Bài 2. Trung quốc giết người – Y nguyên triệu chứng của Nguyễn Chí Thanh. Xem Hồ giết 2 Tướng Nguyễn Chánh, Hoàng Sâm để hiểu thêm về vụ đầu độc Nguyễn Chí Thanh

(Hãy Xem Võ Tắc Thiên giết người tinh vi và tàn độc như thế nào để biết thêm về Hồ đã giết Nguyễn Chí Thanh và Nguyễn Chánh, Hoàng Sâm ra sao!)

A. Bằng chứng và phân tích.

            A1. Hồ giết Tướng Nguyễn Chánh.

  1. Cầm thư đặc biệt của Tướng Nguyễn Sơn.

            “Tháng 9/1956, tại Bắc Kinh, biết bệnh tình của mình khó qua khỏi, Tướng Nguyễn Sơn đã viết bức thư cuối cùng gửi cho Tướng Nguyễn Chánh. Ông Nguyễn Cương – Con trai út của Tướng Nguyễn Sơn – kể lại:

… Nhưng, tiếc thay, chưa đầy một năm sau, ngày 24/9/1957, bác Nguyễn Chánh cũng đột ngột qua đời.” (Văn bản 1 – ảnh 1)

            Lưu ý: Đây là lý do để Nguyễn Chánh phải chết!

  1. Đang khỏe bỗng chết.

            “Trong lúc tôi đang nghe giảng bài thì có một xe ôtô quân đội lên đón tôi về. Dọc đường, tôi gạn hỏi đồng chí sĩ quan: “Đồng chí có biết việc gì mà đón tôi gấp thế không?”.

Đồng chí ấy trả lời: “Anh Văn Tiến Dũng gọi điện bảo tôi đi đón chị thì tôi đi chứ không biết cụ thể”. …Tôi vào phòng thì thấy anh Võ Nguyên Giáp đứng ở cửa phòng bảo tôi: “Chị bình tĩnh để bác sĩ chữa bệnh cho anh”. Nhưng thực ra tim anh Chánh đã ngừng đập từ 5 giờ sáng rồi, các bác sĩ đang cố truyền máu vào ven nhưng không được.” (Văn bản 1 – ảnh 2)

Lưu ý: Không ốm vì vợ vẫn đi học!

  1. Nhận xét: Cũng như bà vợ Đại Tướng Nguyễn Chí Thanh chỉ được có mặt khi chồng đã chết!

Lý do để phải chết: Do cầm thư đặc biệt của Nguyễn Sơn – chắc chắn Nguyễn Sơn đã ghi gì đó mà lũ quỷ phải giết người cầm thư – thư hiện nay là thư đã được sửa rồi ghi lại! (Xem quyển 7)

A2. Hồ giết Tướng Hoàng Sâm.

  1. Lý do chết: Trúng Bom chết cả hầm!

“…Vào Nam, Thiếu tướng Hoàng Sâm chiến đấu ở mặt trận Bình Trị Thiên. Nhưng  tháng 12 năm 1968, căn hầm nơi ông đang bàn việc bị trúng bom. Không một ai trong căn hầm đó sống sót. ” (Văn bản 2 – ảnh 3)

Lưu ý: Giống lý do chết của bố Nguyễn Tấn Dũng, bố vợ Tiễ sĩ Vũ Duy Mẫn (Liên Hiệp Quốc) và gia đình Tiến sĩ Bùi Kiên Thành…

  1. Sự lạ.

Người duy nhất được nhìn mặt bố tôi là Bác Hồ. Cả mẹ tôi và chị em chúng tôi đều không được nhìn mặt  bố lần cuối. Trong tang lễ bố tôi, khi Bác Hồ đến viếng, mẹ tôi vừa khóc vừa nắm chặt tay Bác. Bà hỏi Người: “Cháu chỉ hỏi Bác một câu thôi: Người nằm trong quan tài kia có phải anh Hoàng Sâm không?”. Bác trả lời: “Tôi hứa với cô, đó chắc chắn là anh Hoàng Sâm”.” (Văn bản 2 – ảnh 3)

  1. Tự giải thích sự lạ:

“Sau này chúng tôi mới biết khi nghe tin bố tôi nằm xuống ở mặt trận Bình Trị Thiên, Bác Hồ đã quả quyết yêu cầu: “Bằng mọi giá phải đưa được Hoàng Sâm về Hà Nội”. Nhưng bố tôi bị bom, thi thể không còn lành lặn. Có lẽ vì lý do đó, Bác và các lãnh đạo Nhà nước đã không cho chúng tôi được nhìn mặt ông lần cuối, tránh cho chúng tôi những nỗi ám ảnh sau này” (Văn bản 2 – ảnh 3)

  1. Nhận xét:

Lính tính của người vợ là không nhầm khi hỏi: “Cháu chỉ hỏi Bác một câu thôi: Người nằm trong quan tài kia có phải anh Hoàng Sâm không?”! Khi đã hỏi câu đó với một người “Đức cao vọng trọng” nhất nước thì hẳn người vợ phải có nghi vấn nhiều lắm!

Có thật “thi thể không còn lành lặn” đến mức nếu vợ nhìn thấy sẽ có “những nỗi ám ảnh sau này”?

Nếu vậy thì sao mà chỉ nhìn qua một cái thì Hồ đã “Tôi hứa với cô, đó chắc chắn là anh Hoàng Sâm”!

Sự thật ở đâu?

Sự thật là: Vì một lý do nào đó (Bọn chúng không tiết lộ thì ai mà biết được) mà Hồ phải giết Hoàng Sâm. Thế rồi Hồ cho quân bí mật thủ tiêu và vứt xác trong Nam, sau đó Hồ lấy một cái xác để thế vào đó!

Chỉ có như vậy mới không cho người vợ nhìn mặt chồng lần cuối!

Sự thật là vậy!

A3. Trung quốc giết người.

“…Sau đó, bà Cốc được cho là đã hạ lệnh kết liễu ông Heywood bằng cách bỏ chất độc cyanide vào đồ uống của ông.

Đây là một hóa chất cực độc, chỉ cần một giọt là đủ cướp đi mạng sống của người khỏe mạnh trong vòng vài phút, đồng thời lại tạo ra triệu chứng như thể người bị hạ độc chết vì lên cơn đau tim.” (Văn bản 3 – ảnh 4)

Lưu ý: Y nguyên triệu chứng của Nguyễn Chí Thanh.

            A4. Xem Võ Tắc Thiên giết người. (Loạt ảnh kèm theo).

            Đầu độc – rồi đi ngủ – rồi phát hoảng – rồi khóc lóc …

            Lưu ý: Y nguyên Hồ khóc các “Công thần”!         

  1. và phân tích.

(Văn bản 1)

Chuyện ít biết về các bậc lão thành cách mạng – Kỳ 2

28/11/2006 ,

http://m.tienphong.vn/phong-su/68074/Chuyen-it-biet-ve-cac-bac-lao-thanh-cach-mang—Ky-2.html

TP – Trong thời kỳ công tác và chiến đấu tại chiến khu 5, Tướng Nguyễn Sơn có hai người bạn chí cốt là Phạm Kiệt và Nguyễn Chánh – cũng là hai vị tướng mà tên tuổi gắn liền với khởi nghĩa Ba Tơ nổi tiếng.

>>> Kỳ 1: “Cô tiên xứ Quảng” và món quà trị giá hàng chục biệt thự

Kỳ 2: Tình láng giềng giữa gia đình các vị tướng

Tháng 9/1956, tại Bắc Kinh, biết bệnh tình của mình khó qua khỏi, Tướng Nguyễn Sơn đã viết bức thư cuối cùng gửi cho Tướng Nguyễn Chánh. Ông Nguyễn Cương – Con trai út của Tướng Nguyễn Sơn – kể lại:

… Nhưng, tiếc thay, chưa đầy một năm sau, ngày 24/9/1957, bác Nguyễn Chánh cũng đột ngột qua đời.

Sau khi bác Chánh mất, bác Phạm Thị Trinh đã tìm bức thư và trao lại cho mẹ Hằng Huân. Hai người chinh phụ góa chồng ôm nhau khóc mãi…

…Trở lại chuyện tình cảm giữa hai gia đình Tướng Nguyễn Chánh và Văn Tiến Dũng, cụ bà Phạm Thị Trinh trong hồi ức của mình còn nhớ như in ngày đầu mới đặt chân lên đất Hà Nội:

Khoảng cuối năm 1954, con tàu nước bạn Ba Lan đưa chúng tôi cập bến Sầm Sơn thì có xe của quân đội ra đón và đưa chúng tôi về nhà số 6 đường Hoàng Diệu.

Anh Dũng (Đại tướng Văn Tiến Dũng – ) từ trong nhà chạy ra đón. Anh và anh Chánh ôm nhau nghẹn n xúc động. Anh bảo các đồng chí cùng đi: “Các anh đưa chị và các cháu vào nhà xếp chỗ nghỉ ngơi”, rồi quay lại nói với tôi: “Tối nay anh chị và các cháu dùng cơm với gia đình tôi. Cứ tạm nghỉ ở đây đã”.

Chúng tôi được bố trí nghỉ ở tầng dưới, còn gia đình anh ở tầng trên. Anh ân cần hỏi thăm sức khỏe của anh Chánh và mọi người trong gia đình. Chợt anh thấy cháu Dũng (mới 5 tuổi, bị mắc bệnh khiếm thính – ) đang đứng ngơ ngác nhìn xung quanh, anh liền ôm cháu vào lòng và nói: “Thằng bé xinh thế này mà bị bệnh tật, tội quá”.

Anh gọi các con Trình, Mai, Huấn trên gác xuống bảo: “Đây là các bạn Sương, Tường, Dũng, con bác Chánh ở miền Nam mới ra. Các con chơi với nhau nhé…”.

…Khi anh Chánh trở lại Liên khu 5, tôi đang trở dạ sắp sinh cháu út Chí Hòa thì hôm sau, anh Dũng và chị Kỳ vào ngay bệnh viện thăm tôi. Anh nói: “Anh Chánh vào miền Nam lần này tuy tình hình trong đó còn phức tạp, nhưng chị đừng lo, cứ tĩnh dưỡng cho khỏe…, các cháu ở nhà đã có chúng tôi lo liệu thay chị”.

Nói xong, anh đi gặp bác sĩ Tuấn – Trưởng khoa gửi gắm nhờ bệnh viện chăm sóc chu đáo mẹ con tôi. Đầu tháng 9/1957, tôi được cử đi học lớp lý luận ở trường Nguyễn Ái Quốc. Nội quy nhà trường chỉ cho phép học viên về nhà từ chiều thứ Bảy đến chiều Chủ nhật, không ngờ đến tuần thứ ba tôi chia tay anh Chánh vào trường là lần vĩnh biệt, anh Chánh đã đột ngột ra đi lúc 5 giờ sáng ngày 24/9/1957.

Trong lúc tôi đang nghe giảng bài thì có một xe ôtô quân đội lên đón tôi về. Dọc đường, tôi gạn hỏi đồng chí sĩ quan: “Đồng chí có biết việc gì mà đón tôi gấp thế không?”.

Đồng chí ấy trả lời: “Anh Văn Tiến Dũng gọi điện bảo tôi đi đón chị thì tôi đi chứ không biết cụ thể”. Xe về gần tới nhà thì tôi thấy có nhiều xe con đậu trước nhà. Xe vừa dừng, anh Dũng chạy ra đỡ tôi xuống rồi nắm tay dắt tôi lên nhà. Đưa mắt nhìn sang phòng h, thấy các anh trong Bộ Chính trị và bạn bè anh Chánh đều có mặt.

Tôi vào phòng thì thấy anh Võ Nguyên Giáp đứng ở cửa phòng bảo tôi: “Chị bình tĩnh để bác sĩ chữa bệnh cho anh”. Nhưng thực ra tim anh Chánh đã ngừng đập từ 5 giờ sáng rồi, các bác sĩ đang cố truyền máu vào ven nhưng không được.

Anh Phạm Kiệt  – anh ruột tôi – đưa tôi sang phòng bên, chị Kỳ và các chị đỡ tôi ngồi và cho tôi uống nước. Tôi ngã gục vào tường không biết gì. Một lúc sau bỗng nghe có tiếng người đi vào, tôi mở mắt ngước lên hỏi: “Anh Chánh mất rồi phải không các anh?”.

Lúc đó, anh Phạm Văn Đồng gục trán lên đầu tôi. Anh Dũng nắm chặt tay tôi, rồi hai anh khóc òa lên… Nhờ có sự quan tâm của tổ chức, anh Dũng, chị Kỳ và bạn bè, tôi đã bình tĩnh lại, gạt nước mắt để chuẩn bị đón nhận trách nhiệm của người cán bộ cách mạng và người mẹ của 6 đứa con mồ côi cha…

Cuộc đời của hai người “chinh phụ” góa chồng Lê Hằng Huân  – Vợ tướng Nguyễn Sơn và Phạm Thị Trinh  – Vợ tướng Nguyễn Chánh sao lại có những nét giống nhau đến vậy: Sau khi chồng qua đời, hai người đều vừa phải công tác, vừa phải một nách chăm sóc, nuôi dạy 5 – 6 đứa con mồ côi.

…Có người còn bảo: “Chị lúc nào cũng nguyên tắc cứng nhắc, khi anh còn sống để đảm bảo tiêu chuẩn của anh nên không chịu ăn cơm chung, khi cùng đi họp ở Trung ương, chị không chịu đi xe ô tô chung với anh Chánh, bây giờ chị có muốn chung cũng không được nữa rồi!”.…

(Còn nữa)

(Văn bản 2)

Thiếu tướng Hoàng Sâm – người đội trưởng đầu tiên của đội Việt Nam Tuyên truyền Giải phóng quân (Tô Lan Hương)

http://bantroi5.blogspot.com/2012/10/thieu-tuong-hoang-sam-nguoi-oi-truong.html

Thứ sáu, ngày 05 tháng mười năm 2012

Những năm 1940, có một người cán bộ cách mạng mà đồng bào Việt Bắc vô cùng yêu quý. Ông là người là người có tài bắn súng giỏi hơn cả các xạ thủ nổi tiếng, là người đã vào tận hang phỉ, thu phục những trùm phỉ khét tiếng nhất vùng Việt Bắc, kết nghĩa anh em với chúng, đem lại sự bình yên cho nhân dân khắp vùng Hà Quảng. Trong cuộc đời người đội trưởng đầu tiên của Đội Việt Nam Tuyên truyền Giải phóng quân – Thiếu tướng Hoàng Sâm, điều nuối tiếc duy nhất, có lẽ chính là việc ông đã ra đi khi mới 53 tuổi, để lại bao nhiêu tiếc thương cho những người ở lại.

Người hùng diệt phỉ ở biên giới Việt – Trung

Ngày 22 tháng 12 năm 1944, theo chỉ thị của Trung ươg Đảng và Bác Hồ, tại khu rừng Trần Hưng Đạo, châu Nguyên Bình, tỉnh Cao Bằng, đội Việt Nam Tuyên truyền Giải phóng quân (tiền thân của Quân đội Nhân dân Việt Nam) thành lập. Đồng chí Hoàng Sâm, khi đó 29 tuổi, trở thành người đội trưởng đầu tiên Đội Việt Nam Tuyên truyền Giải phóng quân. Vào năm 1948, Hoàng Sâm cũng trở thành một trong 10 vị Tướng đầu tiên của Quân đội Nhân dân Việt Nam trong đợt phong Tướng đầu tiên khi mới 33 tuổi.

…Thiếu tướng Hoàng Sâm tên thật là Kỳ, sinh năm 1915, 12 tuổi, ông đã đi theo Bác Hồ. Ngày đó cha mẹ ông sang đất Thái Lan làm ăn. Khi đó, Bác Hồ từ Pháp về Xiêm hoạt động, lấy bí danh là Thầu Chín. Thấy cậu bé Kỳ thông minh, nhanh nhẹn, đồng chí Thầu Chín đã chọn Kỳ làm liên lạc viên. Cậu bé 12 tuổi, sớm giác ngộ Cách mạng, đã từ biệt cha mẹ, dấn thân trên con đường lý tưởng của mình. Kỳ đã đi theo đồng chí Thầu Chín đến khắp các tỉnh của Thái Lan để hoạt động, tuyên truyền cách mạng cho đến khi đồng chí Thầu Chín bị mật vụ Xiêm phát hiện, trục xuất khỏi Thái Lan. Cái tên Hoàng Sâm của ông cũng do chính Bác Hồ đặt tên. Tháng 2 năm 1941, khi  Bác Hồ trở về nước lãnh đạo cách mạng, Hoàng Sâm, cùng với đồng chí Phùng Chí Kiên, Lê Quảng Ba, Đặng Văn Cáp đã được Người tin tưởng chọn là những người bảo về Người từ Trung Quốc về Pắc Bó – Cao Bằng.

…Không chỉ nổi tiếng về tài bắn súng như xạ thủ, Thiếu tướng Hoàng Sâm là còn được đồng bào Việt Bắc yêu quý vì ông cùng với Thiếu tướng Lê Quảng Ba là những người đã có công dẹp yên các trùm phỉ quanh khu vực biên giới. …
“Nếu anh chết, đã có em, có Đảng, có nhà nước lo cho các con”

Mải mê hoạt động cách mạng, nên ngoài 30 tuổi, Thiếu tướng Hoàng Sâm mới cưới vợ. Sau năm 1945, Bác Hồ thấy nhiều cán bộ cách mạng đi theo mình, vì quá dấn thân, quá hy sinh cho sự nghiệp lý tưởng mà quên mất vợ con, nên rất chú ý đến việc tác thành chuyện nhân duyên cho các cán bộ của mình. Thiếu tướng Hoàng Sâm cũng là một trong số đó. Ông nên duyên vợ chồng với cô giáo Mỹ Lệ, trước khi ông được phong Tướng hơn 1 năm.

Thiếu tướng Hoàng sâm hy sinh năm 1968, ở mặt trận Bình Trị Thiên. Khi đó người con trai út của ông mới lên 7 tuổi. Nên những người con của ông chỉ có rất rất ít ký ức về ông.

…Vào Nam, Thiếu tướng Hoàng Sâm chiến đấu ở mặt trận Bình Trị Thiên. Nhưng  tháng 12 năm 1968, căn hầm nơi ông đang bàn việc bị trúng bom. Không một ai trong căn hầm đó sống sót. Đại úy Hoàng Sùng kể: “Tôi nhớ hôm đó mẹ tôi đang ở nơi sơ tán bỗng nhận được tin báo bố tôi đang ra Hà Nội và yêu cầu cả gia đình về. Bộ Quốc phòng không hề nói bố tôi đã hi sinh, nhưng vừa nhận được tin báo là mẹ tôi khóc. Mẹ bảo bố ra giờ này có nghĩa là bố hi sinh rồi. Bố tôi được đưa về Bệnh viện 108, trong một cái thùng tôn bằng sắt, vượt qua gần 1000km bom đạn. Người duy nhất được nhìn mặt bố tôi là Bác Hồ. Cả mẹ tôi và chị em chúng tôi đều không được nhìn mặt  bố lần cuối. Trong tang lễ bố tôi, khi Bác Hồ đến viếng, mẹ tôi vừa khóc vừa nắm chặt tay Bác. Bà hỏi Người: “Cháu chỉ hỏi Bác một câu thôi: Người nằm trong quan tài kia có phải anh Hoàng Sâm không?”. Bác trả lời: “Tôi hứa với cô, đó chắc chắn là anh Hoàng Sâm”. Sau này chúng tôi mới biết khi nghe tin bố tôi nằm xuống ở mặt trận Bình Trị Thiên, Bác Hồ đã quả quyết yêu cầu: “Bằng mọi giá phải đưa được Hoàng Sâm về Hà Nội”. Nhưng bố tôi bị bom, thi thể không còn lành lặn. Có lẽ vì lý do đó, Bác và các lãnh đạo Nhà nước đã không cho chúng tôi được nhìn mặt ông lần cuối, tránh cho chúng tôi những nỗi ám ảnh sau này”.

…Năm 1992, chúng tôi bốc mộ cho bố. Lúc đó mẹ tôi đã qua đời. Đến lúc chết, bà cũng không được gặp lại ông. Nhưng tôi tin, bố tôi dù không còn, vẫn dõi theo mẹ con tôi và rất tự hào về những gì mà mẹ tôi đã làm cho con cái”.

Hương

            (văn bản 3)

Nghi án tình, tiền trong vụ Bạc Hy Lai

20/04/2012

http://www.tienphong.vn/the-gioi/574231/Nghi-an-tinh-tien-trong-vu-Bac-Hy-Lai-tpol.html

> Trung Quốc sẽ điều tra ‘triệt để’ vụ ông Bạc Hy Lai

Nhiều đồn đoán đang nổi lên xung qu nhân dẫn tới cái chết của doanh nhân người Anh Neil Heywood, trong vụ bê bối được cho là liên quan tới cú mất chức bất ngờ của cựu Bí thư Tỉnh ủy Trùng Khánh (Trung Quốc), ông Bạc Hy Lai.

…Theo Reuters, vào cuối năm ngoái, bà Cốc Khai Lai đã đề nghị ông Heywood giúp chuyển một số tiền lớn ra nước ngoài. Bà Cốc đã nổi giận khi “ông bạn” người Anh này đòi hưởng một khoản tiền công lớn hơn dự kiến của bà.

Thấy bà Cốc phản ứng gay gắt trước mức giá mà mình đưa ra, ông Heywood phạm phải một sai lầm chết người là nói với bà Cốc rằng, ông có đủ khả năng để phanh phui bà và phá hủy gia đình bà.

Sau đó, bà Cốc được cho là đã hạ lệnh kết liễu ông Heywood bằng cách bỏ chất độc cyanide vào đồ uống của ông.

Đây là một hóa chất cực độc, chỉ cần một giọt là đủ cướp đi mạng sống của người khỏe mạnh trong vòng vài phút, đồng thời lại tạo ra triệu chứng như thể người bị hạ độc chết vì lên cơn đau tim.

1. Cam thu BM 1 nam thi chet 2. Dang khoe chet ngay 3. Mot cau hoi kho 4. Giong Trieu chung cua NCT

Đã xem 43 lần

Ủng hộ nhóm Văn tuyển.

0 0 vote
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments