Bài 1. Vũ Hữu Duật cũng kể chuyện láo y chang như Vũ Ngọc Nhạ – chuyện Cộng Sản Việt Nam tuyển tình báo viên – Chuyện hài

Chương 2. Vũ Hữu Duật chẳng phải Cộng sản, chẳng phải Siêu tình báo.

Bài 1. Vũ Hữu Duật cũng kể chuyện láo y chang như Vũ Ngọc Nhạ – chuyện Cộng Sản Việt Nam tuyển tình báo viên – Chuyện hài.

  1. Bằng chứng và phân tích.
  2. Giống như Vũ Ngọc Nhạ – Vũ Hữu Duật cũng là: “tên đảo ngũ, bỏ Đảng chạy theo giặc vào Nam”

“Ông Vũ Hữu Duật, cựu Thị ủy viên Thái Bình, một đường dây quan trọng của Vũ Ngọc Nhạ trong Phủ Tổng thống, nói: “Khi tôi lên làm Phó Chủ tịch Đảng Dân chủ của ông Thiệu, mọi người cứ tưởng gia đình tôi giàu có lắm. Nhưng thực tế có phải vậy đâu. Tám đứa con ăn học, khôn lớn toàn do bà nhà tôi lo. Bà ấy buôn bán, xoay sở nuôi con. Hai lần tôi vào tù thì đi nuôi tôi trong tù. Tôi hoàn thành được nhiệm vụ đặc biệt, có công rất lớn của bà ấy. Khi tôi lên đường làm nhiệm vụ đặc biệt, cũng là lúc nhà tôi bồng con rời miền Bắc theo tôi vào Nam. Suốt 20 năm bà ấy cam chịu tiếng xấu là đi theo tên phản bội. Ngày đó ở Minh Châu, Thái Bình quê tôi, người ta gọi tôi là tên đảo ngũ, bỏ Đảng chạy theo giặc vào Nam”.” (Người chiến sĩ trong phủ Tổng thống ngụy- Kì 7: Những mối tình không thể quên, Báo Người Cao Tuổi, 11/12/2012  )

  1. Cũng như Vũ Ngọc Nhạ, Lê Hữu Thúy – Vũ Hữu Ruật cũng có Vợ cùng hoạt động tình báo hay chuyện “Quan hai Pháp” mắt kém.

“Bà Phạm Kim Chi, vợ ông Duật kể: “Tháng 8 – 1954, bà cùng gia đình ông Vũ Ngọc Nhạ trên chuyến tàu di cư vào Nam. Ông Nhạ do tổ chức bố trí đóng vai một Trung úy ngụy. Trên tàu có chừng hơn chục tên lính Pháp, trong đó có thằng Quan hai, người dong dỏng cao, mắt sâu, vận quần áo ka-ki trắng đi lại khoác vai ông Nhạ vẻ thân thiện. Hình như ông Nhạ đã làm quen với tên này từ trước. Lúc ấy, bà đang lục tìm chiếc khăn mặt để lau cho đứa con nhỏ. Nhưng bà lại nhầm túi của ông Nhạ. Bà lôi trong túi ra một lá cờ đỏ sao vàng. Rất may thằng Quan hai Pháp và những người xung quanh chưa kịp nhìn thấy. Bà nhét vội lá cờ vào túi. Trước lúc tàu chạy, bọn mật vụ kiểm tra, lục soát và ngó mặt từng người. Bà Chi đổi chiếc túi cho ông Nhạ, rồi ôm chiếc túi có lá cờ và bế thằng con áp vào để che mắt địch. Lá cờ được mang vào miền Nam an toàn. Sau này hỏi ông Nhạ, bà Chi mới biết, lá cờ đỏ sao vàng ngày ấy rất thiêng liêng. Ở miền Nam ngày đó chỉ có cờ ba sọc của Mỹ và cờ của chế độ Ngô Đình Diệm. Vì phải xa miền Bắc nên ông Nhạ mang theo lá cờ để đỡ nhớ. Còn một lí do nữa, ông bảo lá cờ là biểu tượng của Tổ quốc, của Đảng, mang theo để nung nấu ý chí vươn lên. Vì thế ông đã bất chấp nguy hiểm khi mang theo lá cờ.

