Advertisements
Bài mới trên VĂN TUYỂN

Tiến Thắng B7 – CON ĐƯỜNG LẠ LẪM: (Chương 3) Loài ốc bưu

1Một cảm giác tội lỗi rằng mình đã quay lưng lại với ngôi trường. Những khoảnh khắc hạnh phúc bên bạn bè trỗi dậy làm lưu luyến tận chân trời, bao chùm lên bước chân đầy nỗi nghẹn ngào. Bắt đầu trong tôi một hành trình tần trụi của khát vọng và hồ nghi.

Tôi đã không mang bản thảo đến theo kế hoạch, khoản tiền ứng trước trở thành trách nhiệm. Sự thật là tôi xé chúng đi- những trang bản thảo nghiêm chỉnh nhất nhưng không mang lại hài lòng. Phụ trách tác quyền gọi tôi đến, nhhưng nàng đi về hướng hội trường.

-Tác phẩm chưa hoàn thành, nó đâu rồi?

– Có lẽ chưa phải lúc này!

Nàng quên hết những ái ân, giọng uể oải:

-Cậu ứng trước tiền bản quyền ,mà công ty thì cần phải có sách cho bạn đọc. Nếu cứ trì hoãn hoàn tiền thì hậu quả sẽ không như trò đùa đâu.

Lòng thương hại ấy làm tôi nhớ lại lần đầu tiên tôi còn bỡ ngỡ, rụt rè “quảng cáo” cho cuốn tiểu thuyết đã nổi tiếng. Nhưng tôi vẫn bình tĩnh và ngẩng cao đầu trước ánh mắt tay giám đốc, rồi thẳng tiến ra khỏi nơi tình yêu không là kiêu hãnh.

Tôi không quan tâm hành động của mình là phạm pháp, lờ đi trách nhiệm hoàn trả khoản tiền đã tiêu xài. Hướng đến một cuộc đào tẩu để bảo vệ kiêu hãnh cho tình cảm đã dành cho người đàn bà ấy. Nếu ta nếm trải hạnh phúc, sự sống sẽ ra sao nếu không còn nó bên mình. Chúng ta đầu hàng trên hành trình tìm kiếm nó sao? Không. Tôi quay lưng lại chỉ để nói “không”.

Hồi ức về người con gái mới lớn lõa lồ trước mắt, con suối nhỏ nơi chúng tôi cùng tắm chìm trong màu xanh rừng ngợp lá. Họ không thể ngờ được là tôi thích đứa nhỏ. Tôi thấy vui khi người mẹ mai mối cho tôi một người đàn bà, tất nhiên người chồng đã cùng tôi vui vẻ với những ả điếm. Ả điếm giận dỗi làm nụ hôn ngỡ ngàng, khuân mặt bỗng đẹp sau làm tình.

Tôi rũ bỏ mọi thứ  để tìm nơi mà mình thuộc về. Cần một lý do cho chuyến đi và đó chính là cuốn sách về loài ốc lồi. Một cái ao cách ly với những cái ao khác, lấy nước từ trên thác đổ về. Những con ốc bưu thuần chủng, nhỏ thó, không bị rình rập loài ốc bưu vàng. Từng buồng trứng màu trắng tinh khôi, mỗi quả mập mạp phảng phất sự cặm cụi và mang nặng đẻ đau của laoì không ăn tạp. Loại bỏ hoàn toàn khoảng không ngoài ao, vòi nước bắc tới liệu có mang theo thức ăn mới? Khả năng cạnh tranh với loài ốc bưu vàng là thế yếu. Xét lại kết cục tuyệt chủng của loài ốc lồi thì nổi lên hai nguy cơ cho chúng là: thuốc bảo vệ thực vật làm ô nhiễm nước, và loài ốc bưu vàng. Nhưng vì đây là cả một cuốn sách nên tôi buộc phải kể lại tỉ mỉ sự kiện một cán bộ ngoại giao công tác ở phương bắc nảy ra sáng kiến giúp người dân làm giàu bằng loại vật nuôi năng suất. Ít năm sau khi được mang về, ốc bưu vàng trở thành thảm họa của ngành nông nghiệp.

Tại sao trứng của chúng có màu trắng? À , lớp vỏ bằng can xi để bảo vệ mầm sống.

Tại sao nhiều quả trứng có thể dính lại với nhau thành một khối? À, chất nhờn từ bụng mẹ khô lại thành loại keo.

Thịt của loài ốc bưu rất ngọt trong khi ốc bưu vàng hôi và bở. Thịt gà công nghiệp thì không ngon bằng gà đồi.

Tôi nhờ một người dân xin vào làm chân bảo vệ công trường, và tranh thủ những lúc rảnh rỗi để hoàn thành cuốn sách. Tôi đặt loài ốc ấy trong khung cảnh làng quê. Nó dân giã như màu áo nâu sờn của người trồng lúa. Những cây khoai ngứa chen chúc nhau từ bùn đất xen giữa là buồng trứng đang nhả con. Chọn lấy những con trưởng thành , thịt của chúng thơm ngọt trong bát giấm khế.

Nhưng từng đêm tôi vẫn nhung nhớ người con gái đã trao mặn nồng. Cuốn sách thì có ý nghĩa gì cơ chứ? Tất cả đã nát tan, niềm mơ tưởng về nàng đã chết.

Nàng già và xấu đi nhiều, cố gắng để  hoàn thành công việc. Không có người đàn ông cho nàng tinh nghịch. Lạnh lùng và bàng quan sẽ ve vuốt tò mò của nàng. Bất cần để trái tim nàng yên tâm tuyệt đối. Và …than ôi.. không có ai yêu nàng!

Tôi vẫn công bố nhhững bài viết về loài ốc  bưu. Cuốn sách nhận được nhiều khen ngợi. Một cuộc hội thảo được mở, cùng với hoạt động bảo vệ nguồn gen và nuôi thương phẩm.

Nàng an phận với nếp sống trở về phòng trọ mỗi cuối ngày. Tôi nhờ người bán hoa gói gém cẩn thận những nụ hồng, rồi tìm đến xóm trọ. Nụ cười ấy vẫn đẹp nhưng sau nó là cái gì đó đơn điệu không làm người ta phải tò mò nữa. Tôi thậm chí không biết mình có còn ham muốn nàng hay không nữa? Điều đó như muốn ám chỉ tuổi trẻ đã đi đến cuối con đường , và tôi phải cư sử đúng mực để giữ thể diện cho nàng.

Chúng tôi ngồi đối diện bên chiếc bàn mặt kính. Nói chuyện về công việc. Rồi tôi ra về mà không được gì cả, không ân ái, không hài lòng , và không muốn gặp lại.

Nàng lấy một người đàn ông hơn mình 10 tuổi. Gã già và nhỏ thó làm tôi có cảm tưởng gã chẳng bao giờ làm nàng mãn nguyện. Nếu họ sánh vai thì gã thua nàng hẳn một cái đầu. Lâu lâu nàng mới dùng tới cái máy tập cơ bụng, đó là khi một tác giả trẻ đang nhận được sự chú ý của dư luận. Nàng đến công ty với bộ ngực săn chắc và hy vọng trở về bên khuân mặt đã hết não nề.

Cách nàng thoát khỏi người chồng trong chốc lát để gặp gỡ bạn bè rồi giải quyết một vấn đề nào đó trong những rắc rối của anh ta. Gặp gỡ tay cán bộ trẻ của sở Tài nguyên về chuyện hộ dân đòi bồi thường. Nàng lại hiện lên nóng bỏng và đầy lôi cuốn. Làn môi nhỏ nhưng săn lại sẵn sang đón nhận nụ hôn ào tới.

Chiếc di động làm nàng nguội lại cho lần đụng chạm với chồng mà nàng cố ý khơi mào.

Advertisements

Quảng cáo/Rao vặt

Bình luận

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: