Bài 5. Bắt Trịnh Quốc Khánh – Phá tình báo Anh, Cứu ông hoàng Norodom Sihanouk Và xóa 7 ổ gián điệp Mỹ – Quá tài!

I. Kể chuyện bắt Trịnh Quốc Khánh – lãnh tụ “Hòa Hảo dân xã” như con trẻ!             

  1. Công việc nguy hiểm.

“…Trở lại công việc của ông Ba Quốc. Ông được bác sĩ Trần Kim Tuyến giao đi bắt cho bằng được Trịnh Quốc Khánh”

“…Ngô Đình Nhu đã trực tiếp viết thư cho Trịnh Quốc Khánh, mời Khánh về Sài Gòn “để dàn xếp thống nhất lực lượng Hòa Hảo với quân đội quốc gia”. Thực chất là lừa để bắt Khánh.”

“”Sứ mạng” của ông là xuống “mời” Khánh về. Nhưng đây là một “sứ mạng” cực kỳ nguy hiểm.”

            “…Ông nhớ lại trước đây Nguyễn Ngọc Thơ, tỉnh trưởng Cần Thơ, cũng mời Ba Cụt (Lê Quang Vinh, một trong những người chỉ huy quân sự Hòa Hảo) về tỉnh, với danh nghĩa là mời ra thương thuyết, nhưng rồi bắt Ba Cụt và giết đi. Lần này làm sao mà Trịnh Quốc Khánh có thể tin Ngô Đình Nhu được? Mà Khánh đã không tin Ngô Đình Nhu thì lấy gì đảm bảo rằng Khánh không giết ông? Bởi vậy chuyến đi lần này chết nhiều hơn sống.” (Ông tướng tình báo bí ẩn và những điệp vụ siêu hạng (kỳ 8): Một “sứ mạng” nguy hiểm)

  1. Được trọng đãi ngay.

“Ông kể: “Tôi đi mang theo 3 người, dùng 2 chiếc traction. Đến An Giang, chúng tôi tới Tổ đình nghỉ ngơi, rồi gặp Trịnh Quốc Khánh. … Sau đó tôi được Khánh cùng các bô lão Hòa Hảo khoản đãi rất trịnh trọng ngay trong Tổ đình. ” (Ông tướng tình báo bí ẩn và những điệp vụ siêu hạng (kỳ 8): Một “sứ mạng” nguy hiểm)

  1. Sau đó… nói thẳng.

“Tôi tranh thủ gặp riêng Khánh và nói thẳng: Một bên thì rắp tâm muốn bắt, một bên thì nằm im chờ thời cơ. Tôi đến đây là theo lệnh của ông Nhu, nhưng về phía cá nhân thì tôi rất có cảm tình với các ông. Ông hãy nhớ rằng không bao giờ có sự phối hợp giữa quân đội của các ông với quân đội của chính phủ cả. Vì vậy tôi khuyên ông không nên về…” (Ông tướng tình báo bí ẩn và những điệp vụ siêu hạng (kỳ 8): Một “sứ mạng” nguy hiểm)

Nhận xét: Sau khi đã được trọng đãi, cơn cớ gì mà lại: “gặp riêng Khánh và nói thẳng”? Ông không sợ Khánh nói lại với Nhu sao?

Ừ, mất đầu ông, ông không sợ! Nhưng còn “Sự nghiệp cách màng”?

Ông trọng nghĩa khinh tài mà quên “Sự nghiệp cách màng” sao?

  1. Khánh như trẻ con.

Ông kể tiếp: “Sáng hôm sau tôi đưa Khánh về Sài Gòn. Tôi đi một xe, Khánh đi một xe, xe của Khánh đi trước, xe của tôi đi sau. Khánh yêu cầu xe ông ta đi để tài xế của ông ta lái, tôi đồng ý. Tôi đã đề phòng trước nên bảo tài xế chạy tốc độ tối đa 70 km/giờ. Nhưng không ngờ lúc vừa ra khỏi thị xã thì đột nhiên xe của Khánh tăng tốc độ, nó chạy vùn vụt tới hơn 100 km/giờ, xe tôi không đuổi kịp. Tôi thầm nghĩ: Chắc cha này mưu đồ trốn đây. Xe của tôi rượt theo, mấy lần suýt lộn nhào mỗi lần qua cầu. Đến bắc Mỹ Thuận thì đuổi kịp, tôi lệnh cho người của tôi còng tay Khánh, đưa về Sài Gòn, đem giam ở trại giam Gia Định“.(Ông tướng tình báo bí ẩn và những điệp vụ siêu hạng (kỳ 8): Một “sứ mạng” nguy hiểm)

            Nhận xét: Ông tài quá ha?

Trịnh Quốc Khánh, một trong các lãnh tụ “Hòa Hảo dân xã”” Mà như trẻ con vậy sao?

Ông và 3 người mà bắt nổi? Khánh không có cận vệ sao?

Xe thì không đuổi kịp (Chậm hơn 30 km/ giờ, cớ sao sau đó lại kịp?

            Ô hay, ở trên ông “khuyên” Khánh: “Vì vậy tôi khuyên ông không nên về” tức là không về thì Nhu cũng chưa chắc làm gì được!

            Lý do gì mà Khánh phải “mưu đồ trốn đây”?

  1. Câu hỏi còn bỏ ngỏ:

            “…“Khuyên như vậy ông không sợ à? Biết đâu Khánh sẽ báo lại với Ngô Đình Nhu chuyện đó…”, chúng tôi hỏi. “Tất nhiên là tôi sợ chứ. Nhưng trong tình thế đó mình phải phá chúng nó. Mà phá chúng nó thì phải chấp nhận nguy hiểm thôi. Tôi vào trong lòng địch, tôi phải thực hiện mấy nguyên tắc…”. Ông nói lại các “chức năng” của người làm tình báo mà ông được giao khi mới nhận nhiệm vụ, trong đó có việc “kích động và khai thác mâu thuẫn nội bộ địch.….”

“”Ông khuyên Khánh đừng về, tại sao ông lại bắt Khánh ?”. Ông bảo khi Khánh ở trong “căn cứ” của mình mà không đi thì ông không sao, nhưng đã dẫn đi trên đường mà chạy trốn thì ông sẽ “lãnh đủ”.” (Ông tướng tình báo bí ẩn và những điệp vụ siêu hạng (kỳ 8): Một “sứ mạng” nguy hiểm)

Nhận xét: “không đi ” thì chứng tỏ thuyết khách không có tài lừa!

            Đi mà chốn là do Khánh lừa lọc. Tội nào nặng hơn?

            Hơn nữa đây là đi “mời Khánh về Sài Gòn “để dàn xếp thống nhất lực lượng Hòa Hảo

Có phải đi bắt đâu mà ông tự ý bắt?

Ông tụ ý bắt, rồi Nhu quy tội ông là: Làm mất tình giao hảo thì sao nhỉ?

Khánh được mời về, Mời thì Khách đi tốc độ nào thì túy ở Khách chứ, sao vô cớ lại: “tôi lệnh cho người của tôi còng tay Khánh, đưa về Sài Gòn, đem giam ở trại giam Gia Định” vậy?

Ông to gan thế?

  1. Trịnh Quốc Khánh là ai?

“ “Sau đó Trịnh Quốc Khánh bị xử lý như thế nào ?”. “Bị giam một thời gian”. “Vì sao Ngô Đình Nhu không giết Khánh?”. “Giết thế nào được. Giết thì sẽ sinh to chuyện. Hòa Hảo lúc đó là cả một hệ thống, có giáo dân, có quân đội. Giết Khánh, họ nổi loạn lên thì Ngô Đình Nhu lãnh đủ”. ” (Ông tướng tình báo bí ẩn và những điệp vụ siêu hạng (kỳ 8): Một “sứ mạng” nguy hiểm)

Nhận xét: Vậy mà ông dám tự ý: “tôi lệnh cho người của tôi còng tay Khánh, đưa về Sài Gòn, đem giam ở trại giam Gia Định” ?

Ông có mấy cái đầu?

Đang ở căn cứ “Hòa Hảo lúc đó là cả một hệ thống, có giáo dân, có quân đội.”, vì sao chỉ một lời mời mà rời cứ điểm để đến nỗi: “Khánh nói thật là ông ta nhận lời về Sài Gòn là chỉ mượn đường chạy thôi”?

Vô lý!

III. Phá Tình báo Anh.

“Sau vụ đó, bác sĩ Trần Kim Tuyến giao cho ông sang Biệt khu thủ đô để “xem bọn tình báo Anh đang làm gì”. Ông đi điều tra và báo cho bác sĩ Tuyến rằng họ đang triển khai một kế hoạch, gọi là “chiến dịch thằn lằn” (operation Zecko), phái lực lượng biệt kích ra miền Bắc qua đường Tây Nguyên nhằm “lật đổ chế độ miền Bắc”. Ông đề nghị với Trần Kim Tuyến: “Âm mưu của tình báo Anh là gây căng thẳng giữa hai miền. Trong tình hình này, việc gây căng thẳng là không cần thiết và rất nguy hiểm”. Trần Kim Tuyến tán thành ý kiến của ông, báo với Ngô Đình Nhu lệnh cho Tổng trưởng sắc tộc Ibrahim dùng thủ đoạn triệt phá kế hoạch đó.” (Ông tướng tình báo bí ẩn và những điệp vụ siêu hạng (kỳ 8): Một “sứ mạng” nguy hiểm)

Nhận xét: Ông làm toàn chuyện động trời!

  1. Cứu ông hoàng Norodom Sihanouk Và xóa 7 ổ gián điệp Mỹ.
  2. Cứu ông hoàng Norodom Sihanouk

Theo yêu cầu của Mỹ, Sở Nghiên cứu chính trị xã hội lúc đó lên kế hoạch ám sát ông hoàng Norodom Sihanouk. …Chỉ huy chiến dịch này là Hoàng Ngọc Điệp, Phó giám đốc Sở Nghiên cứu chính trị xã hội. “Hoàng Ngọc Điệp đóng vai một ông chủ lớn từ Sài Gòn sang Phnom Penh ở tại một khách sạn sang trọng để chỉ đạo. Cùng đi với Điệp có một số người nữa do Điệp chọn. Tôi phải đi thuê một cô gái đóng vai vợ của Điệp”, ông Ba Quốc nhớ lại. Kế hoạch là bố trí cho hai người Hoa từ Hồng Công sang Campuchia, mang quà của người bạn thân của Sihanouk đến tặng cho ông hoàng. Bom được đặt trong món quà đó.

… Tôi không sang Campuchia nữa, viện lý do phải đi bắt Trịnh Quốc Khánh cho kịp. Đó là lý do chính đáng, không ai nghi ngờ gì tôi, vì Ngô Đình Nhu cũng rất sốt ruột về vụ này”.

“Sao ông hoàng Sihanouk không chết?”, chúng tôi hỏi. Ông cười: “Tôi bố trí đặt bom lệch giờ, ví dụ: thời gian Sihanouk nhận quà là 10 giờ, tôi bảo người đặt bom cho nổ lúc 9 giờ”. Cuối cùng thì bom có nổ không ?”. “Nổ hay không thì tôi không rõ, nhưng tất nhiên ông Sihanouk thì không chết. Khi về bọn chúng không nói gì, chỉ lắc đầu ngao ngán. Đại úy Lê Thành Hữu bị Bộ Nội vụ Campuchia bắt. Sau này Sài Gòn phải chuộc mất 7 triệu đồng (tiền Sài Gòn lúc đó) Hữu mới được thả về”.

“Vì sao ông cứu ông Sihanouk ?”. “Tôi làm như vậy vì theo dõi đài tôi thấy ta có thái độ tốt với ông Sihanouk”.” (Ông tướng tình báo bí ẩn và những điệp vụ siêu hạng. Kỳ 9: Cứu ông hoàng Norodom Sihanouk và xóa 7 ổ gián điệp Mỹ)

Nhận xét: Vẫn đang mất liên lạc mà làm toàn vụ lớn!

Vậy thì Việt Nam cần gì tới “20 năm kháng Mỹ?”, cần gì hàng triệu thanh niên đi bộ đội để chết oan?

…Chỉ huy chiến dịch này là Hoàng Ngọc Điệp, Phó giám đốc Sở Nghiên cứu chính trị xã hội. “Hoàng Ngọc Điệp đóng vai một ông chủ lớn từ Sài Gòn sang Phnom Penh ở tại một khách sạn sang trọng để chỉ đạo. Cùng đi với Điệp có một số người nữa do Điệp chọn. …” Bọn đó là đầu đất hay sao mà ông ở nhà vẫn: ““Tôi bố trí đặt bom lệch giờ, ví dụ: thời gian Sihanouk nhận quà là 10 giờ, tôi bảo người đặt bom cho nổ lúc 9 giờ”.

Người đó không tố ông sao? Hay cũng là “Người của ta” cả?

 Sihanouk Thích quà vậy sao? “Kế hoạch là bố trí cho hai người Hoa từ Hồng Công sang Campuchia, mang quà của người bạn thân của Sihanouk đến tặng cho ông hoàng. Bom được đặt trong món quà đó.

Không thể “theo dõi đài ” để biết “thái độ tốt của ông Sihanouk” để cứu ông ta được, đài nói vậy mà không phải vậy thì sao nhỉ?

  1. Và xóa 7 ổ gián điệp Mỹ.

            “Thời gian này ông thâm nhập ngày càng sâu vào cơ quan mật vụ của địch. Ông đã phát hiện hồ sơ về 7 ổ gián điệp do Mỹ cài ở miền Bắc. Đó là những hồ sơ mang tên STAY BEHIND IN NORTH VIETNAM. Ông chụp ảnh tất cả những hồ sơ này và gửi về căn cứ. Chúng tôi hỏi ông Mười Nho về việc này. Ông Mười Nho nói: “Những thông tin anh Ba Quốc chuyển về được gửi ra Hà Nội, chuyển qua chỗ anh Trần Quốc Hoàn (Bộ trưởng Công an lúc đó), sau này ảnh còn gửi về hàng chục hồ sơ nữa. Các ổ gián điệp đó bị ta làm sạch hết. Đó là thành công lớn của chúng ta. Ta cài người vào trong các cơ quan của nó thì rất nhiều, còn Mỹ cài vào được bao nhiêu đều bị ta tóm sạch hết”.(Ông tướng tình báo bí ẩn và những điệp vụ siêu hạng. Kỳ 9: Cứu ông hoàng Norodom Sihanouk và xóa 7 ổ gián điệp Mỹ)

            Nhận xét: Vẫn mất Liên Lạc cơ mà?

            “gửi về căn cứ” bằng cách nào vậy?

            Thật là tài quá: “Ta cài người vào trong các cơ quan của nó thì rất nhiều, còn Mỹ cài vào được bao nhiêu đều bị ta tóm sạch hết”!

Thế mới thật là: Tình báo Anh, Mỹ tép riu

                        Mình tao – Ba Quốc, phá tan chúng mày!

Đã xem 10 lần

Ủng hộ nhóm Văn tuyển.

0 0 vote
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
2 Comments
Oldest
Newest Most Voted
Inline Feedbacks
View all comments