– Bà không sợ khi nhận chiếc túi có lá cờ? – Chúng tôi hỏi. Bà Chi nói:

– Tôi có nguy hiểm cũng không bằng ông Nhạ bị bắt. Vì ông đang làm nhiệm vụ đặc biệt cùng chồng tôi.” (Người chiến sĩ trong phủ Tổng thống ngụy- Kì 7: Những mối tình không thể quên, Báo Người Cao Tuổi, 11/12/2012  )

Nhận xét: “làm nhiệm vụ đặc biệt” mà các vợ đều biết?

Có ai trên thế giới này đi “làm nhiệm vụ đặc biệt” mà lại “mang theo lá cờ để đỡ nhớ” không?

Chuyện hài!

Nhỡ tay? “”Bà lôi trong túi ra một lá cờ đỏ sao vàng. Ồ, nếu “Quan hai Pháp” mắt tinh thì Cộng Sản Việt Nam mất 2 Siêu tình báo à?

Chuyện hài!

  1. Cộng Sản Việt Nam tuyển tình báo viên – Chuyện hài.

Tháng 3-1952, khi ông đang là thị ủy viên thì được Thị ủy Thái Bình phái vào nội thị hoạt động hợp pháp. Một năm sau, ông bị bọn mật thám địch ở thị xã Thái Bình nghi ngờ, bắt giữ ít ngày rồi thả vì không có chứng cứ rõ ràng, song chúng vẫn yêu cầu ông hằng ngày phải tới trụ sở của chúng để trình diện. Vì bị địch o ép mạnh lại mất liên lạc với tổ chức, không thể hoạt động được nên tháng 8-1953 ông trốn lên Hà Nội. Tại đây, với ý thức đi sâu vào tổ chức địch để làm nhiệm vụ cách mạng, ông đã gia nhập một đoàn quân hành chính lưu động (tiếng Pháp là Groupe Administratif Mobile en Opération-GAMO) thuộc Nha địa phương quân Bắc Việt, làm nhân viên Ban thông tin tuyên truyền. Tháng 7-1954, được Thị ủy Thái Bình giới thiệu, Trạm tình báo Tả ngạn thuộc Nha liên lạc (cơ quan tình báo chiến lược của ta) phái một cán bộ là Trần Tấn Chỉ (tức Thư Sinh) vào chắp nối với ông rồi giao ông cho Vũ Ngọc Nhạ chỉ đạo. ” (Điệp viên ĐN3 và vỏ bọc “trùm đảng phái địch” QĐND – Thứ Tư, 02/03/2011)

Nhận xét: Có lẽ không ai lại tuyển một tình báo viên để đánh vào lòng địch từ một người đã từng bị địch bắt, rồi “lại mất liên lạc với tổ chức”, rồi tự ý “gia nhập một đoàn quân hành chính lưu động thuộc Nha địa phương quân Bắc Việt, làm nhân viên Ban thông tin tuyên truyền.”?

Chuyện này chỉ là kể phét mà thôi.

  1. Lại chuyện: “Kỳ cựu thì phản bội, nhân viên thì kiên cường.”

“Trạm tình báo Tả ngạn thuộc Nha liên lạc (cơ quan tình báo chiến lược của ta) phái một cán bộ là Trần Tấn Chỉ (tức Thư Sinh) vào chắp nối với ông rồi giao ông cho Vũ Ngọc Nhạ chỉ đạo. Ông rất phấn khởi vì được nhận công tác mới. …Công việc đang tiến triển thì ngày 3-12-1958 ông bị Đoàn công tác đặc biệt miền Trung (mật vụ của Ngô Đình Cẩn) bắt do sự phản bội của Trần Tấn Chỉ. Ông đã khéo léo tránh né, che giấu được nhiều bí mật. ” (văn bản 1)

Trần Tấn Chỉ là kỳ cựu.

“…Trần Tấn Chỉ, nguyên phó Trưởng Ban Tình báo thành phố Hải Phòng, cán bộ chuyên nghiệp trong ngành Tình Báo Chiến Lược.  Theo lệnh của Tổng Cục Trưởng Trần Hiệu xâm nhập miền Nam hợp pháp bằng cách nhập vào đoàn dân di cư vào Nam 1954.  Tại Sàigòn, y đã len lỏi vào làm việc tại cơ quan USIS của tòa Đại Sứ Mỹ.  Trần Tấn Chỉ bị Đoàn Công Tác Miền Trung phát giác hành tung và bắt giữ vào năm 1958.” (Văn bản 2)

  1. Lại chuyện: Tổng Thống Thiệu dùng tù Cộng Sản làm thân tín.

“Công việc đang tiến triển thì ngày 3-12-1958 ông bị Đoàn công tác đặc biệt miền Trung (mật vụ của Ngô Đình Cẩn) bắt do sự phản bội của Trần Tấn Chỉ. Ông đã khéo léo tránh né, che giấu được nhiều bí mật. Đầu năm 1959, địch đưa ông ra Trại tòa khâm ở Huế giam giữ. Đầu năm 1962 ông được trả tự do, trở về Sài Gòn song mất liên lạc với tổ chức. Tháng 8-1964 ông được Vũ Ngọc Nhạ chắp nối liên lạc, sau đó tiếp tục hoạt động trong tổ điệp báo của Vũ Ngọc Nhạ, tới tháng 5-1968 thì được tách ra để lập một tổ điệp báo mới, do ông làm tổ trưởng.

…Nguyễn Văn Kiểu (thủ lĩnh Đại Việt, anh ruột Thiệu) vừa lập nên để hậu thuẫn trực tiếp về chính trị cho Thiệu (lúc này là tổng thống). Sau đó ít lâu, tại đại hội của lực lượng này, ông trúng cử vào Ban chấp hành, trở thành Đệ nhất phó tổng thư ký. Tháng 5-1969, khi lực lượng này liên kết với 5 đảng phái chống Cộng khác là Đại Việt của Hà Thúc Ký, Dân Xã của Trình Quốc Khánh, Việt Quốc của Vũ Hồng Khanh và Nguyễn Hòa Hiệp, Lực lượng đại đoàn kết của Nguyễn Gia Hiến, Nhân Xã (Việt Nam nhân xã cách mạng đảng) của Trương Công Cừu để thành lập Mặt trận quốc gia dân chủ xã hội do Thiệu làm chủ tịch, ông được bầu làm Phó tổng thư ký mặt trận. Thiệu, Hướng, Kiểu dự kiến tới đại hội của mặt trận này vào cuối năm 1969 sẽ đưa ông lên làm Tổng thư ký. Với các vị trí này, ông đã thu thập được một số tin tức, tài liệu có giá trị về tình hình các đảng phái chính trị của chế độ Sài Gòn. ” (văn bản 1)

Nhận xét: Giống Vũ Ngọc Nhạ, Lê Hữu Thúy thế nhỉ!

  1. “Triển vọng lớn về nghiệp vụ đang mở ra trước mắt, việc tham gia chính quyền trung ương ngụy đang ở trong tầm tay thì tháng 7-1969 Vũ Hữu Ruật lại bị địch bắt do những vết lộ cũ. Cuối tháng 11-1969, ông bị tòa án địch kết mức án 7 năm tù khổ sai, sau đó bị đày ra Côn Đảo. Giữa năm 1973, ông được địch trao trả tại Lộc Ninh. Sau ngày thống nhất đất nước, ông nghỉ hưu tại TP Hồ Chí Minh.”

Nhận xét: “lại bị địch bắt do những vết lộ cũ.”

  1. Tài Liệu Nghiên cứu.

(văn bản 1)

Điệp viên ĐN3 và vỏ bọc “trùm đảng phái địch”

QĐND – Thứ Tư, 02/03/2011, 14:41 (GMT+7)

http://www.qdnd.vn/qdndsite/vi-vn/89/70/79/79/79/140309/Default.aspx

Sau khi cuốn tiểu thuyết “Ông cố vấn – Hồ sơ một điệp viên” của nhà văn Hữu Mai được xuất bản, đặc biệt là sau khi Lưới điệp báo H10-A22 được tuyên dương danh hiệu Anh hùng LLVT nhân dân (năm 1989), đông đảo bạn đọc đã biết khá chi tiết về quá trình hoạt động của tổ trưởng Vũ Ngọc Nhạ và hai điệp viên chủ chốt sau này được tuyên dương danh hiệu Anh hùng LLVT nhân dân là Lê Hữu Thúy, Nguyễn Xuân Hòe. Riêng Vũ Hữu Ruật-một điệp viên chủ chốt khác của mạng lưới-từng chui sâu, leo cao trong lòng địch, thu được nhiều tin tức, tài liệu quan trọng thì còn ít người biết…

Vũ Hữu Ruật sinh năm 1922 tại huyện Hưng Nhân (nay là Hưng Hà-Thái Bình). Vì gia đình tương đối khá giả, có cha là Chánh tổng nên ông được học hết trung học. Tháng 8-1945 ông tham gia cách mạng tại địa phương, tháng 5-1948 được kết nạp vào Đảng cộng sản Đông Dương. Tháng 3-1952, khi ông đang là thị ủy viên thì được Thị ủy Thái Bình phái vào nội thị hoạt động hợp pháp. Một năm sau, ông bị bọn mật thám địch ở thị xã Thái Bình nghi ngờ, bắt giữ ít ngày rồi thả vì không có chứng cứ rõ ràng, song chúng vẫn yêu cầu ông hằng ngày phải tới trụ sở của chúng để trình diện. Vì bị địch o ép mạnh lại mất liên lạc với tổ chức, không thể hoạt động được nên tháng 8-1953 ông trốn lên Hà Nội. Tại đây, với ý thức đi sâu vào tổ chức địch để làm nhiệm vụ cách mạng, ông đã gia nhập một đoàn quân hành chính lưu động (tiếng Pháp là Groupe Administratif Mobile en Opération-GAMO) thuộc Nha địa phương quân Bắc Việt, làm nhân viên Ban thông tin tuyên truyền. Tháng 7-1954, được Thị ủy Thái Bình giới thiệu, Trạm tình báo Tả ngạn thuộc Nha liên lạc (cơ quan tình báo chiến lược của ta) phái một cán bộ là Trần Tấn Chỉ (tức Thư Sinh) vào chắp nối với ông rồi giao ông cho Vũ Ngọc Nhạ chỉ đạo. Ông rất phấn khởi vì được nhận công tác mới. Tuy muốn trở lại quê nhà làm việc song ông vẫn vui vẻ chấp hành sự phân công của Nha liên lạc, sẵn sàng đưa vợ con vào Nam để làm nhiệm vụ tình báo với bí danh là Thọ-bí số ĐN3.

Lúc ấy, các đảng phái phản động tranh nhau cài cắm người vào các đoàn quân hành chính lưu động, lấy đó làm một biện pháp quan trọng để khuếch trương thanh thế, gia tăng ảnh hưởng, xây dựng lực lượng, lôi kéo quần chúng. Do có trình độ, lại khéo sử dụng vỏ bọc một người cách mạng có xu hướng dân tộc, có thiện chí, theo khuynh hướng “tư tưởng Khổng Mạnh cấp tiến” nhưng chưa tham gia đảng phái nào, Vũ Hữu Ruật mau chóng chiếm được cảm tình của các tên đầu sỏ trong đoàn, đặc biệt là hai tên Lê Ngọc Đản (trưởng đoàn, đảng viên cốt cán của Việt Nam quốc dân đảng – Việt Quốc) và Vũ Văn Vy (đảng viên cốt cán của Việt Nam cách mệnh đồng minh hội – Việt Cách). Cả hai tên đều đánh giá cao và tìm cách lôi kéo ông theo đảng của chúng. Sau một thời gian quan hệ trên diện rộng, ông xác định hướng đi sâu là Lê Ngọc Đản vì Việt Quốc có nhiều đảng viên đang nắm giữ vị trí chủ chốt trong ngụy quân, ngụy quyền, Đản lại có anh ruột là Lê Ngọc Chấn, thủ lĩnh một hệ phái Việt Quốc, vừa trở thành bộ trưởng Quốc phòng trong Chính phủ Ngô Đình Diệm. Đản biết ông từng tham gia Việt Minh song cho rằng động cơ của ông chỉ là cầu an, giải quyết gánh nặng gia đình chứ không nghi ngờ gì. Y hoàn toàn không biết ông đã gia nhập Đảng cộng sản, còn là một Thị ủy viên. Sau hiệp định Giơ-ne-vơ, y càng đánh giá ông cao hơn vì trong khi nhiều tên Việt Quốc hoang mang, dao động, từ bỏ Việt Quốc thì ông vẫn tỏ ra muốn gắn bó với Việt Quốc, còn đem cả gia đình từ Thái Bình lên Hà Nội rồi tháng 10-1954 di cư vào Nam như chủ trương của Việt Quốc. Lúc đầu y mời ông tới gặp, sau tự đến nhà ông trao đổi công việc, bàn luận tình hình. Có lần bận không đi họp với tỉnh trưởng sở tại được, y cử ông đi thay mà không cử tên phó đoàn. Trước khi vào Nam, y đã mời ông tới dự một số cuộc họp của Việt Quốc rồi đề cử ông vào “cán bộ đoàn” Việt Quốc, giao ông phụ trách công tác tuyên huấn tuy ông chưa phải là đảng viên Việt Quốc.

Tại Sài Gòn, ngày 27-11-1954 Đản dẫn Vũ Hữu Ruật tới giới thiệu với Lê Ngọc Chấn. Vì rất tín nhiệm ông, muốn ông được Chấn trọng dụng nên Đản cho ông biết trước một số điều cơ mật về tổ chức, hoạt động của Việt Quốc, một số nét tính cách của Chấn như thủ đoạn, hay bắt nọn và dặn ông nếu Chấn hỏi thì cứ nói là đã vào Việt Quốc từ năm 1952, sách cổ kim đông tây đọc đã nhiều, việc gì cũng làm được. Lần gặp đầu, vì Chấn bận việc nên Đản chỉ kịp giới thiệu sơ về ông. Lần gặp thứ hai, sau khi nghe Đản khen ngợi ông có trình độ văn hóa khá, am hiểu về tuyên truyền, huấn luyện, hành chính, biên tập, nghiên cứu và tổ chức vận động quần chúng, Chấn đã hỏi ông một số câu. Ông theo lời dặn của Đản, đồng thời lựa ý Chấn mà trả lời, khiến Chấn rất vừa ý. Tới lần gặp thứ ba vào ngày 1-12-1954 thì Chấn đồng ý thu nạp ông vào hệ phái Việt Quốc của Chấn, làm thư ký riêng cho Chấn. Ngày 26-1-1955, tại cuộc họp của bọn đầu sỏ Việt Quốc thuộc hệ phái của Chấn, ông được cử phụ trách việc giao thông liên lạc. Cuối tháng 3, đầu tháng 4 năm 1955 ông được Chấn, Đản cử tới khu căn cứ ở tỉnh Long Xuyên của lực lượng vũ trang Hòa Hảo để làm việc với bọn lãnh đạo Dân Xã (Việt Nam dân chủ xã hội đảng, tổ chức chính trị của khối Phật giáo Hòa Hảo). Sau khi làm việc, ông đã trực tiếp giảng phần hành chính cho một lớp huấn luyện do các đảng phái và giáo phái chống Diệm đồng tổ chức, khiến bọn lãnh đạo Dân Xã nể phục, mời ông hợp tác lâu dài.

Giữa năm 1955, vì các đảng phái và giáo phái đối lập bị Diệm dẹp yên, Lê Ngọc Chấn cũng bị gạt ra khỏi Chính phủ nên Vũ Hữu Ruật mất hướng leo cao, chui sâu vào hàng ngũ địch theo con đường Việt Quốc. Tuy nhiên, ông vẫn giữ được vị trí nhân viên Nha tổng giám đốc thông tin. Xét thấy vị trí này dễ bị điều đi các tỉnh lẻ hoặc đơn vị lưu động, công việc lại bấp bênh, khó mở rộng, đi sâu quan hệ, thu thập tin tức tình báo, ông đã tìm cách vận động, tới đầu năm 1956 thì chuyển được sang làm Thư ký tại Phòng pháp chế của Nha công vụ vừa thành lập tại Tổng nha giám đốc hành chính trực thuộc Phủ Tổng thống ngụy. Theo chỉ đạo của tổ chức, ông đã củng cố vững chắc vị trí tại Nha công vụ, thâm nhập Đảng cần lao nhân vị của Diệm-Nhu, đồng thời duy trì quan hệ tốt với bọn Việt Quốc, Việt Cách, Dân Xã, Đại Việt quốc dân đảng (Đại Việt), Đại Việt duy dân đảng (Duy Dân)… Thời gian này, ông thu thập, báo cáo được nhiều tin tức có giá trị về địch, nổi bật là hoạt động của phái đoàn cố vấn hành chính Mỹ, chủ trương phát hiện, tiêu diệt cơ sở cách mạng trong bộ máy ngụy quyền, chủ trương xây dựng lực lượng bảo an, dân vệ ở các địa phương… Công việc đang tiến triển thì ngày 3-12-1958 ông bị Đoàn công tác đặc biệt miền Trung (mật vụ của Ngô Đình Cẩn) bắt do sự phản bội của Trần Tấn Chỉ. Ông đã khéo léo tránh né, che giấu được nhiều bí mật. Đầu năm 1959, địch đưa ông ra Trại tòa khâm ở Huế giam giữ. Đầu năm 1962 ông được trả tự do, trở về Sài Gòn song mất liên lạc với tổ chức. Tháng 8-1964 ông được Vũ Ngọc Nhạ chắp nối liên lạc, sau đó tiếp tục hoạt động trong tổ điệp báo của Vũ Ngọc Nhạ, tới tháng 5-1968 thì được tách ra để lập một tổ điệp báo mới, do ông làm tổ trưởng.

Sau khi liên lạc được với tổ chức, Vũ Hữu Ruật lại nỗ lực tìm cách chui sâu, leo cao vào hàng ngũ địch để thực hiện nhiệm vụ tình báo. Cuối năm 1964 ông trở thành ủy viên Kỳ ủy Bắc Việt của Việt Quốc thuộc hệ phái Lê Ngọc Chấn, Chu Tử Kỳ, Bùi Mỹ. Cuối năm 1965, nhờ sự giới thiệu của Chu Tử Kỳ và Bùi Mỹ, ông bắt quen rồi mau chóng chiếm được cảm tình của Nguyễn Văn Hướng, nguyên Xứ bộ trưởng Xứ bộ Nam Việt của Đại Việt, là chiến hữu thân cận của Trung tướng Nguyễn Văn Thiệu, Chủ tịch Ủy ban lãnh đạo quốc gia. Cuối tháng 3-1968, Hướng (lúc này là tổng thư ký Phủ tổng thống) bố trí ông làm tổng ủy viên tuyên truyền-nghiên cứu-huấn luyện trong Lực lượng tự do dân chủ, một tổ chức do Hướng và Nguyễn Văn Kiểu (thủ lĩnh Đại Việt, anh ruột Thiệu) vừa lập nên để hậu thuẫn trực tiếp về chính trị cho Thiệu (lúc này là tổng thống). Sau đó ít lâu, tại đại hội của lực lượng này, ông trúng cử vào Ban chấp hành, trở thành Đệ nhất phó tổng thư ký. Tháng 5-1969, khi lực lượng này liên kết với 5 đảng phái chống Cộng khác là Đại Việt của Hà Thúc Ký, Dân Xã của Trình Quốc Khánh, Việt Quốc của Vũ Hồng Khanh và Nguyễn Hòa Hiệp, Lực lượng đại đoàn kết của Nguyễn Gia Hiến, Nhân Xã (Việt Nam nhân xã cách mạng đảng) của Trương Công Cừu để thành lập Mặt trận quốc gia dân chủ xã hội do Thiệu làm chủ tịch, ông được bầu làm Phó tổng thư ký mặt trận. Thiệu, Hướng, Kiểu dự kiến tới đại hội của mặt trận này vào cuối năm 1969 sẽ đưa ông lên làm Tổng thư ký. Với các vị trí này, ông đã thu thập được một số tin tức, tài liệu có giá trị về tình hình các đảng phái chính trị của chế độ Sài Gòn.

Triển vọng lớn về nghiệp vụ đang mở ra trước mắt, việc tham gia chính quyền trung ương ngụy đang ở trong tầm tay thì tháng 7-1969 Vũ Hữu Ruật lại bị địch bắt do những vết lộ cũ. Cuối tháng 11-1969, ông bị tòa án địch kết mức án 7 năm tù khổ sai, sau đó bị đày ra Côn Đảo. Giữa năm 1973, ông được địch trao trả tại Lộc Ninh. Sau ngày thống nhất đất nước, ông nghỉ hưu tại TP Hồ Chí Minh.

Bài và ảnh: Vũ Sáng

(văn bản 2)

Biến Động Miền Trung

Liên Thành (Phần 2)

http://www.bietdongquan.com/baochi/munau/so19/biendongmientrung2.htm

“…Trần Tấn Chỉ, nguyên phó Trưởng Ban Tình báo thành phố Hải Phòng, cán bộ chuyên nghiệp trong ngành Tình Báo Chiến Lược.  Theo lệnh của Tổng Cục Trưởng Trần Hiệu xâm nhập miền Nam hợp pháp bằng cách nhập vào đoàn dân di cư vào Nam 1954.  Tại Sàigòn, y đã len lỏi vào làm việc tại cơ quan USIS của tòa Đại Sứ Mỹ.  Trần Tấn Chỉ bị Đoàn Công Tác Miền Trung phát giác hành tung và bắt giữ vào năm 1958.”

Đã xem 25 lần

Ủng hộ nhóm Văn tuyển.

0 0 vote
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
2 Comments
Oldest
Newest Most Voted
Inline Feedbacks
View all comments