Advertisements
Bài mới trên VĂN TUYỂN

Tiến Thắng B7 – CON ĐƯỜNG LẠ LẪM: (Chương 2) Trở về thành phố

1Tôi đột ngột trở về thành phố. Tiểu thuyết “Thưa cô… anh yêu em” của tôi bất ngờ trở thành hiện tượng. Tôi đến thẳng công ty. Phụ trách tác quyền là một người khó tính- mà chúng tôi thường gọi là phụ trách già- có hẳn một phòng riêng để làm việc và ngủ nghỉ. Chị thường trò chuyện với tác giả trẻ ở văn phòng, nhưng lần này chị kéo tôi vào phòng của mình. Tấm ri-đô che hờ cái giường quá rộng. Trước tấm ri-đô là bàn làm việc, láp-tốp . Tôi nhẹ nhàng ngồi cạnh bàn tiếp khách, trong khi chị lục mớ giấy tờ. Tôi luôn tìm cơ hội cho hợp tác được lâu dài, nhưng sự thật là chị hắt hủi cái tựa của tôi khi cho rằng “Thưa cô” không thích hợp để làm trạng ngữ, và nên để là “Cô giáo ơi! Em yêu cô”..v.v. Thế mà giờ đây chị đã mỉm cười, đôi má ửng đỏ. Chị điệu đà bước đến cuối căn phòng. Rồi bất ngờ một vật nặng rơi bịch làm chị đau điếng. Tôi phải lao đến , bế chị đặt lên chiếc gối. Chúng tôi thảo luận về tiền bạc ngay trên giường ngủ. Và vì nóng nực nên chị nới khuy ngực. 10 ngàn bản làm tôi vui sướng. Chúng tôi làm những phép toán đơn giản là  1 bản tôi được 10 ngàn đồng. 10 bản được 100 ngàn là lúc tôi đã lột truồng phơi ra cặp đùi nõn nà của nàng.

Không hề có một chuyện tình giữa tôi với nữ sinh năm cuối khoa Việt Nam Học như trong tiểu thuyết. Tôi hướng dẫn một áo trắng môn hóa học, và thường đến phòng học khi cô bé đang thảnh thơi bếp núc. Ngay cả trong giờ học thì tôi vẫn được ngắm cặp giò quyến rũ lộ ra dưới chiếc quần soóc giản dị. Tôi cố nhịn đói khi thời gian bị đẩy về cuối chiều. Khi phố xá đã lên đèn, chúng tôi phải ăn bữa tối là một bát phở dưới sự “giám sát” của người mẹ. Chị tạo điều kiện tối đa để tôi dồi kiến thức cho cô bé, Và ra về khi các đôi uyên ương đang tận hưởng phố đêm trên con đường dịu lắng đèn vàng. Chiếc honda chậm hết mức có thể vẫn khiến tôi tuột mất một buổi tối diệu kỳ. Tuổi 40 không lấy nổi sức sống đang rạo rực trong cơ thể người đàn bà, chúng tôi thường nán lại bên ly cà phê. Tôi hoàn toàn không phải chịu chút áp lực nào trong phụ đạo con gái chị. Tôi đến bên cô nàng Việt Nam Học trong một lớp giao tiếp bằng tiếng Anh. Chúng tôi là một đôi tình nhân theo cách nhìn của cả lớp. Cùng một kiểu ca-rô màu áo, một hình nộm  trên móc điện thoại. Tôi hứa viết một chuyện tình về hai chúng tôi để tặng nàng.

Có lẽ năng lượng hóa học không làm em hứng thú. Trong sâu thẳm của tư duy, mầm hy vọng vẫn hát khúc hoan ca và nếu như say đắm trong tôi chưa tuôn trào trong một nụ hôn thì mối hồ nghi của em trong ánh mắt cũng đã cho tôi kiêu hãnh.

Phụ trách tác quyền tay trong tay cùng tôi 3 ngày một chuyến lên Đà Lạt. Để cuộc tình thôi nhàn chán , nàng yêu cầu tôi kể về cô sinh viên Việt Nam Học. Đó là một thân hình nhỏ nhắn, luôn biết giữ cho cuộc vui một hy vọng trong đợi chờ.

Một buổi chiều mùa thu gió nhẹ, đôi môi em tuyệt đẹp thổi hương thơm vào nồng nàn. Giữa những con người quá hiểu nhau có một sứ mạng là làm cho nhau hạnh phúc. Nghẹn ngào đã đi qua nhiều đợt đong đầy. Tình yêu chớm nở từng ngày. Tôi làm kẻ thất bại để chuyện tình cho đôi mắt sâu. Những đồng tiền lương đưa tôi sang ngang, nắm lấy tay cô bạn Việt Nam Học kéo đến miền hoan lạc.

-Cô ta giờ ra sao?

Ở phần kết chúng tôi làm tình trong làn nước biển xanh ngát rồi sánh vai nhau trên cát. Một ông lão nướng cá cho chúng tôi nán lại với tiếng sóng đêm. Chúng tôi làm tình mặn nồng trong tiếng gáy đều đều của lão, bất chấp muôn vì tinh tú đứng đắn trước biển hát rì rào.

Nàng cũng như tất cả mọi người luôn tò mò về tình cảm của tôi dành cho giảng viên Việt Nam Học, mà có lẽ giờ đây đang quảng bá văn hóa Việt trên một tua du lịch nào đó.

-Ai?

-Giảng  viên Việt Nam Học?

-À, tiểu thuyết thì luôn khác xa đời thực, và không có giảng viên Việt Nam Học nào hết. Cô ta đã về tỉnh lẻ, mưu sinh bằng một công việc nào đó như : đi làm công ty may, mở cửa hàng tạp hóa…

Nàng nhảy lên người tôi vì ngạc nhiên:

-Ủa , vậy cô ta không được giữ lại trường hả?Vậy…vậy ai là tình nhân?

Tôi đè nàng xuống , đây là Đà Lạt và không có chỗ cho công việc. Không có một người đàn bà nào ngoài nàng -phụ trách “già” của tôi. Và cho dù thượng đế có nổi giận, hay nền trời đổ vỡ thì sự hợp tác giữa chúng tôi là 10 ngàn bản tái bản. Tôi phải thật bảnh bao trước ống kính. Hàng triệu độc giả ngóng đợi cuốn tiểu thuyết tiếp theo của tôi. Giờ thì chỉ cần hạnh phúc khi tận hưởng nàng và kinh tế thị trường là tương lai của tôi.

Ngực nàng mềm mại như màn sương bám trên cây lá. Hơi lạnh nhẹ nhàng làm thịt da đầy lên trong cảm xúc. Tôi tìm trên cánh tay trắng nõn, ở chiếc cổ thon dài một khuyết điểm để hết yêu nàng nhưng vô vọng trước vầng hào quang của hạnh phúc.

Quyết định bỏ học của tôi vấp phải sự phản đối của người thân. Bố tôi- ông đang yên vị trên ghế giám đốc sở Nội vụ- không chấp nhận cuộc sống xây dựng từ cảm hứng, và cho rằng phải có một nền tảng nào đó trước khi hứng khởi lên ngôi để con người không lâm vào nông cạn khi cảm xúc lụi tàn. Gỉa sử cảm hứng của một cá nhân là hủy diệt đồng loại thì thế giới sẽ chịu nhiều tổn thất. Cảm hứng của một nhà hoạt động dân chủ là lập đảng mới thì chế độ này sẽ lụi tàn.

Lúc này chúng tôi bị sốc trước một luận văn về nhóm thơ Mở Miệng. Tạo ra trong giới trẻ những nghi ngờ về cấm đoán của chế độ. Vì là bạn thân của Nhã Thuyên , tôi bị phóng viên trẻ báo X lôi vào cuộc:

-Anh có hay chỏ mõm vào chuyện tầm phào như người bạn khóa trên?

-Tôi cũng cần một khoảng không để thở, nhóm mở miệng trả lại cho tục tĩu một bầu trời tự do. Tôi thích thơ của Nhân Văn Giai Phẩm hơn, trong hai sự việc này thì con đường chỉ là một.

-Con đường đó là gì ạ?

-Không gian của hơi thở thời đại.

-Anh thích đọc nhà văn nào của Văn học Việt Nam đương đại?

-Một nền văn hóa xa lạ là nguồn kích thích cho trí tưởng tượng. Tôi không đọc văn học Việt Nam đương đại.

-Bao nhiêu phần trăm là sự thật trong “Thưa cô…anh yêu em”?

-1%. Tôi yêu cô học trò mà tôi làm gia sư. Tình dục không nhất thiết là tình yêu. Bạn ngủ với một cô gái trẻ trong khhi cô ta đang mơ tưởng một mục tiêu khác. Không thể đến với người con gái mà mình yêu, tôi viết tiểu thuyết về chuyện tình với người con gái khác.

-Ái tình có ý nghĩa ra sao trong đời sống tinh thần?

-Tôi thường nhìn chằm chằm vào bầu vú cô chủ nhiệm. Với tôi, ái tình là tất cả.

-Anh đang trở thành thần tượng của người trẻ?

-Tôi hít thở trước khi biết giác quan đang thở, sẽ là phí phạm nếu một giấc mơ nào đó lại cướp đi thảnh thơi trên con đường ngập tràn hương hoa sữa, ban mai trên những con tàu. Đừng rời bỏ khung trời giản dị của mình dù có lúc bạn quên ăn vì một cuốn tiểu thuyết.

-Anh có quay lại để lấy tấm bằng cử nhân?

-Tôi quan tâm đến sản phẩm văn hóa của mình hơn, chúng ta trả tiền để có bánh mì kẹp thịt, vào siêu thị để mua hàng hiệu, và nhất thiết phải có sản phẩm của riêng mình. Trở thành nô lệ cho giáo điều không làm tôi hạnh phúc. Tôi không lấy bằng đại học để ổn định cuộc đời.

-Anh có thừa nhận quan hệ tình cảm với phụ trách tác quyền?

-Chúng tôi có cà phê đôi lần vì công việc. Tôi không có hứng thú với phụ nữ già.

– Nghe nói anh dùng tiền bản quyền để học vẽ?

-Không phải để trở thành họa sỹ, tôi luôn men theo một con đường lạ lẫm, nơi chúng ta hồn nhiên và được sáng tạo.

-.v.v…

Tôi phải khổ sở thuyết phục nàng rằng đó chỉ là một bài phỏng vấn vớ vẩn để không làm mất hình ảnh trong mắt người đọc. Thực tế nàng là tất cả của cuộc đời và những gì viết lên trang giấy là món quà mà tình yêu của nàng ban tặng.

“Em vô tình như không có tôi đang ngóng đợi một đêm sẽ mặn nồng của đôi ta lên ngôi, mặc cho thời gian cứa nặng nề trôi. Kiêu hãnh đã cúi đầu khi ân cần không đến. Mùa thu có thể chết trong băng giá, nhưng hãy đừng thôi hồn nhiên.”

Nàng yêu cầu tôi viết tiếp nội dung lá thư để nó thành một tác phẩm. Điều đó sẽ làm nàng hạnh phúc.

Advertisements

Quảng cáo/Rao vặt

Bình luận

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: