Advertisements
Bài mới trên VĂN TUYỂN

BÁNH TÉT – Bình Địa Mộc

1Chị vùng dậy khỏi anh, khỏi khuya, khỏi cái cảm giác đàn bà còn đang rạo rực, lao về phía bếp, phía có nồi bánh tét sắp cạn nước. Chị quấn mái lại tóc bù xù sau lần ân ái vội vàng, rồi vớt hết bánh tét còn đang ướm khói thơm lừng để trên cái nia tròn ủng, loay hoay nhẩm tính: 6 đòn để cho anh em du kích mang đi, 2 đòn để trên bàn thờ ông bà còn lại 4 đòn cho anh đem theo chiến dịch. Chị cười, nụ cười cô dâu rất chi lúng liếng.

Chị tiễn chồng ra bến sông, trăng thượng tuần lầm lũi vào mây, vào cao xanh thăm thẳm. Chị ôm anh thật chặt, nói:

– Anh nhớ bảo trọng, đánh xong trận nầy xin phép đơn vị về với em, chúng mình vẫn còn tuần trăng mật đấy, em chờ.

Bất giác, chị quờ tay ra sau lưng đụng chiếc ba lô căng cứng, chị bóp bóp mấy đòn bánh và dặn:

– Bánh tét sắp nguội rồi đó, đói bụng thì cứ lấy ra ăn, nếu hết em sẽ tìm cách gởi thêm nghe.

Anh tự tin trả lời:

– Vào chiến dịch có mấy má lo cơm nước, bánh trái đầy đủ, em yên tâm đi.

Trấn an vợ xong, anh đặt lên đôi môi vợ nụ hôn cuối cùng ấm áp. Bấy giờ, bến sông đã bắt đầu lao xao bóng đồng đội, lao xao những bàn tay siết chặt tiễn đưa, những đôi mắt ngấn lệ.

Tiễn chồng ra trận xong, chị tiếp tục dọn dẹp nhà cửa vô tình gặp lại mấy đòn bánh tét để trên bàn, lấy làm lạ, chị lại nhẩm tính:

– Lúc nảy mình tính 6 đòn để cho anh em du kích mang đi, 2 đòn để trên bàn thờ ông bà còn lại 4 đòn cho anh đem theo chiến dịch. Tổng cộng số bánh tét còn lại chỉ có 8 đòn, mà sao còn lại đây đến những 12 đòn. Lạ thật, chẳng lẽ mình quên, mà mới nảy ảnh cũng vừa nói “vào chiến dịch có mấy má lo cơm nước” là ý gì ta!

Chị sợ mình quá bối rối trước giây phút chia tay chồng, nên có gì đó nhầm lẫn chăng. Nghĩ vậy, chị tranh thủ chạy ùa ra bến sông với hi vọng gặp anh để hỏi lại số bánh tét trên. Chị càng chạy, gió đêm càng quất vào đôi má nóng rần, bầu trời lập lòe một vài chùm hỏa châu rơi, vài tiếng đạn pháo lụp bụp nghe xa lắm đuổi theo chị, đến rùng mình …

Nhưng khi đến nơi thì tất cả đã đi rồi, tất cả đã xông trận. Mãi sau nầy, chị mới biết đêm hôm đó anh hoán đổi 4 đòn bánh tét của chị thành 4 đòn thuốc nổ được chuẩn bị từ trước, để đem ra mặt trận, cùng đồng đội đánh tan tành một đồn giặc ngay trong thời khắc giao thừa lịch sử mùa xuân 1968. Và, anh đã hi sinh vĩnh viễn nằm lại nơi chiến trường ác liệt không bao giờ quay về với chị nữa.

Năm nay, còn hơn một tuần nữa mới đến tết nhưng cái Ngân hỏi mẹ:

– Trên bàn thờ bố vẫn để 4 đòn bánh tét hả mẹ?

Chị lặng lẽ nhìn xuống bếp, trả lời:

– Biết rồi mà còn hỏi, con gái vô duyên.

Ngân tinh tướng:

– Nhưng không hỏi có người buồn đó mẹ, mấy chục năm rồi vẫn … vô duyên thế mà.

Chị mỉm cười, nhìn ra ngoài sân sắc mai vàng óng ánh, báo hiệu một mùa xuân nữa sắp về, lầm thầm:

– Cảm ơn đồng chí chồng đã để lại cho em cái “vô duyên” nầy, nếu không thì buồn chết đi được.

Hương bánh tét thơm lừng tự nhiên lan tỏa …

Tháng chạp, 2012

Bình Địa Mộc

Advertisements

Quảng cáo/Rao vặt

Bình luận

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: