Advertisements
Bài mới trên VĂN TUYỂN

hoànglonghải – “Hương Tràm Trà Tiên” Bài 28: Trở lại Dinh Điền Cái Sắn

1Chuyện Dinh Điền Cái Sắn cũng là chuyện dài “Nhân Dân Tự Vệ”, dài dòng lắm. Tuy vậy, trước khi vào Cái Sắn, xin mời độc giả đi lòng vòng, trước hết là qua xã Tân Hội, rồi sau về xã Mông Thọ, nói chuyện cờ bạc trong Nam.

            Dân Nam Bộ mê cờ bạc “hết ý”. Cách chi cũng đánh, chẳng ngán cò bót, quận tỉnh, lính làng, lính lệ…

            Ở xã Tân Hội, cờ bạc là “truyền thống” của xã, đánh bài từ ông xã trưởng cho tới đứa con gái nhỏ mười một, mười hai tuổi, con nhà nghèo tay làm hàm nhai.

            Buổi sáng, ông Bảy Quẹo (Nguyễn Văn Quẹo), Xã Trưởng xã Tân Hội, thức dậy không sớm cũng không muộn. Sau khi đánh răng, súc miệng xong, ông bỏ cái mộc (Gọi là mộc nhưng con dấu xã trưởng làm bằng đồng. Gọi mộc là theo thói quen vì hồi xưa nó được làm bằng mộc) vào túi áo pijama, ra quán caphê làm một cốc “xây chừng” (Càphê đen nhỏ – tiếng Tàu) hay “xây nại” (càphê sữa nhỏ). (“Tài chừng”, “tài nại” (tài là vừa, không lớn không nhỏ. Vùng nầy người Tàu đông, thường nói pha tiếng Việt với tiếng Tàu, hia là anh (thay vì huynh, chế là chị, thay vì tỉ).

Đàn ông vùng nầy, thường mặc áo bà ba, quần xà-lỏn. Khá giả thì mặc Pijama, có hai túi trên. Túi ngoài thì để một ít tiền. Túi trong (phải mở hột nút ở ngực mới lấy ra được) là một túi bạc lớn, hàng chục ngàn.

Uống caphê xong, ông Bảy Quẹo đi dọc theo con đường xã (Con đường nầy chạy dọc theo kinh Núi Sập). Xã Tân Hội có bốn ấp nằm dọc con lộ nhỏ nầy. Cứ cách khoảng vài trăm thước thì có một sòng “bầu cua cá cọp” nằm bên đường. Chủ sòng là người trong ấp, đàn ông, đàn bà, con gái, v.v… có ít đất ruộng.

Khách chơi bài gồm đủ hạng, phần đông là đàn bà con nít. Người có máu mê thì ngồi mãi không về, người ít máu mê hơn thì ngồi một lúc rồi về làm việc nhà. Thậm chí có cả những chị, tay bồng con, tay đánh bài. Con nhỏ có khóc thì phát vào đít nó một cái bẹp mắng: “Mẹ mày lên! Tao đang thua.” (Có thể là tao đang “hên” – hên tức là hưng – phát âm theo Nam Bộ). Bất cứ sòng nào, Bảy Quẹo cũng xệ vào một chút, đánh vài chục, năm chục, vài trăm, tùy theo sòng ăn thua lớn nhỏ. Xong một vòng các ấp, Bảy Quẹo về tới trụ sở xã tọa lạc ở khoảng giữa bốn ấp. Lúc ấy cũng đã trưa.

Trụ sở xã cũng chẳng có ai. Phó xã, Thư ký, Hội đồng xã, đều ở nhà, chỉ có một mình Bảy Quẹo tới xã mà thôi. Nếu ai có việc gì tới xã mà không gặp xã trưởng, ra đường hỏi thăm coi ông ở hướng nào, hướng trên (Phía Long Xuyên) hay hướng dưới (Phía Tà Keo) thì tìm tới. Chìa cái giấy ra nói “năm điều ba chuyện” với xã trưởng chơi trong khi Bảy Quẹo đặt tờ giấy lên bắp đùi ký tên rồi đóng dấu, chẳng đọc tới tờ giấy nội dung nói gì. Người đưa giấy đã nói nội dung cho ông ta nghe rồi, cứ thế ông ta ký tên, không thắc mắc!

Nếu cứ để cho xã đánh giặc thả dàn, không cấm, không bắt thì dân xã sẽ bầu ông Bảy Quẹo làm “Xã Trưởng muôn năm”, còn hơn cả “Hồ chủ tịch muôn năm” hay “Ngô tổng thống muôn năm”. Thật đấy, người dân địa phương chưa từng thấy “Hồ chủ tịch” hay “Ngô tổng thống”. Họ thấy xã trưởng Bảy Quẹo mỗi ngày. Ông ta vui vẻ, ai cần gì ông giúp nấy thì “muôn năm” ai chi cho xa. Bầu ông ta làm xã trưởng muôn năm là điều người ta thấy rất khỏe. Có lẽ chưa có một chính quyền nào trên thế giới “khỏe” như cái chính quyền nầy!

            Bảy Quẹo không ăn tiền dân, thậm chí cả tiền “Phát Triển Cộng Đồng” là tiền chính phủ cấp cho để thực hiện những công tác nhỏ như đắp đường, đắp đập, đào kinh, v.v… Bảy Quẹo không bị mang tiếng. Giữa nhà thầu và ông Phó Quận Lê-Văn Gieo muốn làm sao thì làm, Bảy Quẹo không quan tâm bởi vì Bảy Quẹo có một nguồn lợi lớn hơn nhiều lắm. Năm ba chục ngàn ăn cắp từ các công trình trên để chia nhau, Bảy Quẹo không liên quan tới. Suốt mấy năm làm xã trưởng, Bảy Quẹo không bị điều tra hay mang tiếng về tham nhũng.

Nguồn lợi lớn của Bảy Quẹo tôi nói ở trên là gì?

Làm ruộng.

Phía tây xã Tân Hội của Bảy Quẹo là đồng Huệ Đức (Quận Huệ Đức – Long Xuyên). “Đồng Chó Ngáp” so ra cũng chẳng nhằm nhò gì với đồng Huệ Đức. Đồng nầy bị hoang hóa trong chiến tranh. Cũng có nhiều khu vực chưa khai thác. Ai đủ sức thì cứ cày lên mà trồng lúa. Nông dân có máu mặt ở thị xã Rạch Giá cùng dân xã Tân Hội hè nhau làm ruộng ở đây. Ít thì cũng vài trăm mẫu, nhiều thì cả ngàn mẫu. Người nghèo chẳng thèm làm ruộng bởi vì đi làm công cho chủ ruộng cũng đủ ăn chơi bốn mùa.

Tôi nhớ trong “Tìm Hiểu Đất Hậu Giang”, Sơn Nam có kể chuyện một anh chàng ở Rạch Giá trồng một mùa dưa hấu đủ ăn chơi cờ bạc suốt một năm. Ở đây cũng vậy. Làm vài trăm mẫu, dư sức chơi đùa cờ bạc cả năm. Thấy món lợi lớn, tỉnh trưởng Kiên Giang hồi cuối thập niên 60 đầu thập niên 70, chỉ “hùn miệng” với chủ ruộng, cũng có tiền tiêu. Tới mùa cày, xe máy cày ở xã hoặc từ Long Xuyên về đây cày ì-xèo suốt mùa. Ông thượng sĩ Nguyễn Văn Sâm, Trưởng Cuộc Cảnh Sát xã Tân Hội hồi ấy, nói với tôi: “Tôi chỉ cần cung cấp dầu cặn cho máy cày, cũng dư tiền tiêu, khỏi ăn tiền tụi quân dịt quân gà.” (1)

Máy cày chạy suốt ngày đêm, 24 trên 24. Tài xế lái máy cày thay nhau cầm lái mới chịu nỗi. Xe máy cày chạy một ngày một đêm hết một “phuy” dầu di-e-zel. Ông ta chỉ cần ưu tiên cung cấp dầu cho vài chục xe máy cày là có tiền tiêu.”

Tôi hỏi: “Bên đó cở mấy chục xe máy cày?” Ông ta cười: “Vài trăm.”

Dầu cặn nầy mua đâu ra?

Ở cây xăng kế Chợ Kiên Tân.

Bà chủ cây xăng ngay tại chợ Kiên Tân đưa cho tôi xem tấm “cạc” to bằng nửa trang giấy tập học trò. Trên góc trái ghi như sau, bằng chữ in:

Linh Mục Antôn Nguyễn Bá Lộc

Chánh xứ Kinh 1 Hà Nội.

Hiệu Trưởng trường Trung Học Kinh 1 Hà Nội.

Phần còn lại, Linh mục L. viết tay:

“Thưa quý vị. Tôi có chở một số xăng cho nhà chung. Xin quí vị giúp đỡ.”

Ký tên và không đề ngày.

Tấm “cạc” xếp đôi. Chỗ đường xếp gần rách. Điều đó chứng tỏ bà chủ cây xăng xử dụng nó rất nhiều lần để đi đường. Đường bà ta đi là từ đâu đến đâu? Xin thưa: Chở bằng xà-lan, từ kho xăng dầu của Bộ Chỉ Huy 4 Tiếp Vận Quân Khu 4 về tới cây xăng của bà ấy ở kế chợ Kiên Tân. Từ đó, qua Tân Hội xăng dầu phải chở bằng ghe, trẹt.

Đó là việc của nhiều người, trong đó có thượng sĩ Sâm như tôi nói ở trên. Không ai dám bắt những xà lan chở hàng trăm “phuy” xăng dầu như thế nầy.

Phần nhiều xăng thì cho máy đuôi tôm và dầu cho máy cày. Bắt là đụng đến “Le Roi et trois seigneurs” ở Cần Thơ, là đụng đến bà cô của “Chị Tư Nết” nhà bên kia kinh Cái Sắn, ngang chợ Kiên Tân, là đụng đến “Cha Lộc”, người mà Nguyễn Tấn Đời, ông Thiệu ông Kỳ khi ra ứng cử đều đáp trực thăng đến thăm ông và chụp hình kỷ niệm.

Ai ba đầu sáu tay, ai đội nón sắt, mặc áo giáp, muốn vô thì cứ vô cho biết mùi đời. Trong số những người liên hệ đến vụ xăng dầu nầy, tôi nghĩ thượng sĩ Sâm là người lương thiện nhất. Ông ta chỉ có cái tội: Chủ ruộng mua dầu của ông vì nể tình ông ta là trưởng cuộc cảnh sát ở xã đó.

Ngoài nguồn lợi làm ruộng, dân Tân Hội cũng như Bảy Quẹo có một nguồn lợi khác cũng khá lớn: Làm cá. Có hai đánh bắt cá: Đặt lợp, giăng câu, cất vó… và đặt chà. Dọc theo kinh Núi Sập (Từ Núi Sập Long Xuyên ra biển, chảy dọc xã Tân Hội), người tặt hàng chục đống chà. Chà là những cành cây chất thành đống bên bờ kinh để cá làm chỗ ngủ, nghỉ, núp nắng… Muốn đặt chà, người ta phải làm nền, tức là chỗ đáy kinh nền chà phải san phẳng, rồi để chà lên. Tới mùa cá, nhất là khi nước bắt đầu rút, cá từ trên Miên đổ về, chủ nhà vây lưới vớt chà, bắt cá. Vùng Tân Hội là vùng nước lợ (chỗ nước ngọt đụng với nước mặn từ vịnh Rạch Giá lấn vào), cá từ trên Miên theo sông Hậu về, từ nước ngọt đụng nước mặn nên dội ngược lại, tập trung ở đây rất nhiều, nguồn lợi rất lớn. Đây là loại cá đồng: lóc, rô… còn lươn thì thường bắt ở trong ruộng. Lươn ở đây có con to bằng cổ tay người lớn.

Có lần tôi hỏi Bảy Quẹo: Giá mỗi đống chà là bao nhiêu? Bảy Quẹo trả lời: “Hai chục ngàn.” Theo thời giá, hai chục ngàn là bằng lương một sĩ quan đông con.

Mấy ông chủ ruộng nầy “chịu chơi” lắm. Nghe tôi về Cái Sắn, được hơn tuần, Bảy Quẹo tới thăm, trước mặt mọi người, rút đưa cho tôi hai chục ngàn, nói là “Để ông uống càphê chơi”. Tôi đùa: “Uống caphê gì nhiều dzậy ông? Uống sao hết!” Ông ta cười, tính bỏ đi. Tôi hỏi: “Có cần tui giúp đỡ chi không?” Ông ta trả lời ngay: “Không!”

Ông ta có nhờ đấy. Tới mùa gặt, trưởng ban hành quân nói với tôi: “Đang mùa gặt, mấy ông chủ ruộng xin mình đừng hành quân bên Tân Hội!”

“Sao vậy?” Tôi hỏi.

Trưởng ban hành quân trả lời: “Tụi nó sợ, bỏ trốn hết, ai gặt lúa cho mấy ổng. Gặt không kịp, lúa rụng hết, mấy chã lỗ to.” Té ra bọn thợ gặt phần đông là bọn trốn “quân dịt quân gà”.

Tám Dè (Vè – Huỳnh Văn Vè), chủ ruộng ở Tân Hội, nhà ở thị xã Rạch Giá, thường hay kéo rê về Kiên Tân và Tân Hội chơi. Nhà ông ta ở Tân Hội là cái nhà tôn nhỏ, còn nhà ông ta ở Rạch Giá là nhà lầu ba tầng. Bên cạnh cái nhà tôn ở Tân Hội, có cái nhà tôn lớn. Đó là nhà chứa máy cày của ông. Ở Tân Hội, khoảng vài chục chủ ruộng có máy cày như ông Tám Vè, chưa kể nhiều người như Võ Văn Minh tự Út Giàu có cả xe GMC để chở lúa. Xe nầy chỉ chạy trong ruộng, không cần bảng số công chánh.

Một hôm tôi gặp nạn!

Một phái đoàn gần chục người đến thanh tra tôi, lại gợi ý ăn nem chả Kiên Tân nổi tiếng ngon, nhất là tiệm nem chả Kinh B. Thanh tra xong, – cũng chỉ thanh tra chiếu lệ -, tôi mời ra tiệm Tầm Hương Quán là tiệm nổi tiếng ngon ở chợ Kiên Tân. Đãi phái đoàn ăn mà bụng tôi đánh lô tô. Bữa tiệc cũng phải từ 15 đến 20 ngàn, gần nửa lương tháng của tôi. Kiếm đâu ra? Tôi là dân đánh giặc dưới ruộng, ở nhà quê, có gì mà phải sợ ai? Nhưng lâu lâu người ta đường xa về, “yêu cầu” bữa cơm, không lý từ chối, không lý cho ăn cơm muối, bèn bấm bụng chịu trận.

Sau khi tôi tiễn phái đoàn đi rồi, trở lại quán hỏi bà chủ bao nhiêu để kiếm tiền trả thì bà chủ nói: “Ông khỏi no (lo – Bà ta người Bắc, còn nói ngọng), có người chả dzồi đấy!” Tôi chưa kịp hỏi ai thì thấy bà ta nhìn ra sân cười. Tôi nhìn theo hướng đó thì thấy ông Tư Dè (Vè) nhìn tôi cười. Lúc nãy, khi tôi vừa đi ra thì ông ta vào trả tiền ngay cho tôi. Ông ta chờ phía ngoài tiệm đã lâu.

Người Bắc và người Nam ở Cái Sắn khác nhau. Hôm tôi nhận sự vụ lệnh về Cái Sắn, anh bạn cùng khóa, gốc Kinh 5, đang cư trú gần Nhà Thờ Hầm ở Saigon, nói với tôi, nói thiệt tình, không phải để hù: “Mày về Cái Sắn phải cẩn thận, dân trong kinh ra bán 10 đồng cá, cất 9 đồng mua vàng, năm chục xu ăn bún riêu, năm chục xu mua tờ giấy trắng chờ viết đơn thưa!” Tôi chỉ cười, tôi không tính tới việc “Cơm cha, áo mẹ, công thầy” để đi kiếm ăn bẩn nên tôi không ngại gì. Việc thưa kiện ở Cái Sắn, cũng có nhiều điều khá vui, tôi sẽ kể sau.

Trong việc cờ bạc, dân xã Tân Hội khá thông minh. Vì chiến dịch, cơ quan công quyền ở đây ra sức dẹp cờ bạc. Các sòng bầu cua cá cọp, lớn cũng như nhỏ, bị dẹp hết. Đó là trò đánh chơi, không quan trọng. Những sòng me của dân “cờ bạc gạo”, cờ bạc chuyên nghiệp, mới là vấn đề. Những sòng bài nầy bị theo dõi rất gắt và không ít người bị đưa ra tòa. Không đánh được trên đất, dân cờ bạc đánh trên ghe. Chiếc ghe thả trôi trên kinh, ai biết đó là ghe đánh bạc mà bắt. Nhưng rồi cũng nhờ dân chúng – Có cái gì mà dấu được dân chúng – lực lượng an ninh giả dân đánh cá, kề sát ghe đánh bạc, tóm gọn. Bấy giờ họ nghĩ ra cách khác: Đám ma, đám cưới, đám giỗ, nhà trước thì trang hoàng, bắt loa, ca nhạc ầm ĩ, v.v…. như mọi người, phía sau là sòng bài. Không lý người ta đang có đám cưới, đám ma và xông vào bắt cờ bạc! Dân không theo thì chính quyền cũng thua.

Ông Út Giàu tôi nói ở trên, có cô con gái đẹp, lại đi học may trên Saigon về, ăn mặc đúng mốt, nhiều người dòm ngó. Cô ta đang mở lớp dạy may tại nhà.

Anh trung đội trưởng nghĩa quân ở xã, có vợ rồi, ngấp nghé nhưng không được người đẹp để mắt tới, bèn quậy chơi. Ngày nào anh ta cũng tới bắt Út Giàu tổ chức nhậu. Phiền quá! Bỏ việc làm ăn, Út Giàu cự nự. Anh ta bèn báo cáo về quận Út Giàu tiếp tế cho Việt Cộng.

Thực ra, người nào có ruộng trong đồng xa mà không có quan hệ với Việt Cộng. Không đóng thuế – thuế máy cày, thuế nông nghiệp – làm sao “tụi nó” cho làm ăn?! Ở miền Đông Nam Bộ cũng vậy. Vô rừng lấy gỗ, ai cũng phải có quan hệ với Việt Cộng trong rừng. Đó là nói dân chúng bình thường, còn những người làm gỗ cho Đức Cha, bà Cố Vấn thời Đệ Nhứt Cộng Hòa thì sao, tôi không rõ, nói ra mà không có sở cứ dễ bị chụp mũ là bôi lọ.

Trở lại chuyện Út Giàu, ông ta có quan hệ gì với Việt Cộng cũng là đương nhiên, miễn là ông ta có báo cáo với chính quyền Quốc Gia những gì Việt Cộng bắt ông ta làm. Chính quyền Quốc Gia không bảo vệ được dân, khiến Việt Cộng có bắt họ làm gì thì đó chính là lỗi của chính quyền, không phải là cái “tội” của người dân. Tuy nhiên, ở hạ tầng cơ sở, mấy ai biết điều đó.

Thế rồi Út Giàu bị bắt. Tới cơ quan, ông ta chìa ra một cái giấy chứng nhận rằng ông ta là đảng viên Việt Nam Hưng Quốc Đảng của ông Hoàng Cơ Bình. Cô con gái lanh trí, biết cha mình ở vùng xôi đậu nên khi còn ở Saigon đã chạy cho cha cái bùa hộ mạng, lỡ khi chính quyền Quốc Gia có với tay tới cha mình thì cũng đỡ kẹt.

Ở Tân Hội, ngoài việc đánh bài, còn có việc “đánh giặc giả” khá buồn cười. Xã Tân Hội có 4 ấp, ấp cuối cùng phía nam là ấp Phú Hội, giáp ranh với ấp Tà Keo thuộc xã Mỹ Lâm quận Kiên Thành. Tà Keo là nơi Việt Cộng tập kết như tôi nói trong bài trước. Từ xứ Miên qua, quân Cộng Sản, thường là quân Cộng Sản Bắc Việt tập kết ở Tà Keo chờ vượt LTL 8A ở Cây Số 15. Có khi đánh nhau các nơi xong, Việt Cộng cũng rút về đây như tôi có kể trong bài “Chị Sứ – Hòn Đất”. Người chết, bị thương cũng kéo (Cột giây mà kéo trên sình) về đây. Ai chết thì chôn, ai bị thương thì đưa về bệnh viện ở mật khu Trà Tiên. Trước kia thì đưa về núi Mo-So gần nhà máy Ximăng Hà Tiên. Súng ống của người chết, bị thương vất bỏ lung tung, có khi không chuyển kịp, cất dấu bừa bãi, không kỹ. Dân làm ruộng, làm đồng tìm thấy đem về bán cho Quốc Gia, giá rẻ lắm, chỉ có vài trăm, có khi cho không. Để làm gì? Nghĩa Quân, Cảnh Sát, Cán bộ Xã Ấp, Nhân Dân Tự Vệ, v,v… thỉnh thoảng, để lập công, xin lệnh trên đi phục kích, tấn công vào mật khu, v.v…

Gần tới Tà Keo, họ nổ súng, làm như đụng trận thiệt, rồi báo cáo đụng địch, giết được mấy tên, bị thương mấy tên, địch kéo đi mất tích, tịch thu được một, hai vũ khí địch, – tức là mấy cây súng mua của dân nói trên. Thượng cấp đánh điện khen, cấp bằng khen. Đó chính là “Đánh trận giả”. Mấy ông lớn ở xa, kín cổng cao tường, đi đâu cũng tiền hô hậu ủng, biết gì! Hồi tôi mới về, qua công tác ở xã Tân Hội, bị mấy chả xỏ mũi một lần, một lần thôi, đủ rồi! Sau đó, tôi cảnh cáo thuộc cấp, đừng bày trò với tôi. Tôi không chịu đâu!

Bây giờ xin kể qua chuyện “Đánh giặc thuê”. Khoảng gần cuối năm 1974, xã Tân Hội bị Cộng Sản chiếm mất sau khi chúng đã chiếm Đặc Khu Hòn Sóc. Lính được điều tới, chuẩn bị chiếm lại xã. Cấp chỉ huy hỏi Bảy Quẹo: “Chiếm lại xã xong, ông chi cho lính tôi bao nhiêu!” Bảy Quẹo lắc đầu! Ông ta không đủ tiền chi. Bảy Quẹo khóc! Vả lại cũng chưa thấy bao giờ có cái chuyện chi tiền lạ lùng như vậy, đành chịu mất nhà, mất ruộng, mất xã cho tới 30 tháng Tư, không biết ông Bảy Quẹo lưu lạc về đâu!

Tôi đem chuyện nầy kể với một người là bậc đành anh, cùng quê, đang làm việc ở Cần Thơ, ông Đại tá Lê Cảnh Vệ. Ông ta kêu trời: “Thua Việt Cộng là chắc! Thua Việt Cộng là chắc.” Biết là chắc nên 30 tháng Tư, ông ta cùng gia đình lên tàu “dọt” khỏi Cần Thơ trước khi ông Dương Văn Minh đầu hàng. Còn tôi, người trong cuộc, lại chẳng biết mô tê gì để đến nỗi phải đóng tiền đi tù cải tạo. Có phải như vậy là tôi ngu?!

Nghĩ lại, miền Tây có nhiều cái thật lạ! Đi xa rồi cũng khó quên!

hoànglonghải

(1) Sở dĩ thượng sĩ Sâm nói câu đó vì khi tôi đề cử ông qua Tân Hội để thay trung sĩ Nguyễn Văn Hoàng, tôi có dặn: “Tránh làm những việc như ông Hoàng, dù tôi có muốn bao che cũng không được, nhất là những gì liên hệ tới Việt Cộng.” Khi làm trưởng cuộc ở Tân Hội, ông Hoàng bắt tên Quang, trốn quân dịch. Ông ta lột của tên nầy cái đồng hồ đeo tay hiệu Movado – hồi ấy rất có giá – rồi thả y ra. Ức tình, tên Quang trốn vô bưng theo Việt Cộng, sau khi làm đơn tố cáo với chính quyền. Vì lý do đó mà ông Hoàng bị mất chức.

Advertisements

Quảng cáo/Rao vặt

Bình luận

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: