Bài 4. Kể chuyện giải cứu Nguyễn Văn Linh và 9 đặc khu ủy như đùa

  1. Một mình giải cứu Nguyên Văn Linh và 9 đặc khu ủy.
  2. Tay chân thân cận của Tuyến.

“Ông Ba Quốc kể: “Chuyện là như thế này. Một đặc khu ủy viên Sài Gòn – Gia Định đang hoạt động ở nội thành tên Huỳnh Kim Hiệp, là một tên phản bội, làm tay sai cho địch. Nghề nghiệp công khai của hắn là thư ký bưu điện. Hiệp đã nhiều lần đến Sở Nghiên cứu chính trị của Trần Kim Tuyến báo cáo tình hình hoạt động của tổ chức cách mạng ở Sài Gòn. Trần Kim Tuyến giao cho tôi phụ trách vụ này.

Tôi được giao quản lý, khai thác Huỳnh Kim Hiệp. Hiệp trực tiếp báo cáo tình hình hằng ngày cho tôi, tôi trả lương cho hắn mỗi tháng 1.000 đồng. Trần Kim Tuyến cũng giao cho tôi 2 đội ngoại tuyến để theo dõi toàn bộ hoạt động của Đặc khu ủy Sài Gòn – Gia Định. Hiệp báo tất cả danh sách đặc khu ủy, gồm bí thư và 9 đặc khu ủy viên, nơi ở và các hoạt động hằng ngày của họ. Tôi dùng 2 đội ngoại tuyến đi trinh sát theo dõi mọi hoạt động của đặc khu ủy. Đây là một vụ án đặc biệt, nên Ngô Đình Nhu trực tiếp theo dõi. Tôi phải làm báo cáo mọi diễn biến hằng ngày của từng thành viên đặc khu ủy trình lên Trần Kim Tuyến hoặc Phó giám đốc Sở Nghiên cứu chính trị xã hội Hoàng Ngọc Điệp để những người này báo cáo lên Ngô Đình Nhu…”.” (Ông tướng tình báo bí ẩn và những điệp vụ siêu hạng (kỳ 6): Giải cứu ông Linh và 9 đặc khu ủy viên SG-GĐ)          

  1. Một mình giải cứu NVL và 9 ủy viên.

“Đây quả là một vụ hết sức cam go. Chúng tôi hỏi: “Những người trong đặc khu ủy lúc đó đang ở đâu ?”. Ông Quốc nói: “Ở trong nội thành Sài Gòn cả. Bí thư tên là Trình , làm nghề sửa radio ở tiệm radio Ba trên đường , còn 9 ông kia mỗi ông làm việc và ở mỗi nơi nhau, rải rác trong thành phố. Thông qua các đội ngoại tuyến tôi nắm chắc hết, cả lý lịch, hình ảnh, quy luật hoạt động…”. “Ông có báo cáo lên cấp trên không ?”. “Làm sao mà báo được. Không thể báo tin này về tổ chức của mình được, vì trước hết anh Ba Hội, người chỉ huy của tôi đã bị bắt, tôi không biết liên lạc với ai. Thứ nữa là địch theo dõi vụ này rất chặt, theo dõi từng chút một…” …”.” (Ông tướng tình báo bí ẩn và những điệp vụ siêu hạng (kỳ 6): Giải cứu ông Linh và 9 đặc khu ủy viên SG-GĐ)

“…Trong cuộc đời hoạt động của mình, ông Ba Quốc đã nhiều lần mất liên lạc với tổ chức: Khi mới vào thành năm 1950, ông đã nhiều lần liều lĩnh tìm cách bắt liên lạc lại. Nhưng phải đợi đến ba năm sau khi vào hậu địch, qua ba lần bố trí người liên hệ, ông Ba Quốc mới móc nối được với tổ chức, ở một nơi chỉ cách ông chưa đầy 50km.

Sau khi vào Nam, ông tiếp tục mất liên lạc và đã kiên nhẫn chờ đợi cho đến khi cán bộ Văn Tùng liên hệ lại (3.1955). Nhưng không may, đồng chí Văn Tùng hy sinh và ông lại tiếp tục mất liên lạc cho đến đầu năm 1957.

Tháng 5.1958, đồng chí Ba Hội – chỉ huy trực tiếp của ông Ba Quốc bị bắt. Một lần nữa, ông lại mất liên lạc với tổ chức mãi đến 7.1964 mới được nối lại.” (Kỳ 2: Đấu trí SGTT – 20/11/2010)

Nhận xét: Một mình? “tôi không biết liên lạc với ai”? Vậy nhỡ Địch thử ông thì chết à?

Trình ” có cơ sở nào, mật hiệu nào để tin Ba Quốc?

Không!

Trình ” có phải bí danh của NVL đâu? Mà NVL có bao giờ dám vào sài Gòn hoạt động như thế đâu?

Thôi chết ông cứu nhầm người rồi!

  1. Mật vụ VNCH như con trẻ.

“Giữa lúc cam go đó thì có một sự cố xảy ra, cũng hết sức nguy hiểm. Ông nhớ lại: “Khi tôi đang theo dõi vụ này thì có một công văn bên Tổng nha Cảnh sát gửi sang Sở Nghiên cứu chính trị xã hội, kèm theo lệnh truy bắt một người có tên là Thọ…“. “Thọ là ai vậy ?”. “Thọ là tôi chứ còn ai vào đây nữa… Câu chuyện là như thế này. Khi anh Ba Hội liên lạc với tôi trước đó, thỉnh thoảng chúng tôi có đến nhà một người tên là Tài Luy. Tài Luy làm tài xế bên Bộ Tư pháp. Những lần gặp Tài Luy, anh Ba Hội gọi tên tôi là Thọ. Lúc anh Ba Hội bị bắt thì Tài Luy cũng bị bắt luôn. Anh Ba Hội bị địch tra tấn vô cùng tàn bạo, nhưng anh vẫn kiên trung bất khuất, không những không khai báo mà còn không để lộ bất cứ một dấu hiệu nào để địch có thể lần ra dấu tích của đồng đội. Đó cũng là niềm khích lệ rất lớn đối với tôi trong suốt cả đời hoạt động tình báo của mình. Nhưng Tài Luy thì . Anh ta đã khai ra tôi. Anh ấy khai người mang tên Thọ làm ở Tổng nha Cảnh sát kèm theo bản mô tả hình dáng, đúng là tôi. Tài Luy chỉ biết tôi tên là Thọ thôi, không biết tên . Bên tổng nha điều tra, căn cứ vào hình dáng, cũng nghi vấn, nên gửi công văn yêu cầu truy bắt…”. “Lúc đó ông đối phó như thế nào ?”. Ông kể tiếp: “Công văn đó gửi cho văn phòng, văn phòng đưa trực tiếp cho Trần Kim Tuyến. Bác sĩ Tuyến giao hồ sơ đó cho tôi, bảo rằng: Anh điều tra xem đó là thằng nào ? Tôi bảo: Vâng…”. “Rồi ông làm thế nào ?”. Ông cười: “Tôi giao việc đó cho Phòng 1 của Sở Nghiên cứu chính trị, ém luôn bản mô tả về hình dáng, bảo họ điều tra có ai tên là Thọ từ tổng nha chuyển sang không. Sau khi thẩm tra hồ sơ, Phòng 1 bảo không có ai tên là Thọ từ tổng nha chuyển sang cả. Tôi báo lại cho Trần Kim Tuyến. Bác sĩ Tuyến cũng tin như vậy, không yêu cầu điều tra thêm. Thế là tôi thoát nạn. Thật hú hồn…”.” …”.” (Ông tướng tình báo bí ẩn và những điệp vụ siêu hạng (kỳ 6): Giải cứu ông Linh và 9 đặc khu ủy viên SG-GĐ)

Nhận xét: Cảnh sát Ngụy rồi Sở Nghiên cứu chính trị xã hội điều tra một người ở ngay trước mặt Tuyến với đăc điểm nhận dạng: “kèm theo bản mô tả hình dáng, đúng là tôi” thế mà không tìm ra?

Có anh công an CS nào hiện nay dám làm việc này không? “”Tôi giao việc đó cho Phòng 1 của Sở Nghiên cứu chính trị, ém luôn bản mô tả về hình dáng, bảo họ điều tra có ai tên là Thọ từ tổng nha chuyển sang không.”

Thì ra Trùm mật vụ Trần Kim Tuyến cũng… xoàng: “Phòng 1 bảo không có ai tên là Thọ từ tổng nha chuyển sang cả. Tôi báo lại cho Trần Kim Tuyến. Bác sĩ Tuyến cũng tin như vậy, không yêu cầu điều tra thêm. Thế là tôi thoát nạn. Thật hú hồn…”

Ồ, sao Cảnh Sát Ngụy không cho “Tài Luy làm tài xế bên Bộ Tư pháp” đi nhận dạng nhỉ?

Có ai là “Tài Luy làm tài xế bên Bộ Tư pháp” bị bắt hồi đó thật không?

  1. Cứu Nguyên Văn Linh và 9 đặc khu ủy như đùa!
  2. Thời gian ở giữa.

“Trước tình huống này, đúng là ông phải liều, không có cách nào . “Ông liều như thế nào ?”, chúng tôi hỏi. Ông kể : “Tôi phải bàn giao cho Giám đốc An ninh quân đội từng người một, bàn giao một cách cụ thể tên tuổi, địa chỉ, nhân dạng, anh này là bí thư, anh kia là đặc khu ủy viên… để nó bắt. Theo kế hoạch là ngày thứ Hai phải bắt. Tôi tính toán phải liều cứu cho được những người này, nên tôi bàn giao cho đại úy Thăng vào ngày thứ Sáu tuần trước. Đại úy Thăng và người của anh ta có 3 ngày để theo dõi, nghiên cứu địa hình ở tất cả những nơi có người của đặc khu ủy. Trong thời gian đó tôi cũng sẽ kịp thực hiện kế hoạch của tôi”.

 “Ông có kế hoạch gì vậy ?”. Ông cười : “Kế hoạch là như thế này. Khi bàn giao xong đâu vào đó, tôi đến ngay tiệm radio Ba trên đường , nơi ông Trình đang làm nghề công khai. Tôi phải đến ngay lúc người của tôi đã chấm dứt việc theo dõi và người của đại úy Thăng chưa kịp triển khai kế hoạch theo dõi, như vậy mới bảo đảm an toàn. ” (Ông tướng tình báo bí ẩn và những điệp vụ siêu hạng (kỳ 7): Giải cứu ông Linh và 9 Đặc khu ủy viên Sài Gòn-Gia Định (tiếp theo)

            Nhận xét: Thật là một chuyện hài hước!

            Đến tận nhà của trùm CS để báo tin?

            Trong khi theo dõi đối tượng “Đặc biệt nguy hiểm” công an VN bây giờ có khi nào: “… người của tôi đã chấm dứt việc theo dõi và người của đại úy Thăng chưa kịp triển khai kế hoạch theo dõi, …” không?

            Giả sử có thời khắc Vô lý đó đi chăng nữa, thì làm sao đủ để “Bí thư tên là Trình ” báo được cho “9 ông kia mỗi ông làm việc và ở mỗi nơi nhau, rải rác trong thành phố

            Điện thoại? hay Điện thoại di động? Ngụy có biết nghe lén không thế?

            Và ông tự đặt thời gian bàn giao: “ngày thứ Hai phải bắt. Tôi tính toán phải liều cứu cho được những người này, nên tôi bàn giao cho đại úy Thăng vào ngày thứ Sáu tuần trước.”?

  1. Trùm Cộng sản mất cảnh giác.

“Lúc tôi đến, tôi thấy ông Thanh đang sửa radio bên trong. Tôi đã nhìn kỹ ảnh của ông nên biết ngay đây là Bí thư Đặc khu ủy. Tưởng tôi là h hàng, ông hỏi tôi cần gì. Tôi không trả lời mà tranh thủ nói nhanh với ông : Thằng Huỳnh Kim Hiệp đã phản bội. Sáng thứ Hai anh và toàn bộ người của anh sẽ bị chúng bắt hết. Nói xong tôi đi ngay. Ra đường tôi ngoảnh lại thì thấy ông Thanh vẫn còn ngẩn người nhìn theo…”.”Ông tướng tình báo bí ẩn và những điệp vụ siêu hạng (kỳ 7): Giải cứu ông Linh và 9 Đặc khu ủy viên Sài Gòn-Gia Định (tiếp theo))

            Nhận xét: Ồ, trùm CS mất cảnh giác quá! Nhỡ “Tôi” là địch thật thì “Trùm CS” đã đi đời nhà ma rồi à?

            Và khi “Tôi” nói: “Thằng Huỳnh Kim Hiệp đã phản bội. Sáng thứ Hai anh và toàn bộ người của anh sẽ bị chúng bắt hết. ” thì lấy gì làm tin? Biết đâu mật vụ đánh động thế mà lại chạy thật để chúng bắt thì chết à?

            Vô lý!

  1. Linh là Cao thủ võ lâm?

            “Và sau đây là việc “phá án”. Ông kể tiếp : “Sau 3 ngày theo dõi, sáng thứ Hai bọn chúng thực hiện việc bắt người. Từng nhóm được khai đến các địa điểm nhau. Thăng dẫn một toán lính đến bắt ông Trình . Tôi cùng đi với Thăng để theo dõi. Hai chiếc xe Jeep đậu núp sau hàng cây xế cửa tiệm Radio Ba và 5 chiếc mô tô núp quanh đó chờ đợi. Mục đích của chúng là bắt cóc ông y trên đường để tránh “bứt dây động rừng”. Lúc đó tôi rất hồi hộp, nhưng tất nhiên vẫn giữ được khuôn mặt bình thản. Đúng 7h30, tôi thấy ông Thanh lù lù dắt chiếc xe gắn máy từ tiệm Radio lên đường . Tôi hơi hốt hoảng, bụng bảo dạ : Thôi chết rồi, mình đã nói rõ như thế mà cha này tự dẫn thân vào miệng cọp. Nhưng một thoáng sau tôi lại nghĩ : Chắc là cha này kiêu. Nếu vậy thì cha này sẽ có cách…. Tôi dán mắt vào ông Thanh quan sát. Tôi thấy ông chống chân xe máy lên, đạp cho nổ máy. Cùng lúc đó hai chiếc xe Jeep và 5 chiếc mô tô cũng nổ máy. Ông cho xe nổ máy xong, nhìn lại phía sau nhếch mép cười, rồi chạy thẳng. Khi nhìn ông Thanh nhếch mếp cười, tôi nghĩ : chà chà… chắc là cha này có âm mưu gì rồi. Lập tức hai chiếc xe Jeep và toán mô tô của an ninh quân đội rượt theo. Tim tôi như đứng lại mặc dù tôi vẫn giữ vẻ bên ngoài hoàn toàn bình tĩnh. Ông Thanh chạy được một đoạn, đến chợ An Đông, loáng một cái ông nhắc xe lên vỉa hè. Hai chiếc xe Jeep và toán mô tô cứ thế rượt tới, thắng không kịp, lao ngay vào mấy chiếc xích lô. Lập tức, mấy anh xích lô và một đám đông dân chúng chặn xe của bọn an ninh quân đội lại, đòi bắt đền. Thừa cơ, ông Trình chạy vào chợ An Đông trốn mất…”. “Còn 9 người kia thì sao ?”. “9 người kia cũng trốn luôn, chúng không bắt được ai cả. Vụ này tôi thấy lý thú quá”.” Ông tướng tình báo bí ẩn và những điệp vụ siêu hạng (kỳ 7): Giải cứu ông Linh và 9 Đặc khu ủy viên Sài Gòn-Gia Định (tiếp theo))

            Nhận xét: Ta hãy tưởng tượng: Linh “ông chống chân xe máy lên, đạp cho nổ máy. Cùng lúc đó hai chiếc xe Jeep và 5 chiếc mô tô cũng nổ máy. ” rồi “Lập tức hai chiếc xe Jeep và toán mô tô của an ninh quân đội rượt theo. ” rồi “loáng một cái ông nhắc xe lên vỉa hè. Hai chiếc xe Jeep và toán mô tô cứ thế rượt tới, thắng không kịp, lao ngay vào mấy chiếc xích lô.

Linh là Cao thủ võ lâm à?

  1. Bàn giao xong là “tôi thì vô can”?

““Sau đó thì việc gì diễn ra ?”. “Để sổng những người kia, Ngô Đình Nhu lồng lộn lên. Sự việc nghiêm trọng tới mức Thăng bị mất chức Giám đốc An ninh quân đội. Còn tôi thì vô can. Vì tôi đã bàn giao toàn bộ cho An ninh quân đội, không còn trách nhiệm gì nữa”.” Ông tướng tình báo bí ẩn và những điệp vụ siêu hạng (kỳ 7): Giải cứu ông Linh và 9 Đặc khu ủy viên Sài Gòn-Gia Định (tiếp theo))

Nhận xét: Đâu phải bàn giao xong là “tôi thì vô can”?

Nên nhớ lúc đó lại đang: “Nhưng Tài Luy thì . Anh ta đã khai ra tôi. Anh ấy khai người mang tên Thọ làm ở Tổng nha Cảnh sát kèm theo bản mô tả hình dáng, đúng là tôi.”

Như vậy “Bọn Ngụy” chỉ có mù mới để “tôi thì vô can”!

  1. Đúng là Linh!

“…“Ông có biết Trình là ai không ?”. “Không. Tôi chỉ biết ông ấy là Bí thư Đặc khu ủy Sài Gòn-Gia Định lúc đó. Sau này tôi mới nghe nói đó là ông Linh”. Chúng tôi giở lại lịch sử Đảng, thấy quả đúng là Tổng Bí thư Linh làm Bí thư Đặc khu ủy Sài Gòn-Gia Định vào năm 1955-1957, là thời gian diễn ra sự kiện này.” Ông tướng tình báo bí ẩn và những điệp vụ siêu hạng (kỳ 7): Giải cứu ông Linh và 9 Đặc khu ủy viên Sài Gòn-Gia Định (tiếp theo))

Nhận xét: Có khi nào Linh lại ở thế này không?: “”Ở trong nội thành Sài Gòn cả. Bí thư tên là Trình , làm nghề sửa radio ở tiệm radio Ba trên đường , còn 9 ông kia mỗi ông làm việc và ở mỗi nơi nhau, rải rác trong thành phố. ”?

Năm 1954 mới vào mà sao giỏi thế? “Năm 1954, Hiệp định Genève được ký kết. Địch tổ chức một đợt di cư ào ạt vào Nam. Ông được lệnh theo theo quân Pháp vào Nam tiếp tục hoạt động…”

  1. Câu hỏi còn bỏ ngỏ

Chúng tôi thắc mắc : “Lúc đó ông đã bàn giao toàn bộ công việc cho An ninh quân đội nên về nguyên tắc thì ông không chịu trách nhiệm gì, nhưng Trần Kim Tuyến có nghi ngờ gì ông không ?”. Ông nói : “Trần Kim Tuyến không tỏ ra có chút nghi ngờ nào. Ngay sau vụ đó, bác sĩ Tuyến giao cho tôi 2 nhiệm vụ hết sức nguy hiểm : Ám sát ông hoàng Norodom Shihanouk và bắt 3 lãnh tụ Hòa Hảo…”.” Ông tướng tình báo bí ẩn và những điệp vụ siêu hạng (kỳ 7): Giải cứu ông Linh và 9 Đặc khu ủy viên Sài Gòn-Gia Định (tiếp theo)

Nhận xét: Người là Ngụy thật thì mất chức, kẻ là Ngụy giả thì được trọng dụng?

Trần Kim Tuyến cũng xoàng thế ư?!

Thế mới thật là: Văn Linh làm sếp mà ngu

                        Không có Ba Quốc – 9 thằng chết toi.

Đã xem 16 lần

Ủng hộ nhóm Văn tuyển.

0 0 vote
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
2 Comments
Oldest
Newest Most Voted
Inline Feedbacks
View all comments