Advertisements
Bài mới trên VĂN TUYỂN

ĐẺ MƯỚN – Bình Địa Mộc

Ngày đương chức may thay lão Dạ vớ được cái chức Trưởng Phòng. Nói cho đúng tuy là chức có nhỏ, quyền có hạn nhưng tính lão tốt, tâm lão sáng nên chi lão giúp được khối người có công ăn việc làm ổn định. Tuy không giàu nhưng ở nước ta ổn định trở thành thuộc tính kinh tế nên chi có vài người quay lại tạ ơn lão bên cạnh một số khác bội nghĩa đi luôn, chẳng buồn ngó lại cái bến đò xưa nơi đưa họ sang sông ngày nào. Ôi, thế thái!

Về hưu một thời gian cùng gia cảnh đơn chiếc, không vợ không con cộng với thói quen giúp người gần như cố hữu, thôi thúc lão đi tìm việc làm thêm. Lần này thì trời xui đất khiến lão lại nhận cái việc canh chốt chặn đường ray xe lửa. Chả là ở cuối thôn có tuyến đường sắt chạy ngang qua, cắt ngay huyệt đạo dẫn vào xã, tuy lượng người qua lại không nhiều nhưng rất nguy hiểm bởi hai đầu đường tre làng che khuất. Lão đến đây làm người gác đường là đúng người, đúng việc rồi có điều làm công quả nên cũng hơi buồn cho lão chút thôi!

Một hôm. Chuyến tàu nữa sắp chạy qua nghe tiếng hú the thé lão giật mình từ trong chốt bươn ra kéo cây tre xuống chắn đường. Bất ngờ một bà bầu sắp đẻ ở đâu không biết lù lù lết tới, rồi vật ngay dưới chân lão la làng: Ối làng nước ơi em sắp đẻ rồi. Bác ba-ri-e (tên lóng dân làng đặt cho lão) ơi làm ơn đưa hộ em đi bệnh viện cái nào!

Tàu chạy xong rồi lão lật đật dắt con Rim Tàu cà tàng ra nổ máy đưa người sản phụ kia đến bệnh viện. Gió đêm loà xoà đuổi theo lão hụt hơi. Đến nơi, luýnh quýnh làm sao không biết cô y tá lại ghi tên lão: Hồ Văn Dạ – chồng của thai phụ Trần Thị Loan vào bệnh án. Hơn nữa đã giúp thì giúp cho trót nên chi lão ở luôn lại đó lo cho mẹ con Loan, thành ra cái danh xưng “chồng” ấy chẳng ai nghi ngờ gì!

Mấy hôm sau lão đưa hai mẹ con Loan về nhà cách đó chừng hai mươi km thì mới té ngửa ra rằng: Loan là dân đẻ mướn, đang chờ khách hàng đến nhận con và giao tiền. Lão ái ngại mót trong túi còn mấy chục ngàn cho nốt họ rồi về lo việc công quả ở chốt xe lửa. Nhưng lão vừa quay đi thì bất ngờ phía sau Loan bước ra ôm chầm lấy lão thầm thào: Anh ở lại đây với em luôn đi, em không có chồng mà. Không chồng buồn lắm anh à, còn đẻ mướn cũng như làm mướn thôi. Hết việc lại nghỉ!

Lão nhẹ nhàng gỡ Loan ra nhưng khổ nỗi lão càng gỡ thì vòng tay gầy đét kia càng chặt lại. Nó chặt lại cho đến khi tiếng còi tàu the thé vang lên lão mới giật mình mở mắt ra thì thấy bên cạnh hai mẹ con Loan còn say ngủ. Mùi sữa non chảy ra từ hai bầu vú căng tròn, thơm phức tan vào ban mai cũng khẽ khàng như chính lời lão: Em ở nhà lo cho con, anh ra chốt xe lửa đây. Tối anh lại về với em nghe, vậy!

Chao ôi là Dạ. Lão thật tốt phúc đó!

Sài Gòn, 6.2014
Bình Địa Mộc

Advertisements

Quảng cáo/Rao vặt

Bình luận

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: