Nợ Văn Chương ! / Bút Chưa Buông

Huệ Thu

Nợ Văn Chương

Thế rồi cuối biển lại mù sương
Bồng bế con thơ vượt dặm trường
Mạng nhỏ đói no liều dặm khách
Thuyền nan sóng gió mặc trùng dương
Tự do ví thử không ngang trái
Dân chủ làm sao đẹp dị thường !
Xin cám ơn trời cho tới bến
Lại còn canh cánh nợ văn chương …

huệthu

…………………

 

Bút Chưa Buông
Họa bài Chập Chờn (ÐQS)

Một giấc trưa thu mộng chập chờn
Nhìn ra bóng xế, đã hoàng hôn
Tấm lòng muôn thuở thôi là nhảm
Cái kiếp trăm năm nghĩ cũng buồn
Sênh phách lại gieo nơi lữ thứ
Tù và còn thổi chốn cô thôn ?
Ai về ? Ai ở ? Ai thương nhớ ?
Có thấy ai như kẻ mất hồn ?

Thơ đọc chưa xong dạ héo hon
Ở đâu tìm lại bát canh ngon ?
Sông sâu còn chảy bao dòng lệ ?
Ðất khách riêng tư những nỗi buồn !
Ngó xuống hỏi ra đen tựa mực
Nhìn vào cứ thấy đỏ như son
Bạn ta cùng khắp trong thiên hạ
Bãi cát năm xưa lớp sóng cồn.

Nhiều đêm trở giấc tứ thơ cuồng
Thơ hẳn vì nhau giọt lệ tuôn
Việc trước dễ gì tìm thấy lại ?
Nước sông rồi cũng chảy về nguồn
Nâng ly uống vội cơn đau cũ
Vén tóc cười khan chén rượu suông
May có nhau đây câu xướng họa
Lòng chưa vơi nhớ bút chưa buông …

huệthu

Đã xem 2018 lần

Ủng hộ nhóm Văn tuyển.

0 0 vote
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments