Bài 6: Trùm mật vụ Sài gòn bàn với kẻ ất ơ chuyện lật đổ Diệm – Nhu, chuyện lộ Trùm mật vụ bị tội, còn kẻ ất ơ thì… không sao! Và chuyện sĩ quan ngụy “đang đổ một túi hột xoàn ra đếm, định chia nhau.”

Ba Quốc (thứ hai từ trái sang)

1. Máy cũng thua!

“Ông Ba Quốc kể: “Bác sĩ Tuyến không giấu tôi quan điểm chính trị của ông ta. Ông ta không tán thành chế độ gia đình trị và cho rằng Ngô Đình Nhu phạm nhiều sai lầm, đàn áp Phật giáo, không được lòng dân. Ông ta giao cho tôi liên lạc với các lãnh tụ Phật giáo để phát động phong trào chống Diệm-Nhu và lên kế hoạch hoạt động lật đổ. Nhưng kế hoạch bị lộ, bác sĩ Tuyến bị chuyển đi làm đại sứ ở Le Caire (Ai Cập), không còn làm Giám đốc Sở Nghiên cứu chính trị xã hội nữa, còn tôi được chuyển sang Phủ Đặc ủy Trung ương tình báo. Tại đây, tôi và 2 người nữa bị đưa vào máy phát hiện nói dối, chúng muốn kiểm tra tôi có phải là người cách mạng cài vào không…”

“Ông có… run không?”, chúng tôi hỏi. Ông nói: “Nghe nói vậy tôi run chứ. Tôi nghe những người ở đây nói về cái máy này tôi thấy ớn lạnh xương sống.

Chúng hỏi tôi 13 câu rồi cho qua, không hỏi nữa và tôi đã vượt qua được chiếc máy này. …”..” (Ông tướng tình báo và những điệp vụ siêu hạng (kỳ 10): Sự vô dụng của máy phát hiện nói dối và cái hữu dụng của nghề… coi tướng số)

Nhận xét: Máy cũng thua!

            Tuyến “lên kế hoạch hoạt động lật đổ… Diệm-Nhu” Mà lại nói với … Tình báo CS hết thì lộ là phải!

  1. 2. Cục trưởng tình báo quốc nội…kiêng nể tôi một phép!

“… Vợ ông ta cũng từ trên lầu đi xuống. Trông thấy tôi bà ta nghĩ tôi là người chuyên… dắt gái cho Lê Liêm, nên phun ra một tràng lời lẽ chửi mắng hết sức thậm tệ. Nghe những lời xỉa xói của bà ta, tôi vẫn bình tĩnh không nói gì. Tôi nghĩ ra một cách. Tôi nhìn bà ta từ đầu đến chân, mồm tôi lẩm bẩm như nói một mình. Bà ta nhìn tôi ngạc nhiên, rồi lập tức dịu giọng hỏi: Anh biết tướng số hả?

…Kể từ sau hôm đó, Giàu kiêng nể tôi một phép, tôi được tự do ra vào phòng làm việc riêng của Cục trưởng tình báo quốc nội. Tôi đã lợi dụng ngay mọi thời cơ để thâm nhập vào nơi cơ mật của bọn họ. Một hôm, tôi vào phòng làm việc của Giàu, lúc đó ông ta đã đi ra ngoài, tôi đã phát hiện và chụp ảnh toàn bộ hồ sơ những cán bộ của ta làm gián điệp cho địch, đó là 1 bí thư tỉnh ủy, 2 tỉnh ủy viên và 1 cán bộ chỉ huy quân đội hàm cấp tá…”. ” (Ông tướng tình báo và những điệp vụ siêu hạng (kỳ 10): Sự vô dụng của máy phát hiện nói dối và cái hữu dụng của nghề… coi tướng số)

Nhận xét: Kế hoạch đảo chính bị lộ mà sếp thì “bác sĩ Tuyến bị chuyển đi làm đại sứ ở Le Caire (Ai Cập)”, còn quân thì “tôi được chuyển sang Phủ Đặc ủy Trung ương tình báo. ”, rồi chỉ lẩm nhẩm vài câu đã lừa được Vợ quan chức cấp cao của Ngụy để “tôi được tự do ra vào phòng làm việc riêng của Cục trưởng tình báo quốc nội.” rồi “tôi đã phát hiện và chụp ảnh toàn bộ hồ sơ những cán bộ của ta làm gián điệp cho địch, đó là…

            Lại giỏi quá ha!

  1. Kích động đảo chính Diệm.

“…Ông Ba Quốc kể: “Sau khi làm tổng thống, củng cố được chính quyền, bắt đầu thay dần số sĩ quan do Pháp đào tạo bằng các sĩ quan do Mỹ đào tạo. Biết rõ điều đó, tôi phải tìm cách kích động số sĩ quan do Pháp đào tạo chống lại Diệm. Tôi đến gặp ông Lê Thanh Cảnh, nguyên là Chánh văn phòng của Bảo Đại khéo léo nói rõ chuyện đó cho ông ta biết. Ông Cảnh bảo tôi đến gặp Vương Văn Bách, anh ruột của trung tá Vương Văn Đông, lúc đó đang chỉ huy lực lượng dù ở Sài Gòn. …” (Ông tướng tình báo bí ẩn và những điệp vụ siêu hạng (kỳ 11): Kích động đảo chính )

  1. Bài học cho CIA. “Muốn có Siêu điệp báo thì đừng trả lương!”

“Trước khi nói tiếp về những điệp vụ của ông Ba Quốc, xin bạn đọc “thâm nhập” một chút vào nội tâm của con người này. Một trong những điểm biệt căn bản giữa tình báo “Việt cộng” trong kháng chiến với tình báo của đối phương là làm tình báo cho “Việt cộng” không được lĩnh lương.

Sự biệt này mang rất nhiều ý nghĩa. Đó cũng là một sức mạnh bí ẩn mà những kẻ đi xâm lược không bao giờ lường hết được. Chúng tôi hỏi ông Ba Quốc: “Ông có được cách mạng trợ cấp chi phí gì không?”. Trả lời: “Không có. Cách mạng không cấp cho tôi cái gì cả. Tôi chỉ có một niềm tin thôi”. Đó là niềm tin vào cuộc chiến đấu giành độc lập, tự do cho Tổ quốc, niềm tin vào cuộc chiến đấu cho chính nghĩa.” (Ông tướng tình báo bí ẩn và những điệp vụ siêu hạng (kỳ 12): Những viên kim cương, “cậu” phù thủy và anh bán giày)

Nhận xét: Muốn có Siêu điệp báo thì đừng trả lương!

            Sao CIA không sang VN mà học tập chiêu này?

Tuy nhiên, cũng đã muộn mất rồi! Bây giờ CS VN trả lương cao nên mới tạo ra toàn một lũ “Tham nhũng”!

  1. Chuyện khôi hài 1 hay sự liêm khiết của người… Cộng Sản!

“Nằm trong tổ chức của đối phương, ông đã chứng kiến rất nhiều chuyện khôi hài. Chuyện thứ nhất: Hồi còn làm ở Sở Nghiên cứu chính trị xã hội, một buổi tối ông đi kiểm tra, ông đến một cơ sở của cơ quan tại số 2 Nguyễn Hậu, tại đó có một phòng dành cho một nhóm công tác (bí số là B42). Đến đó ông vô tình bắt gặp đại úy Lưu Thành Hữu và Tôn Thất Tuế đang đổ một túi hột xoàn ra đếm, định chia nhau.

…Theo chức năng, ông phải lập biên bản về vụ này để sáng hôm sau trình cho Trần Kim Tuyến. Nhưng ông không thể “gây thù chuốc oán” với những người này được. Song đã lỡ phát hiện rồi, ông không thể làm lơ.

Ông bảo với Lưu Thành Hữu gọi điện cho Trần Kim Tuyến báo tin bắt được một vụ buôn lậu hột xoàn có ông chứng kiến. Hữu nghe lời ông, gọi điện cho bác sĩ Tuyến. Mặc dù đã xử lý một cách “” như vậy, nhưng mấy bữa sau bác sĩ Tuyến gặp ông và bảo ông không nên đến B42 nữa. Ngạc nhiên về thái độ này, ông nói thật với Trần Kim Tuyến là ông đi kiểm tra bắt quả tang những người đó lấy kim cương chia nhau, vì giữ thể diện cho họ và vì bảo vệ uy tín cho bác sĩ Tuyến nên ông mới bảo họ gọi điện nói như vậy. Trần Kim Tuyến ngẫm nghĩ một lát rồi nói: “Tôi hiểu, nhưng cậu cũng không nên tới đó nữa”. ” (Ông tướng tình báo bí ẩn và những điệp vụ siêu hạng (kỳ 12): Những viên kim cương, “cậu” phù thủy và anh bán giày)

Nhận xét: Ông trong sạch vậy, không tham Kim Cương và hạt soàn vậy có sợ Tuyến lại như Trần Lệ Xuân thấy Nhạ nghèo, không tham tiền mà biết tỏng là Cộng Sản không?

Như thế thì lộ mất!

  1. Chuyện khôi hài 2 hay sự Ngu Dốt của công chức … Ngụy!

Chuyện thứ hai: Thiếu tá Giàu ở Phủ Đặc ủy trung ương tình báo là một tay “rất ác ôn”. Giàu được cố vấn (phối trí viên) Mỹ Thomas Paul Carney dành cho nhiều biệt đãi khiến cho nhiều người ghen ghét. Có người phát giác Giàu sử dụng bằng cấp giả và định tố giác. Giàu rất lo lắng. Một hôm, Giàu đưa ông Ba Quốc đi uống cà phê để “thổ lộ tâm tình”. Giàu có ý định mời một thầy phù thủy “triệu âm binh” lên bảo vệ cho mình. Ông Ba Quốc rất tán dương chuyện đó. Ông bịa ra một câu chuyện, rằng hồi trước ở miền Bắc có một người con gái đẹp bị vợ cả của một tri huyện âm mưu ám hại vì ghen tuông, cô ta mời một phù thủy triệu “một sư đoàn âm binh” lên bảo vệ người con gái, viên tri huyện đã cử một người thân cận đến để “giám hộ sư đoàn âm binh” đó, vì vậy mà cô gái được an toàn tuyệt đối. Ông hứa với thiếu tá Giàu, nếu nhờ phù thủy đến ông sẽ làm nhiệm vụ “giám hộ”. Giàu rất phấn khích, cùng ông xuống đường Petrús Ký gặp một phù thủy, gọi là “ông cậu”. Hai bên thỏa thuận ngày “lập đàn khao quân”, người phù thủy hứa sẽ “triệu” cho Giàu… 3 sư đoàn. Ông triệt để khai thác tâm lý mê tín của người này nhằm thắt chặt quan hệ “hữu hảo”, mục đích của ông là hướng tới… cái tủ sắt đựng những kế hoạch công tác tuyệt mật. Tuy kế hoạch “lập đàn gọi âm binh” chưa thực hiện vì sau đó Giàu thoát nạn nhờ được Lê Liêm bảo vệ, nhưng ông Ba Quốc không những được gần gũi hơn với Giàu mà còn được kiêm nhiệm thêm việc, làm trưởng một ban công tác…

Đó là hai trong nhiều câu chuyện khôi hài khiến cho ông Ba Quốc nhìn rõ hơn bản chất, trình độ của những người có chức có quyền trong hàng ngũ của đối phương và điều đó khiến cho ông càng tự tin hơn trong cuộc đấu trí vừa âm thầm dai dẳng vừa khốc liệt.” (Ông tướng tình báo bí ẩn và những điệp vụ siêu hạng (kỳ 12): Những viên kim cương, “cậu” phù thủy và anh bán giày)

Nhận xét:        Sao ở Miền Nam ăn uống kiểu gì, hít thở kiểu gì mà Công Chức thì ngu dốt đi nhờ Phù Thủy còn “một người bán giày ở đường ” thì có khí tiết cao như vậy?

  1. Mặt trận dân tộc giải phóng” là những kẻ chuyên đi “tống tiền

“…Ông kể, vào năm 1960, vợ ông bị bệnh nặng kéo dài. Hoàng Ngọc Điệp bảo ông nên cho vợ lên Đà Lạt một thời gian để dưỡng bệnh. Ông cử mấy nhân viên của ông lên trước để tìm nhà đưa vợ lên. Khoảng một tuần sau, Công an Đà Lạt báo tin về là những người của ông lên đó mạo nhận là người của Mặt trận dân tộc giải phóng tống tiền một tiệm thuốc tây. Bọn tay chân của Ngô Đình Cẩn coi vụ này là thời cơ để hạ bệ Trần Kim Tuyến nên chúng hướng việc điều tra đưa những người của ông vào tội phạm chính trị. Vụ án đó kéo dài suốt một năm trời mới kết thúc. Những chuyện như vậy là rất nguy hiểm đối với ông. ” (Ông tướng tình báo bí ẩn và những điệp vụ siêu hạng (kỳ 13): Giữa những cơn bão của bảy cuộc đảo chính )

Nhận xét: Làm cách nào để: “mạo nhận là người của Mặt trận dân tộc giải phóng tống tiền một tiệm thuốc tây. ” ở Thành phố Đà Lạt? Hay ông coi “Mặt trận dân tộc giải phóng” là những kẻ chuyên đi “tống tiền ”?

Người sau có thơ rằng:

Tuyến ơi có phải ông Trùm

                        Chuyện cơ mật thế sao bàn lung tung?

Đã xem 13 lần

Ủng hộ nhóm Văn tuyển.

0 0 vote
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
2 Comments
Oldest
Newest Most Voted
Inline Feedbacks
View all comments