Trăng Thu & Các Bài Hoạ

Năm 1935 tôi được ông Nguyễn Tiến Lãng, chuyên viết văn Pháp hỏi: “Cậu có muốn đi dự hội thơ không?” . Tôi mừng quá liền thưa ngay : rất muốn . Trung Thu năm đó tôi theo ông lên Vỹ Dạ. Biệt thự của nhà thơ Ưng Bình. Tôi đi theo chứ không được mời nên không có chỗ ngồi . Khách toàn vào hạng trung, lão niên , hầu hết đều mặc quốc phục và đeo bài ngà. Ðầu đề bài thơ hôm đó là Trăng Thu, nhưng có một điều cấm kỵ : trong bài tuyệt đối không được dùng chữ Trăng cũng như chữ Thu .bài thơ của tôi như sau:

Sương mỏng manh canh vắng lặng tờ
Buồn xưa náo động mấy vần thơ
Rưng rưng mắt lệ chàng mong nhớ
Phơi phới mây xa thiếp hững hờ
Bến quạnh lau già người chểnh mảng
Rượu tàn canh vắng khách bơ vơ
Lầu cao ai đó mây rèm tím
Hồn lẻ đêm nay có thẫn thờ

Ðến tháng chín ngày Rằm hội thơ lại họp để tuyên bố kết quả. Lần ấy tôi cũng bất ngờ trúng giải . khi gọi đến tên thì thấy một cậu học trò đi lên đầu tóc cắt ngắn húi carê . Cụ Ưng Bình vừa thoạt thấy hơi ngỡ ngàng . Bỗng cụ đọc :

Trăm mặt thẹn thua chàng trẻ tuổi
Một bài cũng đủ gọi thi ông

Tôi nhanh nhẩu vội đáp ngay :

Bảy bước dám thua Tào Thực trước
Một lời xin gửi tạ tôn ông

Bấy giờ trong hội nghị có cụ Kỉnh Chỉ là Bác sĩ mà cũng là thi sĩ . Sau này cụ làm tổng trưởng y tế trong chính phủ Trần Văn Hữu hay Nguyễn Văn Tâm, tôi không nhớ rõ . Cụ Kỉnh Chỉ nói lớn : “Tào Thực thất bộ thành thi, cháu không chịu thua à ?Kiêu ngạo nhỉ !Tào Thực phải bảy bước mới thành thi, cháu chỉ cớ một bước đã thành thi, thế thì cháu nói đúng. Nhưng cháu à : “Chữ Tâm kia mới bằng ba chữ tài” . Khi đi qua cụ Kỉnh Chỉ, tôi khoanh tay cúi đầu , thưa khẽ để cụ nghe : “cháu xin vâng lời dạy bảo của cụ . Ðó cũng là lý do, tuy đã viết rất nhiều thơ , hàng mấy chục tập, tôi vẫn không chịu xuất bản dù có dư điều kiện .
Bây giờ đọc lại bài thơ tôi mới thấy mình không công bằng. Ngày ấy vì nghe chuyện tình của một đàn anh mà hạ một câu :

Phơi phới mây xa thiếp hững hờ

Nay tôi xin sửa lại là :

Phơi phới mây xa thiếp đợi chờ

Cụ Kỉnh Chỉ có người con trai là trung tá Phan Văn Cẩm là học trò của tôi năm đệ ngũ , hiện giờ ở Santa Ana. Khi tôi ra tù gặp Cẩm . Anh mời tôi ghé nhà vì hôm ấy là ngày húy nhật cụ . Tôi đến, khi vái lạy cụ ở bàn thờ thì cả nhà lạy lại để đáp lễ trong đó vài người ở vào tuổi cha chú tôi . Tôi cảm động lắm có viết một bài thơ để lại, hiện gia đình cụ Kỉnh chỉ còn cất giữ .

Người phụ trách quán thơ Trà Sơn HT có đọc cuốn sách của Tôn Nữ Hỷ Khương , nhà thơ con gái cụ Ưng Bình có nhắc đến giai thoại này nên hỏi tôi . Tôi xin thuật lại và hết lòng xin lỗi những lời ngạo mạn của mình lúc vào tuổi “ ăn chưa no lo chưa tới”

Hà Thượng Nhân
San Jose 12 01 2008

Cám ơn Đại Ca đã cho đọc một giai thi thoại ,Đệ muốn xin phép nhân cơ hội này mời các thi văn hữu cũng dùng đề tài vịnh TRĂNG THU nhưng không được dùng chữ TRĂNG & THU để mừng tuổi CHƯỞNG MÔN

Dệ xin liều họa trước :

VINH TRĂNG THU

Giữa ngàn sao sáng lặng như tờ
Một mảnH gương trong đẹp tựa thơ
Chiếu sáng đầu xanh lòng hớn hở
Loang mờ tóc bạc dáng ơ hờ
Nhi đồng đèn rước vui ca hát
Bô lão trà châm nhớ vẩn vơ
Cung Quảng trạnh thương ai giá lạnh
Biết rằng chú Cuội có tôn thờ ?

LTĐQB

*

Thuận ý Đỗ huynh , CQ liều mạng vậy ! Tuy nhiên Hà Chưởng Môn đã sửa lại một câu ” phới phới mây xa thiếp đợi chờ” , thế nên CQ làm theo nhé !

Trăng Thu

Đêm im tiếng trẻ học i tờ
Mây nước hiền hòa lộng ý thơ
Lá giật mình khuya mành gió động
Lòng neo cánh úa bút nghiên chờ
Song thưa dễ gặp tình lai láng
Nỗi vắng khôn cầm mộng vẩn vơ
Cả đến bên kia người ẩn sĩ
Tàn canh thao thức khó ơ thờ

Kính bút
CQ

*

TRĂNG THU
(họa thơ với bác Hà Thượng Nhân)

Trước án phơi ra giấy một tờ
Nghiêng đầu chửa trút được hồn thơ
Bèn thôi cắn bút ngồi tư lự
Ai nhỉ cầm tay nỗi hững hờ?
Vận nước chẳng sao mà gỡ rối
Chuyện nhà có đó để vung vơ?
Lẽ nào mình đã sinh lầm cõi
Gò mối khi không cứ phải thờ! (*)

(*) Tục ngữ: Mồ cha không khóc, khóc gò mối
Thời Lao Dộng Cải Tạo, ai cũng nói thế, nhưng
vẫn cắm cúi “vượt chỉ tiêu, tăng năng suất”.

Trần Vấn Lệ

*

Cổ Trúc phụng hoạ:
Trăng Thu

Phòng đêm vắng ngắt lặng như tờ
Hơi gió heo may lạc ý thơ
Tin nhạn đưa về thêm khắc khoải
Canh dài mang đến nỗi mong chờ
Ngoài hiên xao xác sương đêm lạnh
Tiếng dế canh trường nhớ vẩn vơ
Lữ khách dừng chân bên bến vắng
Hình như cung quãng cũng bơ thờ !

Cổ Trúc

*

huệ thu kính hoạ:

Trăng Thu Nhớ Bạn
(bài thơ không được dùng 2 chữ Trăng và Thu)

Mùa này hoa cúc chẳng im tờ
Ðã trổ bông vàng trổ ý thơ
Chàng ở biên cương lòng khắc khoải
Thiếp nơi phòng lẻ dạ trông chờ
Ánh vàng gió đuổi bay tan tác
Nỗi nhớ tình về mộng vẩn vơ
Chén rượu tiễn đưa sao dễ cạn
Ðêm Rằm cung quảng tứ ơ thờ

Huệ Thu

*

Trăng Thu

Tỉnh giấc canh khuya, cảnh lặng tờ
Buồn buồn giở đọc mấy vần thơ
Tình như mây khói nào lưu luyến
Nghĩa tựa phù du phải hững hờ!
Tưởng vẽ nên câu gì thắm thiết
Nào ngờ con chữ cứ bơ vơ
Ðêm tàn chuông mõ chùa xa vọng
Biết đó là mơ, lòng thẩn thờ!

Sài Môn Chủ Nhân

Đã xem 3328 lần

Ủng hộ nhóm Văn tuyển.

0 0 vote
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments