảng tin cậy đã giao cho ông đặt đường dây liên lạc giao thông của Đảng từ Việt Nam sang Trung Quốc, và ngược lại. Ông từng đưa các đồng chí Phạm Văn Đồng, Võ Nguyên Giáp… sang Côn Minh, Trung Quốc rồi đi gặp Bác Hồ vào năm 1939 và đưa nhiều đồng chí lãnh đạo khác từ Trung Quốc về nước hoặc từ trong nước sang Trung Quốc học tập.

…Tháng 1/1941, ông bị thực dân Pháp bắt. Biết ông là một nhân vật quan trọng, thực dân Pháp thi hành chính sách mua chuộc rất thâm độc. Không thể mua chuộc được bọn chúng đã tra tấn ông hết sức dã man, tàn bạo hòng moi mọi bí mật của tổ chức Đảng, nhưng với ý chí ngoan cường và lòng trung thành tuyệt đối, ông giáo Minh đã vượt qua mọi thử thách để bảo vệ con đường bí mật cùng các cơ sở của Đảng. Không có cách gì moi được bí mật ở ông, thực dân Pháp đành hậm hực đày ông lên Căng Bắc Mê.

Suốt mấy năm trời, bà Thảo cùng các con đã mất hẳn liên lạc với ông, bà nhớ lời ông dặn dò lúc chia tay nên đã làm bạn với một đồng chí cộng sản mới ra tù nhờ phong trào đấu tranh đòi thả tù chính trị của Mặt trận Dân chủ. Đó là ông Tưởng Dân Bảo, người sau này có công tổ chức đoàn tàu thuyền ra Côn Đảo kịp đưa hàng ngàn chiến sĩ cách mạng về đất liền tham gia lãnh đạo cuộc kháng chiến chống Pháp. Trong đó có đồng chí Lê Duẩn, Phạm Hùng, Nguyễn Văn Linh, Lê Văn Lương v.v…

Còn ông giáo Minh về sau cũng đã xây dựng gia đình với bà Nguyễn Thị Thiêm, con gái một chánh tổng yêu nước. Gia đình bà là cơ sở của đồng chí Trường Chinh, Hoàng Quốc Việt… Bà Thiêm tham gia cách mạng từ năm 1936, vào Đảng năm 1939 và bị Pháp bắt bỏ tù. Khi đó bà mới sinh con gái đầu lòng Bùi Minh Các. Các giống cha từ hình dáng tới tính tình, lớn lên cũng trung thực, thẳng thắn và cũng không kém phần hài hước.

Bà Thiêm mang con gái vào tù cùng bà Hoàng Thị Ái và bà Minh Thái (vợ ông Võ Nguyên Giáp, em bà Minh Khai). Ở trong tù khổ cực, bà Thiêm thiếu sữa cho con bú. Các khóc vì đói sữa. Thương cháu bé, bà Hoàng Thị Ái phải bế cháu bé cho bú vú không của mình. Lúc ấy chị em trong tù rất thương yêu, đùm bọc lẫn nhau, nhường cơm sẻ áo cho nhau.

Khi hai mẹ con được ra tù vì không có chứng cứ gì, bà Thiêm lại liên hệ với Đảng. Đồng chí Trường Chinh dặn dò bà lên thăm ông giáo Minh và bí mật truyền đạt chỉ thị của Đảng phải tìm mọi cách vượt ngục cùng các đồng chí ra ngoài tiếp tục hoạt động vì phong trào đang rất cần cán bộ nòng cốt. Được chỉ thị của Đảng, ông Minh cùng 7 đồng chí đã vượt ngục. Ông được cử về công tác ở Hà Đông và nối lại đường dây liên lạc ra nước ngoài.

Cách mạng Tháng Tám thành công, ông được cử công tác ở ngành Công an phụ trách chính trị và là người có công đầu tổ chức ngành An ninh cách mạng non trẻ của ta, phá tan những âm mưu đen tối của thù trong giặc ngoài. …

Như trong vụ án tại nhà số 7 Ôn Như Hầu, … Ông Minh đã góp phần chỉ đạo sát sao. Nhờ có nhiều kinh nghiệm hoạt động bí mật, thần tốc, công an ta đã lọt vào sào huyệt địch, khiến chúng không kịp trở tay. Ta đã tiến hành khám xét hang ổ của chúng.

…Cuộc kháng chiến bùng nổ, Lực lượng Công an xung phong Hà Nội đã chiến đấu hết sức dũng cảm để bảo vệ Sở. Là một cán bộ ngành Công an có nhiều kinh nghiệm, khi đó ông Minh được Đảng phân công làm Giám đốc Công an Liên khu 10 sau là Liên khu Việt Bắc.

…Hòa bình lập lại, Bộ Công an có một Bộ trưởng, và bên dưới có 3 Cục trưởng. Ông giáo Minh khi ấy được cử làm Cục trưởng Cục Lao Cải, một cơ quan mới có trách nhiệm rất nặng nề. …

Mấy chục năm trời hoạt động liên tục, say sưa quên mình, lại bị giặc bắt tra tấn dã man nên sức khỏe của ông bị giảm sút. Quan tâm đến ông, Nhà nước đã cử ông sang phụ trách Biện sự xứ ở Côn Minh để vừa chữa bệnh, vừa công tác. Ông làm việc đến hơi thở cuối cùng chưa kịp có ngày nghỉ ngơi trọn vẹn. …

Ông mất năm  1963. Lễ tang ông được anh em, bè bạn, đồng nghiệp tới viếng rất đông.

…Ông có ba người con tham gia Lực lượng Công an là: Bùi Đức Lập, Bùi Minh Các và Bùi Đức Thắng. Các con ông đều là những cán bộ trung thực, gương mẫu, tài năng.

Ông được Đảng, Chính phủ truy tặng Huân chương Độc lập hạng Hai năm 1963…

  Nguyễn Sơn Liên

(Văn bản 2)

Tưởng Dân Bảo

http://vi.wikipedia.org/wiki/T%C6%B0%E1%BB%9Fng_D%C3%A2n_B%E1%BA%A3o

…Đứng trước nguy cơ bị tiêu diệt hoặc tan rã, các lãnh đạo còn lại của Việt Nam Quốc dân Đảng, đứng đầu là Nguyễn Thái Học, quyết định Tổng khởi nghĩa với phương châm nổi tiếng: “Không thành công cũng thành nhân”. Do thiếu chuẩn bị và tổ chức kém, tổng khởi nghĩa của Việt Nam Quốc dân Đảng nhanh chóng bị chính quyền thực dân ngăn ngừa và đàn áp. Lãnh tụ Nguyễn Thái Học lên đoạn đầu đài, nhiều đảng viên tích cực bị bắt và đi đày. Côn Đảo tiếp nhận thêm nhiều đảng viên Việt Nam Quốc dân Đảng. Cùng với Trần Huy Liệu, Tưởng Dân Bảo tích cực tuyên truyền vận động các đảng viên Quốc dân đảng chuyển sang đường lối của Cộng sản. Chính hành động này đã làm cho các đảng viên Quốc dân đảng bảo thủ kết tội phản bội cho ông và một số đồng chí của mình. Trần Huy Liệu bị cắt cổ, Tưởng Dân Bảo đều bị đâm họng, Nguyễn Phương Thảo bị đâm mù một mắt, may mắn vẫn giữ được tính mạng. Từ đó, ông chính thức ly khai Quốc dân đảng, gia nhập Đảng Cộng sản Đông Dương năm 1935.[5]

Từ Hải Phòng đến Sài Gòn[sửa | sửa mã nguồn]

Năm 1936, Mặt trận Bình dân lên cầm quyền tại Pháp, do áp lực phong trào đòi thả tù chính trị ở Đông Dương, chính quyền thực dân buộc phải trả tự do cho nhiều tù nhân chính trị, trong đó có Tưởng Dân Bảo, Nguyễn Văn LinhHoàng Quốc ViệtNguyễn Công Hòa[6]

Được trả tự do, ông về Hải Phòng tạm ở nhà anh ruột là Tưởng Văn Thọ. Hàng tuần ông phải lên Sở mật thám trình diện một lần, vì vẫn bị quản thúc.

…Đời tư

Năm 1937, ông lập gia đình với bà Nguyễn Thị Thảo. Bà tên thật là Nguyễn Thị Nghĩa, còn gọi là Ký Nghĩa, sinh năm 1908. Bà là em ruột của nhà tư sản dân tộc Nguyễn Sơn Hà và chị ruột ông Nguyễn Sơn Bảo. Bà cũng từng là một đảng viên Việt Nam Quốc dân Đảng, từng cùng Nguyễn Thị Bắc, Nguyễn Thị Giang, Nguyễn Thị Nhất, Đoàn Thị Tâm mở cửa hàng nữ trang ở phố Hàng Da, thực chất là cơ sở của Trung ương Quốc dân Đảng.[13]

Bà cùng các con sống tại Sài Gòn từ năm 1945 đến khi qua đời năm 1988 do bị cảm sốt và áp huyết, thọ 80 tuổi.

Ông bà có với nhau 4 người con:

  1. Tưởng Thị An, gái, sinh năm 1939
  2. Tưởng Thị Bình, gái, sinh năm 1941
  3. Tưởng Thị Quý, gái, sinh năm 1943
  4. Tưởng Dân Quyền, trai, sinh năm 1945[14]

Thảo luận:Tưởng Dân Bảo

http://vi.wikipedia.org/wiki/Th%E1%BA%A3o_lu%E1%BA%ADn:T%C6%B0%E1%BB%9Fng_D%C3%A2n_B%E1%BA%A3o

Chào các bạn ! Tôi là Vũ Hoàng Sơn. Sinh năm 1958. Hiện đang làm việc tại Sân bay QT Tân Sơn Nhất. ĐTDD : 0908114692 Vào năm 1969 tại Hải Phòng tôi có được ở với ông ngoại tôi là Cụ Nguyễn Sơn Hà – cụ là Nhà Tư Sản Dân Tộc, người được xem như Ông tổ nghề Sơn Dầu của Việt nam. Ông tôi có người em gái là Bà Nguyễn Thị Thảo, vị hôn thê của ông Tưởng Dân Bảo. Sau ngày miền Nam giải phóng tôi lại chuyển vào Sài gòn sinh sống và có được ở với Bà Thảo một thời gian. Qua các câu chuyện mà Ông Bà tôi đã kể lại tôi được biết về một nhân vật rất đặc biệt và công lao của ông cũng vô cùng to lớn đó là ông Tưởng Dân Bảo. Cuộc đời ông đã hy sinh cống hiến cho sự nghiệp giải phóng dân tộc Việt nam qua nhiều thời kỳ khó khăn gian khổ. Tuy nhiên cho đến nay hầu như chẳng còn ai biết đến ông. Lục tìm các tư liệu sử sách thì chỉ vài dòng ngắn ngủi. Ngay cả Gia đình dòng họ của ông cũng chỉ biết ông là Liệt sỹ hy sinh trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước do mộ ông đặt tại Nghĩa trang Liệt sỹ TP HCM. Với mong muốn giúp các thế hệ mai sau hình dung được chân dung một con người đã hiến dâng cuộc đời và gia đình mình cho dân tộc, nhất là để chúng ta không lãng quên ông – điều mà ngay cả các Đồng chí của ông, họ phải coi ông như ân nhân đã cứu sống mình từ ngục tụ Côn đảo năm 1945 cũng vô tình để ông vào lãng quên. Tôi đã viết bài về ông. Hy vọng làm sáng tỏ đôi điều các mốc son trong cuộc đời ông. Trân trọng các đóng góp sửa đổi để những gì viết ra là thực nhất với cuộc đời cách mạng của ông. Khi đó tên của ông được đặt cho một con đường ở Sài gòn, hay một ngôi trường trên quê hương ông sẽ là chính đáng và cần thiết.Johnny Wu (thảo luận) 09:49, ngày 1 tháng 8 năm 2011 (UTC)

Tra Google thì thấy cũng có một người Tưởng Dân Bảo với năm sinh năm mất khác hoàn toàn (1907-1947), nhưng cuộc đời có nhiều điểm giống với ông Tưởng Dân Bảo trong bài này. Xem [1], [2], [3], [4], [5]. Михаил Александрович Шолохов (thảo luận) 11:48, ngày 1 tháng 8 năm 2011 (UTC)

Lịch sử Việt Nam ghi nhận một người mang tên Tưởng Dân Bảo và rõ ràng nhà nước Việt Nam cũng không quên khi truy tặng Huân chương Hồ Chí Minh cho ông. Tuy nhiên, có khá nhiều chi tiết trong bài không chính xác, tôi mạn phép sửa lại. Thái Nhi (thảo luận) 15:55, ngày 1 tháng 8 năm 2011 (UTC)

1

Đã xem 11 lần

Ủng hộ nhóm Văn tuyển.

0 0 vote
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments